1.
Ngày Thẩm Văn Hành hồi kinh, là cảnh tượng lớn mười năm chưa từng thấy tại kinh thành. Đồng la sáo thổi, lụa đỏ cờ bay. Trời còn mờ sáng, bá tánh đã xếp hàng dài nơi cổng thành, kiễng chân mong đợi.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Nha hoàn lấy ra bộ y phục hoa lệ nhất trong tủ, khi chải đầu cho ta, không kìm được mà vui mừng rơi lệ: "Tiểu thư đã đợi ròng rã bảy năm, cuối cùng cũng mong được Tướng quân trở về."
"Những năm qua, lão gia vì chuyện hôn sự của tiểu thư mà tức giận đến sinh bệnh ba lần. Tiểu thư từng treo cổ, từng tuyệt thực, gồng mình chống chọi đến tận hôm nay, giờ đây cuối cùng cũng được toại nguyện..."
Nghe Thanh Hòa nghẹn ngào, ta nhìn mình trong gương đồng cũng không ngăn nổi dòng lệ đỏ hoe. Năm Thẩm Văn Hành xuất chinh, ta vừa tuổi cập kê, chính là độ tuổi đẹp nhất để nói chuyện trăm năm. Phụ thân là quan văn Tứ phẩm, ta lại vốn có danh tài nữ, bà mối đến cửa nhiều không sao kể xiết.
Hai năm đầu, ta còn có thể lấy lý do tuổi còn nhỏ để trì hoãn. Nhưng về sau, những nữ t.ử đồng trang lứa đều đã làm mẫu thân, phụ thân nghe lời ra tiếng vào bên ngoài rốt cuộc cũng không ngồi yên được nữa.
Thế nhưng mỗi khi có bà mối vào cửa, ta lại tuyệt thực kháng nghị, khiến phụ thân tức giận chẳng biết làm sao cho phải. Có lần, ông tư ý định thân với đích t.ử gia đình Diêm vận sứ Tòng tam phẩm. Đó là một gia đình phú quý, quan trọng hơn là bà mẫu đã mất sớm, nếu ta gả sang đó sẽ được trực tiếp nắm giữ quyền quản gia.
Nhưng khi nghe chuyện, ta đã trực tiếp treo một dải lụa trắng lên xà nhà. Khi nha hoàn phát hiện cứu xuống, ta chỉ còn lại một hơi tàn.
Kể từ đó, hôn sự với nhà Diêm vận sứ tan thành mây khói, cũng không còn bà mối nào dám đến hỏi cưới ta nữa.
Người ta đồn rằng: "Kẻ nào dám rước một nữ nhân sẵn sàng vì nam nhân khác mà tìm sống c.h.ế.t về cửa?"
Ta nắm lấy tay Thanh Hòa và T.ử Tô, để lộ một nụ cười an ủi: "Đừng nhắc chuyện cũ nữa, đều đã vượt qua rồi, từ nay về sau sẽ là những ngày tháng tốt đẹp."
Thanh Hòa lau nước mắt, ra sức gật đầu: "Nghe nói Thẩm Tướng quân lập công vô số, lần này về kinh sẽ được Thánh thượng phá cách đề bạt làm Nhất phẩm Phiêu kỵ Đại tướng quân. Từ nay về sau, tiểu thư chính là Nhất phẩm phu nhân, những kẻ từng cười nhạo tiểu thư gả không được, cứ chờ đó mà đỏ mắt ghen tỵ!"
Ta phá lệ mỉm cười, hai vệt mây hồng hiện lên trên má. Nếu ta trở thành Nhất phẩm phu nhân, phụ thân chắc cũng được nở mày nở mặt nhỉ? Những năm qua ta thực sự đã nợ ông quá nhiều.
"A! Trống nhạc vang lên rồi, tiểu thư chúng ta mau ra ngoài thôi, đi nghênh đón Thẩm Tướng quân về kinh!"
Ngoài kia nắng thật đẹp, người xe nhộn nhịp, tiếng nhạc tưng bừng, ta nhấc váy không kìm được mà rảo bước nhanh hơn. Bảy năm không gặp, Thẩm lang giờ ra sao rồi?
Thật muốn nhanh một chút, nhanh một chút, lại nhanh thêm một chút nữa để được thấy chàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/treo-len-canh-cao/chuong-1.html.]
2.
Trên lưng con ngựa cao lớn khỏe mạnh, vị Tướng quân uy phong khoác chiến giáp, anh tư sảng khoái.
Đó chính là Thẩm Văn Hành, người mà ta đã nhớ nhung suốt bảy năm ròng. Gió cát khổ ải nơi biên thùy không làm thô ráp gương mặt chàng, trái lại còn tăng thêm vài phần khí phách chín chắn.
Ta đứng giữa đám đông ngẩng đầu nhìn chàng, bên tai là tiếng hoan hô của bá tánh, tượng trưng cho sự sùng bái và lòng tri ân. Mọi thứ đều giống hệt như cảnh tượng ta đã mường tượng vô số lần trong suốt bảy năm qua.
Ngoại trừ… nữ t.ử lạ mặt đang nằm trong vòng tay chàng.
Tề Nhu tựa vào lòng Thẩm Văn Hành, dường như còn chút sợ hãi trước sự xóc nảy của chiến mã, chỉ có thể ghì c.h.ặ.t lấy hắn. Đối mặt với ánh nhìn của mọi người, nàng vừa thẹn thùng vừa đắc ý. Tóc b.úi cao, đó là kiểu tóc chỉ dành cho nữ t.ử đã xuất giá.
Phía sau, chiếc xe ngựa theo sát được vén rèm lên, hai hài nhi chừng bốn, năm tuổi thò đầu ra cửa sổ, ánh mắt đầy hiếu kỳ.
"Đó là thê t.ử của Thẩm Tướng quân sao? Chưa từng nghe nói hắn đã thành hôn mà."
"Tướng quân nhất định có toan tính riêng của mình, vả lại chuyện riêng của người ta cớ gì phải nói cho ngươi biết?"
"Ôi, Thẩm Tướng quân hẳn là yêu nàng ta lắm mới cùng một nữ t.ử chia sẻ vinh quang này. Cái lão nhà ta thật chẳng ra hồn, bao giờ mới để lão nương được vẻ vang thế này!"
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, chẳng phải đích nữ nhà Tống Tả thừa đã khổ công chờ đợi Thẩm Tướng quân nhiều năm sao? Vậy giờ nàng ta chẳng phải là..."
"Suỵt, người ta đang đứng ngay sau lưng ngươi kìa!"
Ta sững sờ đứng tại chỗ, tựa như một giấc chiêm bao. Đám đông di chuyển theo Thẩm Văn Hành, không lâu sau, cổng thành đã khôi phục trật tự như cũ. Có kẻ chưa rời đi đã nhận ra ta, đó là tiểu thư nhà Thượng thư Hữu thừa, tên gọi Quách T.ử Nghi.
Triều ta vốn chỉ có hai vị Thượng thư thừa, chính là cha ta và cha nàng ta. Vì quan chức tương đương, lúc còn ở khuê các, hai chúng ta không ít lần bị người đời đem ra so sánh. Sau khi nàng ta gả thấp, những năm qua sống không mấy như ý, nhưng vẫn cảm thấy bản thân hơn hẳn một lão cô nương quá lứa lỡ thì như ta.
Nếu nói trong kinh có ai không mong ta gả được chỗ tốt nhất, hẳn là Quách T.ử Nghi này đứng đầu.
"Năm kia tỷ tỷ cùng muội tranh đoạt lụa Băng Vụ, cuối cùng tỷ tỷ đại thắng, ôm mảnh vải về nhà. Hóa ra là để may bộ y phục này, quả thực rất đẹp."
--