Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trái Tim Quận Chúa

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta cúi đầu đứng sau thái hậu, cơ thể khẽ run.

Mặc dù đã che mạng, nhưng ta cố ý cài lên tóc cây trâm ngọc mà hắn từng tặng.

Trong lòng vẫn còn một tia mong chờ.

Nhưng trong mắt hắn, chỉ có Chiêu Lăng Uyển.

Hoàn toàn không nhận ra ta.

Để đón thái hậu về kinh, hắn đặc biệt mở yến tiệc chiêu đãi.

Trong bữa tiệc, Hàn Cảnh Uyên chậm rãi nhắc đến ta:

“Nghe nói, mẫu hậu đã nhận Diệp Thương Dao làm dưỡng nữ?”

Tim ta khẽ run, mừng rỡ ngẩng đầu lên.

Một tiếng “Cảnh Uyên” suýt bật ra khỏi miệng —

Nhưng rồi lại nghe hắn thong thả nói tiếp:

“Nhi thần vốn định để nàng ấy đến đạo quán Đạo Dương tu hành, nếu mẫu hậu đã thích, vậy cứ để nàng ấy ở Thượng Dương cung hầu hạ mẫu hậu cả đời đi.”

Tim ta rơi thẳng xuống hầm băng.

Cây trâm ngọc cấn vào da đầu, lạnh buốt đến tận xương.

Thái hậu giả vờ vô tình nói:

“Hoàng đế, ai gia vẫn không hiểu.

Diệp Thương Dao không phạm lỗi gì lớn, người không phong hậu thì thôi, sao ngay cả một phi vị cũng không chịu ban?”

Hàn Cảnh Uyên đâu biết người thị nữ đang cúi đầu đeo mạng che mặt bên cạnh thái hậu chính là ta.

Hắn đáp, giọng khó xử:

“Trẫm vốn định phong nàng làm phi, chỉ là Lăng Uyển thực sự không vui.

Chuyện nhỏ nhặt như vậy, trẫm cũng không tiện khiến nàng ấy và nhà họ Chiêu mất mặt…”

Rồi hắn ngẩng lên, mỉm cười:

“Diệp thị bây giờ có thể hầu hạ mẫu hậu, cũng là phúc phận của nàng ấy.”

Dưới lớp mạng che, ta gần như không giữ nổi bình tĩnh.

Hóa ra, trong mắt hắn — ta lại chẳng đáng giá đến vậy.

Thái hậu liếc sang ta, giọng bỗng chậm lại:

“Hoàng đế, nếu ai gia hỏi, người có muốn gặp lại nàng ấy một lần nữa không?”

Hàn Cảnh Uyên thoáng sững người, rồi không chút do dự đáp:

“Đa tạ ý tốt của mẫu hậu, chỉ là đường đến Lạc Dương xa xôi, không cần đâu.

Huống hồ, Lăng Uyển đang có thai, trẫm sợ nàng ấy đau lòng…”

Ta khẽ cười, tự giễu.

Từ Lạc Dương đến kinh thành quả thật xa xôi —

Nhưng ta nguyện đi vì hắn.

Còn hắn, lại chẳng muốn thấy ta nữa.

Một lời như d.a.o cắt, khiến ta bừng tỉnh.

Hóa ra, hắn chưa từng yêu ta.

Trong mắt hắn, chỉ có quyền thế là đáng giá.

Còn ta, cùng cả Diệp gia từng vì hắn mà vào sinh ra tử,

rốt cuộc cũng chỉ là hòn đá lót đường cho con đường đế nghiệp của hắn.

Từ giây phút ấy, ta hoàn toàn c.h.ế.t tâm.

An phận ở lại Thượng Dương cung, bên cạnh thái hậu,

và thuận theo ý bà, chấp nhận hôn sự với Ninh Yến.

Ninh Yến đối với ta hết lòng,

ta cũng không thể phụ lòng chàng.

Khi nhìn thấy ánh mắt đỏ ngầu của Hàn Cảnh Uyên,

ta chỉ thấy nực cười.

Sớm biết có ngày hôm nay, cần gì ngày trước làm vậy?

Chính hắn đã vứt bỏ ta, sao còn muốn níu kéo?

Hắn hiểu rõ, giờ không thể đưa ta đi nữa.

Nếu ta vẫn chỉ là dưỡng nữ của thái hậu, hắn còn có thể đổi thân phận mà đón ta vào cung.

Nhưng giờ, ta là thê tử chưa cưới của bề tôi.

Cướp vợ của thần tử, lại là thế gia có công như Ninh An hầu —

Nước bọt của ngự sử đủ để dìm c.h.ế.t hắn.

Khi hôn kỳ sắp đến, hắn vẫn cố tình ở lại Lạc Dương,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trai-tim-quan-chua/chuong-3-gio-nguoc-kinh-thanh.html.]

dọn vào Thượng Dương cung, ngày ngày tìm cơ hội gặp ta.

Dù ta cố tránh, vẫn không thoát khỏi ánh mắt theo dõi của hắn.

Một lần, hắn nắm lấy tay áo ta, giọng khàn khàn:

“A Dao, khi ấy trẫm thật sự bất đắc dĩ.

Nhà họ Chiêu ép quá gắt, trẫm chỉ muốn đưa nàng vào đạo quán để bảo toàn tính mạng, chứ nào muốn ruồng bỏ nàng.”

Hắn còn nói nhiều,

nhưng ta chẳng nghe lọt chữ nào.

Chỉ nhìn đôi môi hắn mấp máy, lạnh lùng cắt ngang:

“Hoàng huynh, mẫu hậu còn đang đợi thần muội. Xin cáo lui.”

Phía sau bỗng vang lên một tiếng gọi đầy vui mừng:

“Dao Dao!”

Ta quay đầu, thấy Ninh Yến đang bước tới,

trên tay là hộp bánh ngọt của Phẩm Tâm Các — món ta thích nhất.

Từ ngày đính hôn, chàng thường ra vào Thượng Dương cung,

được thái hậu ngầm cho phép.

Chỉ là hôm nay, ta không mong chàng đến.

Bởi ánh mắt Hàn Cảnh Uyên nhìn chàng — sắc như dao.

“Ngươi chính là Ninh Yến?”

Giọng hắn trầm xuống, từng chữ nghiến ra.

Ninh Yến thoáng sững, thấy áo vàng rực rỡ kia mới vội quỳ xuống:

“Thần tham kiến hoàng thượng.”

Hàn Cảnh Uyên nhìn chằm chằm chàng, im lặng một lúc rồi mới cho đứng dậy.

Ninh Yến trao hộp bánh cho người hầu, nắm tay ta cáo lui.

“Đứng lại.”

Giọng nói trầm lạnh vang lên sau lưng.

“Trẫm đã cho phép các ngươi đi chưa?”

Ánh mắt hắn dừng ở bàn tay Ninh Yến đang nắm lấy ta.

“Nghe nói Ninh thế tử từ nhỏ đã giỏi võ, hay là cùng trẫm tỷ thí một phen?”

Lòng ta thoáng dâng dự cảm chẳng lành.

Hai người vốn không cùng trình độ,

nhưng chiêu nào của Hàn Cảnh Uyên cũng hiểm độc,

trong khi Ninh Yến vì sợ làm tổn thương long thể nên chỉ biết né tránh.

Vài hiệp qua đi, kiếm của hắn bất ngờ đ.â.m vào chân Ninh Yến.

Ta còn chưa kịp kêu thì chàng đã ngã xuống, đau đớn.

Chân của Ninh Yến bị thương nặng.

Khi ta đến Ninh An hầu phủ thăm, phu nhân lo lắng hỏi:

“Quận chúa, chân A Yến ra nông nỗi này, hôn kỳ có nên hoãn lại không?”

“Mẫu thân, không được.”

Giọng Ninh Yến vọng ra từ trong phòng.

Ta vội đến gần, nắm tay chàng.

“Ta không muốn hoãn hôn kỳ, nhưng bây giờ chàng…”

Chàng lắc đầu, cười yếu ớt:

“Dao Dao, ta muốn cưới nàng càng sớm càng tốt.

Hôn kỳ vẫn như cũ. Vài ngày nữa, chân ta sẽ ổn thôi.”

Thấy ánh mắt chàng lo lắng, lòng ta chua xót khôn nguôi.

“A Yến, xin lỗi… là ta hại chàng chịu khổ.”

Chàng chỉ cười, vỗ nhẹ mu bàn tay ta.

Đang định nói gì đó, bên ngoài bỗng có tiếng hoảng hốt:

“Thế tử, hoàng thượng giá lâm! Ngài đang đi về phía này!”

Ta và Ninh Yến nhìn nhau, đều hiểu rõ ý.

Hắn lại đến.

nguyenhong

Âm hồn bất tán đến thế sao?

Vừa khiến người ta bị thương,

nay còn mặt dày tới tận cửa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trái Tim Quận Chúa
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...