Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRANG CHÍ HIỀN

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiền lương đã nhận rồi, còn nhận thêm tiền thì không phù hợp.

Mẹ tôi nói: “Mẹ đã nói là không cần rồi, nhưng người ta sống c.h.ế.t cũng đòi cho, nói là nhất định phải nhận! Không còn cách nào nên mẹ đành mang về.”

Trong chốc lát, tôi thật sự không biết phải nói gì.

Em trai tôi thì nhìn ngây người, không nói nên lời: “Ối giời ơi! Sớm biết làm bảo mẫu kiếm tiền thế này, em cũng nam giả nữ đi làm giúp việc rồi! Em cũng biết nấu ăn mà!”

Mấy tháng này, nó ở nhà máy xi măng dãi nắng dầm mưa, khuân vác, đã từ một dân kỹ thuật trắng trẻo thư sinh biến thành một dân thể thao da rám nắng, thậm chí cơ bắp cũng nhiều hơn.

Cảm giác cứ như thể đã thay một đứa em trai khác.

Mẹ tôi nhịn cười nói: “Lần sau có cơ hội tốt như vậy, mẹ sẽ giữ lại cho con!”

Sau khi nói xong, bố mẹ tôi phá lên cười.

Em trai tôi cũng tủm tỉm cười ngốc nghếch.

Cả nhà vui vẻ hòa thuận.

Chỉ có tôi, bỗng nhiên nghĩ đến căn nhà lạnh lẽo vắng vẻ của Trang Chi Hiền, bên trong chỉ có mỗi anh ấy.

--- 11 ---

Một tuần sau, tôi nhập học.

Mọi thứ ở đại học đều khiến tôi cảm thấy hào hứng và phấn khích.

Đi đến đâu tôi cũng thấy mới lạ.

Vì khoảng thời gian này kiếm được không ít tiền, tôi rộng rãi mua cho mình một chiếc máy tính bảng và điện thoại mới, dĩ nhiên đều không quá đắt.

Dưới sự thuyết phục của mẹ, tôi còn mua vài bộ quần áo mới.

Mẹ nói: "Tiền thì lúc nào cũng kiếm được, tuổi trẻ chỉ có một lần, cứ ăn diện tử tế vào."

Thế là, tôi không cần phải đeo kính gọng dày che đi đôi mắt sáng ngời, cũng chẳng cần mặc áo bông hoa nhí quê mùa hay quần bó ống nữa.

Khi tôi búi tóc đuôi ngựa đơn giản, mặc chiếc áo phông trắng và quần đùi xanh nhạt mát mẻ bước vào lớp học, lập tức thu hút ánh nhìn của rất nhiều người.

Một tiết học kết thúc, tôi nhận được khá nhiều lời mời kết bạn, đa số là các bạn nam cùng chuyên ngành.

Cô bạn cùng phòng Mai Mai ngồi cạnh tôi cười khúc khích: "Ố là la, cậu sắp thành hoa khôi của lớp rồi đấy!"

Tôi đáp: "Làm gì có!"

Giờ thì tôi chẳng có tâm tư yêu đương gì cả.

Đến tiết học tiếp theo, tôi mở điện thoại xem thời khóa biểu, phát hiện tên giáo viên hiện rõ ràng là — Trang Chi Hiền.

Tôi trợn tròn mắt, xem lại một lần nữa!

Trang Chi Hiền?!

Không thể nào, thật sự trùng hợp đến vậy sao?

Nhưng cái tên này đâu phải tên phổ biến.

Hơn nữa, tôi nhớ Trang Chi Hiền hình như làm việc ở một trường đại học mà.

Tim tôi không khỏi thắt lại, "thình thịch thình thịch" đập không ngừng.

Anh ấy sẽ không nhận ra mình đâu!

Tôi thầm tự nhủ.

"Reng reng reng."

Sau tiếng chuông vào lớp, một bóng dáng quen thuộc ung dung bước vào phòng học.

Anh ấy vừa xuất hiện, trong lớp đã vang lên một tràng hò reo nho nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trang-chi-hien/chuong-5.html.]

"Oa, đẹp trai quá đi mất!"

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

"Đại học S còn có cực phẩm thế này cơ à!"

"Mẹ ơi, con phải học hành chăm chỉ rồi!"

--- 12 ---

Biểu cảm của Trang Chi Hiền rất lạnh lùng, còn có chút cảm giác cấm dục kiểu chán đời.

"Chào các em, yêu cầu của môn học này ở đây…"

"Chúng ta sẽ đánh giá theo quá trình, chuyên cần là yếu tố hàng đầu, nghỉ quá 40% thì khỏi cần thi luôn!"

Giọng anh ấy cũng thanh lãnh như con người anh vậy.

Trang Chi Hiền đứng trên bục giảng nói một loạt các yêu cầu, nghiêm khắc đến mức chẳng thèm quan tâm sống c.h.ế.t của chúng tôi.

Nhưng mấy cô gái xung quanh đều xì xào:

"Thầy đẹp trai thế này, em có c.h.ế.t cũng không nghỉ buổi nào đâu!"

"Đúng đấy, đúng đấy!"

"Ai đi xin WeChat thầy đi?"

Cô bạn cùng phòng Mai Mai huých tay tôi: "Này, hoa khôi, vụ xin WeChat thầy đẹp trai này trông cậy vào cậu đấy."

Tôi: "…"

Không cần xin đâu.

Tôi vốn dĩ đã có WeChat của anh ấy rồi.

Nhưng tôi chẳng dám nói gì, suốt buổi cứ cúi gằm mặt xuống, sợ bị phát hiện.

Một lát sau, Trang Chi Hiền lấy sổ điểm danh ra bắt đầu gọi tên.

Đến lượt tôi, anh ấy gọi: "Phùng Thiên Diệp."

Chính xác là tên tôi.

Tôi khẽ đáp lí nhí: "Có ạ."

Trang Chi Hiền khựng lại một chút, quét mắt nhìn tôi một cái không chút biểu cảm.

Khoảnh khắc đó, tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực!

Nhưng sau đó, chẳng có gì xảy ra cả, anh ấy tiếp tục điểm danh bình thường.

Tôi không kìm được ngẩng đầu nhìn, anh ấy chắc không phát hiện ra đâu nhỉ?

Có vẻ là không.

Trong lúc thở phào nhẹ nhõm, tôi lại có một chút xíu thất vọng.

Xem ra những chuyện xảy ra vào mùa hè năm đó, cuối cùng sẽ bị chúng tôi gạt sang một bên.

Cứ thế, một tiết học trôi qua.

Trang Chi Hiền giảng bài rất hay, sâu sắc nhưng dễ hiểu, dẫn chứng phong phú, hóa ra khi làm việc anh ấy lại tỏa sáng đến vậy.

Khi tan học, các bạn học đều rời khỏi phòng.

Điện thoại tôi bỗng nhận được một tin nhắn:

"Đến phòng nước!"

"!"

Người gửi tin nhắn chính là Trang Chi Hiền!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRANG CHÍ HIỀN
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...