Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRÒ CHƠI CỦA NHÀ GIÀU.

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1.

"Nhớ không? Hồi nhỏ cậu đã bắt nạt tôi!"

Tưởng Mộng Trân đứng đó bất lực, đôi mắt nai ướt đẫm nhìn tôi.

Nước mắt đọng trên mi, khiến cô ta trông thật tội nghiệp và ngây thơ, như một chú thỏ đang sợ hãi.

Tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại Tưởng Mộng Trân nữa.

Cô bé trong ký ức của tôi thật xấu xí, xấu đến phát tởm. Nó hoàn toàn khác với Tưởng Mộng Trân ngây thơ, đáng yêu của bây giờ.

Tưởng Mộng Trân vạch những vết thương trên cánh tay.

"Nếu không phải vì cậu, tại sao tôi lại bất hạnh đến thế? Ép tôi muốn tự t.ử. Cậu đã phá hủy tất cả những gì thuộc về tôi!"

Tưởng Mộng Trân càng lúc càng kích động, toàn thân run rẩy.

Tôi nói.

"Tôi không làm vậy."

Bởi vì chính Tưởng Mộng Trân năm đó đã bắt nạt tôi.

Cô ta là người mới sáu tuổi đã dùng ghim dập làm người khác bị thương.

Là người đã lén bỏ chuột ch.ết vào hộp cơm trưa để trêu chọc.

Người đã đẩy tôi xuống tầng hầm tối tăm và cố gắng thiêu sống tôi.

Tim tôi đập thình thịch, mặt tái mét.

Theo bản năng, tôi ôm chặt lấy tim mình.

Tôi bị bệnh tim, và dù đã phẫu thuật bắc cầu động mạch vành, tôi vẫn không thể để cảm xúc lấn át.

Nhất là khi tôi nhìn thấy Tưởng Mộng Trân, kẻ s.át nhân từng là cơn ác mộng thời thơ ấu của tôi.

Khuôn mặt méo mó của cô ta liên tục len lỏi vào giấc mơ của tôi, khiến tôi kinh hãi và choáng ngợp.

Hơi thở của tôi ngày càng gấp gáp, tôi vịn chặt vào bàn ghế.

Một người bước ra từ phía sau Tưởng Mộng Trân.

Đó là người bạn trai cao ngạo lạnh lùng của tôi, Hạ Nam Khê.

Anh bước về phía Tưởng Mộng Trân một cách bình tĩnh và kiên định, ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Tưởng Mộng Trân.

Anh ta nói một cách trìu mến và dịu dàng.

"Đừng sợ. Anh sẽ giúp em. Em rất dũng cảm khi dám đứng lên đối mặt với kẻ từng bắt nạt mình."

Con Cá Bơi Dưới Đáy Đại Dương

Tưởng Mộng Trân lập tức ôm lấy eo Hạ Nam Khê, trong lòng cảm thấy ấm ức.

Qua khe hở, cô ta nhếch mép cười với tôi.

Như một con quái vật vui vẻ vì cướp đi thứ quý giá nhất của ai đó.

Người tôi cứng đờ tại chỗ.

Tưởng Mộng Trân là một học sinh nghèo được chuyển đến trường này nhờ thành tích xuất sắc.

Trong ba tháng đầu, cô ta hoàn toàn không gây chú ý.

Nhưng cô ta có một thân phận khác.

Mối tình thuở nhỏ của Hạ Nam Khê.

Ngay ngày hôm qua, tôi thấy Hạ Nam Khê đã tiêu tiền từ thẻphuj mà tôi đã mở cho anh ta.

Anh ta đã chi 500.000 nhân dân tệ để ở trong một khách sạn sang trọng và mua một chiếc vòng cổ nữ cao cấp.

Tôi rất thắc mắc.

Suy cho cùng, anh ta đã không nhắc đến chuyện này với tôi, người bạn gái chính thức. Nếu tôi không có, 500.000 nhân dân tệ đã đi đâu?

Vì vậy, tôi đã liên lạc với nhân viên khách sạn.

Tôi còn biết được một tin tức còn sốc hơn nữa.

Hạ Nam Khê đã yêu cầu một gói dịch vụ, và gói anh ta mua bao gồm cả dụng cụ tình thú.

Xem đoạn camera ghi lại cảnh Hạ Nam Khê và Tưởng Mộng Trân nắm tay nhau, lòng tôi đau nhói.

Bởi vì tôi đã nói với Hạ Nam Khê vào ngày Tưởng Mộng Trân mới nhập học,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-choi-cua-nha-giau/chuong-1.html.]

Tưởng Mộng Trân chính là tên của kẻ bắt nạt đã cố tình làm tôi bị thương.

Lúc đó, Hạ Nam Khê đang mải mê với các báo cáo và dữ liệu phòng thí nghiệm.

Anh ta thẳng thừng nói:

"Trên đời này không thể có một Tưởng Mộng Trân khác sao? Làm ơn bớt nhạy cảm đi được không?"

"Em là kiểu người thích bị ngược đãi à mà gặp ai cũng khăng khăng người ta bắt nạt mình vậy?"

2.

Giọng điệu thăm dò đầy khinh miệt của anh ta khiến tôi đau lòng.

Nhìn Hạ Nam Khê, tôi cảm thấy có gì đó khác lạ ở anh ta.

Vậy nên tôi ngừng nói về Tưởng Mộng Trân và chỉ im lặng tiêu hóa cơn ác mộng của mình.

Suy cho cùng, Tưởng Mộng Trân bây giờ hoàn toàn khác với Tưởng Mộng Trân tôi biết hồi nhỏ.

Nhưng giờ đây, khi thấy người yêu của mình phải lòng Tưởng Mộng Trân và thậm chí còn bỏ tiền ra đặt phòng với cô ta,

tôi lập tức thuê thám tử tư để điều tra thân phận của Tưởng Mộng Trân.

Trong lúc chờ đợi, tôi nhận được một bức ảnh từ một tài khoản lạ.

Bức ảnh chụp Hạ Nam Hi và Tưởng Mộng Trân.

Tưởng Mộng Trân bị còng tay, đeo phụ kiện tình d.ục và được Hà Nam Hi ôm ấp một cách hạnh phúc.

Cô ta đã gửi hơn chục bức ảnh mơ hồ như vậy.

Điều này chắc chắn đã tiết lộ những gì đã xảy ra giữa họ trong vài giờ qua.

Tôi vẫn chưa hoàn hồn.

Tưởng Mộng Trân lại gửi thêm một tin nhắn. "Mộc Uyển Hòa, anh ấy nói cô nhàm chán và tẻ nhạt, không thể cùng anh vui vẻ được.”

"Anh ấy nói chỉ có tôi mới có thể làm anh ấy vui, tôi là người anh ấy yêu nhất!"

Cho đến khi nhìn thấy tên Hạ Nam Khê trên người Tưởng Mộng Trân, tôi mới nhận ra mọi thứ thật kinh tởm.

Tưởng chừng như không hài lòng, Tưởng Mộng Trân lại gửi thêm một tin nhắn khiêu khích.

"Mộc Uyển Hòa, hồi nhỏ cậu không thể sánh bằng tôi, giờ cậu vẫn là không phải là đối thủ của tôi."

"Cho dù cậu có giàu có thì có ích gì chứ? Anh ấy đã cho tôi thứ quý giá nhất của anh ấy rồi."

"Cậu nên chế.t đi, giống như hồi nhỏ vậy."

"Hồi đó không gi.ết được cậu, tôi rất tiếc."

Ký ức ùa về. Tôi nghĩ về ba năm ở trại trẻ mồ côi. Vì tôi xinh đẹp, giống như búp bê Barbie, nên tôi có thể thu hút sự chú ý của mọi người. Tưởng Mộng Trân ôm hận sâu sắc với tôi. Cô ta sẽ xé nát ảnh tôi treo trên tường để cha mẹ nuôi không nhìn thấy mặt tôi. Cô ta sẽ cố tình bôi nhọ hình ảnh của tôi.

Vì lúc đó tôi nói lắp nên tôi bất lực không thể chống lại cô ta. Cô ta càng lúc càng trở nên điên cuồng.

Vì cô ta hơn tôi một tuổi và đã ở trại trẻ mồ côi một năm trước đó, nên cô ta và bạn bè lúc đó đã cô lập tôi. Khi tôi học, cô ta giật lấy sách vở tôi mà ném xuống đất.

Khi cô ta định đóng đinh vào da tôi, tôi đã né tránh.

Tôi chưa bao giờ nghĩ một đứa trẻ lại có thể độc ác đến thế.

Nhưng cô ta còn hơn thế nữa.

Sau khi một đôi vợ chồng ngỏ ý muốn nhận tôi, Tưởng Mộng Trân lại nổi giận và lừa tôi vào tầng hầm tối tăm của trại trẻ mồ côi.

Tôi từ chối, thế là cô ta đẩy tôi xuống.

Trong lúc cãi vã, tôi bị đẩy xuống cầu thang một cách tàn nhẫn.

Tưởng Mộng Trân cười ha hả.

"Con nhỏ nói lắp kia, dựa vào cái gì mày lại xinh đẹp, trời sinh luôn được người khác yêu mến đến vậy?" Cô ta đứng ở cửa hầm, nhìn xuống tôi.

"Tao sẽ hủy hoại mày, biến mày thành một cục bùn thối không ai thèm muốn, giống tao."

Mặt cô bé lít nha lít nhít đầy vết trầy xước và vết bỏng.

Tôi nghe cô giáo kể lại.

Chính người cha nghiện rượu của cô bé đã say xỉn và làm cô bé bị thương.

Khuôn mặt cô bé thật xấu xí và kinh tởm.

Tôi cố gắng trốn thoát.

Nhưng Tưởng Mộng Trân chỉ đơn giản đóng sầm cửa lại và châm lửa đốt đống rác. "Nếu không có con bé lắp bắp này, tao mới được một gia đình tử tế nhận nuôi."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRÒ CHƠI CỦA NHÀ GIÀU.
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...