Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRĂNG NON TREO CAO

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Nữ nhi sắp xuất giá rồi, có vài chuyện cũng nên nói rõ… Hay là nhân dịp này, phụ thân kể thử xem, năm xưa người đã quên ân bội nghĩa, ép mẫu thân con từ chính thất thành tiểu thiếp như thế nào?”

10

Tất cả người trong phủ đều bị ta áp giải đến từ đường họ Giang.

Không một ai dám chống cự.

Bởi vì trong tay ta, một bên là lệnh bài của Thái tử, một bên là kiếm đang kề sát cổ phụ thân.

“Giang Tân Nguyệt, ngươi… ngươi là nghiệt nữ—!”

“Lúc phụ thân nghèo túng, chính mẫu thân ta đã gả cho ông, buôn bán kiếm tiền cho ông lên kinh theo binh nghiệp. Ấy vậy mà sau khi đắc thế, ông lại trở mặt vong ân, giáng mẫu thân ta thành thiếp! Sau khi người qua đời, các người lại càng lấn tới, không ngừng dùng chuyện đó để sỉ nhục thân phận của ta. Nhưng từ đầu đến cuối, mẫu thân ta… hoàn toàn vô tội.”

Giọng ta lạnh như tro tàn, ánh mắt mọi người đều không dám chạm vào ta.

Giang Uyển Âm cũng không còn dáng vẻ kiêu căng thường ngày, chỉ run rẩy trốn sau lưng đích mẫu.

“Phụ thân, nhiều năm qua, nửa đêm trở mình, ông có bao giờ vì cái c.h.ế.t của mẫu thân ta mà day dứt trằn trọc chăng? Lúc ông mắng ta là thứ nữ không xứng, có từng nhớ lại chính ông đã gieo nhân nào, để mẫu thân ta—một nữ tử trong trắng như hoa—phải c.h.ế.t oan ức như vậy?”

Sắc mặt phụ thân tái nhợt, nhưng vẫn còn mạnh miệng:

“Lúc ấy ta cũng bất đắc dĩ! Đang lúc được đề bạt thăng chức, mẫu thân ngươi chỉ là nữ nhân quê mùa thô lậu, sao có thể làm chính thê của ta!”

Chưa kịp dứt lời, kiếm trong tay ta đã ấn mạnh thêm, lưỡi d.a.o vạch ra một đường đỏ ửng trên cổ ông ta.

Đích mẫu bật khóc, vội bước tới ngăn ta:

“Ngươi… ngươi làm vậy là tội khi quân, là đại nghịch bất đạo! Giờ ngươi đã là Thái tử phi, cớ gì còn phải bám lấy chuyện cũ không buông…”

Ta ngoảnh mặt làm ngơ:

“Chẳng lẽ các người quên rồi sao—ta nay đã không còn là người của Giang gia nữa. Vì mẫu thân mà báo thù, nào có gì gọi là ‘g.i.ế.c cha’?”

Trong sảnh đường bỗng chốc lặng như tờ.

Phụ thân thân hình run rẩy, giọng khản đặc cất lên:

“Ngươi… ngươi muốn gì, ta đều có thể cho ngươi…”

“Trước linh vị mẫu thân ta, quỳ xuống, dập đầu.”

“Ngươi… ngươi thật quá hồ đồ! Chuyện này mà truyền đến tai Hoàng thượng, ngươi tưởng còn giữ nổi vị trí Thái tử phi sao?!”

Ta cười nhạt, ánh mắt tràn đầy sát ý:

“Ta không để tâm. Cùng lắm… cá c.h.ế.t lưới rách.”

Mọi người nhất thời cứng họng, không ai ngờ ta có thể liều lĩnh đến vậy.

Phụ thân như muốn nói gì nữa, song lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng bẩm báo: Thái tử điện hạ giá lâm.

Ta không buông kiếm, chỉ lạnh nhạt nhìn bóng người đang chậm rãi bước vào từ ngoài cửa.

Hoắc Yến ngẩng đầu, ánh mắt quét qua một lượt.

“Cô thật muốn xem, là ai to gan đến thế, dám khi dễ Thái tử phi của cô?”

11

Hoắc Yến chậm rãi bước đến bên ta, cẩn trọng lấy thanh kiếm trong tay ta xuống.

Thật lạ lùng, ta rõ ràng vừa rồi vẫn vô cùng bình thản, vậy mà lúc này… viền mắt lại đỏ hoe.

Sau khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, hắn liền quay đầu phân phó thị vệ:

“Người đâu, mời Giang tướng quân dập đầu trước linh vị nhạc mẫu đại nhân.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trang-non-treo-cao/5.html.]

Hắn gọi mẫu thân ta là “nhạc mẫu đại nhân”, nhưng lại xưng “Giang tướng quân” với phụ thân ta.

Phụ thân dường như cũng nhận ra điều ấy, ánh mắt trống rỗng, bị người kéo đến trước linh vị của mẫu thân ta.

Không ai dám cất tiếng.

“Quỳ.”

Hoắc Yến chỉ nhàn nhạt nói một chữ, nhưng uy nghi khiến người không dám trái lệnh.

Phụ thân nghiến răng quỳ xuống, dập ba cái đầu vang vọng.

Nhưng trong lòng ta vẫn như có khối đá lớn đè nặng, nghẹn đến khó thở.

Mẫu thân ta mất sớm, thiên hạ đều chê bà là tiện thiếp hèn mọn.

Có ai biết, bà đã phải trơ mắt nhìn người phu quân mà mình hết lòng trao gửi ruồng bỏ mình, cưới người khác làm chính thất? Lòng bà khi ấy… liệu đau đến thế nào?

Bàn tay ta bị một bàn tay khác nắm lấy, nhẹ nhàng siết lại.

Ta ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt trấn an của Hoắc Yến.

“Chuyện trong nhà của Giang tướng quân, cô không tiện hỏi đến.” – Hắn chậm rãi cất lời.

“Chỉ là, mong Giang gia các người hiểu rõ: không phải vì bát tự của Giang Tân Nguyệt hợp mệnh mà nàng mới được làm Thái tử phi—mà là vì cô muốn nàng làm Thái tử phi, nên bát tự ấy mới thành hợp.”

Sắc mặt đích mẫu và Giang Uyển Âm lập tức biến đổi, cả hai cùng ngẩng đầu, không dám tin vào tai mình.

“Con gái nguyên phối bị các người chèn ép sỉ nhục đến thế, quả là khiến cô mở rộng tầm mắt.

“Đã thế, theo lẽ thường mà nói, mẫu thân của Tân Nguyệt là người thành thân cùng Giang tướng quân trước, còn kế thất là sau, vậy Tân Nguyệt há chẳng phải nên là đích nữ?”

Giang Thế Đức cúi đầu rối rít đáp lời:

“Vi thần có tội… là vi thần phụ lòng, để Tân Nguyệt chịu ủy khuất rồi.”

“Thôi đi, từ nay về sau, Tân Nguyệt cũng không còn là người của Giang gia nữa. Tự lo cho mình cho tốt.”

Một màn kịch, rốt cuộc cũng hạ màn.

Ta mỏi mệt rã rời, trong lòng trống rỗng như vừa mất đi một phần m.á.u thịt.

Hoắc Yến đã cõng ta rời khỏi Giang phủ.

Ta gối đầu lên bờ vai rộng của hắn, chẳng biết từ lúc nào… đã thấm ướt vạt áo trước ngực.

Hắn khựng bước lại.

“Tân Nguyệt.”

Ta uất nghẹn siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, nước mắt không sao ngăn nổi.

“Nếu có thể… vừa rồi ta thực sự muốn g.i.ế.c hết bọn họ.

“Ban đầu ta chỉ muốn xử Giang Uyển Âm và đích mẫu thôi, bọn họ suốt ngày sỉ nhục mẫu thân ta là tiện thiếp… Nhưng bây giờ, ta còn muốn g.i.ế.c cả phụ thân.”

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Không sao cả. Nếu nàng thật sự g.i.ế.c, cô sẽ gánh thay cho nàng.”

“Hoắc Yến… ta đã lợi dụng chàng, thật có lỗi.”

Hắn khẽ siết ngón tay ta:

“Ta biết. Nàng muốn làm Thái tử phi để chọc tức đích mẫu và tỷ tỷ nàng… Nhưng ta cam tâm tình nguyện.”

“Những gì họ muốn, ta đều muốn cướp lấy, để tất cả những kẻ từng khinh ta phải trả giá.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRĂNG NON TREO CAO
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...