Giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp ăn cơm xong chạy đến chỗ làm của tôi tán gẫu.
Cô ấy thấy hộp cơm của tôi, tò mò hỏi: “Cậu tự mang cơm đến công ty à?”
Tôi hơi ngại: “Bạn trai mình chuẩn bị đó.”
Đồng nghiệp ngạc nhiên: “Chăm chỉ thế? Tớ mở ra xem được không?”
Tôi vừa gật đầu, cô ấy đã nhanh tay mở hộp cơm ra ngay.
Vừa mở hộp, một con gián nhựa từ trong đó bật ra, chạm ngay vào mặt đồng nghiệp.
Cô ấy sợ hét lên, ngả người ra sau, cả người lẫn ghế ngã xuống đất.
Tôi vội chạy đến đỡ cô ấy dậy: “Cậu không sao chứ? Xin lỗi xin lỗi, bạn trai tớ bình thường thích trêu đùa tớ, tớ không ngờ hôm nay cũng… Thật sự xin lỗi cậu.”
Đồng nghiệp sợ đến mặt tái mét, vô thức thốt ra: “Bạn trai cậu bị bệnh à?”
Nói xong, cô ấy cũng nhận ra lời nói của mình không ổn, vừa vẫy tay vừa bước ra ngoài.
Tôi thở dài, nhặt con gián nhựa trên mặt đất lên.
...
Thành thật mà nói, tôi cũng đã lâu không thấy trò đùa cấp thấp như vậy rồi.
Suy cho cùng, bạn trai tôi, Trần Trạch An, tự xưng là bậc thầy trò đùa.
Anh ta nói thế giới của người lớn quá nhàm chán, con người phải học cách tự thêm gia vị cho mình.
Ban đầu, anh ta thích mua một số đồ chơi kinh dị đáng sợ.
Thích để gián giả trong nồi cơm điện, nhét rắn giả trong chăn.
Tôi bị dọa hồn xiêu phách lạc, còn anh ta thì cười đến mức không đứng thẳng được.
Dần dần, tôi bắt đầu miễn dịch với những trò đùa cấp thấp này và anh ta cũng bắt đầu trở nên không hài lòng.
Anh ta nói những thứ này không đủ kích thích.
Thế là bắt đầu tự mình lên kế hoạch, thiết kế.
Anh ta sẽ nằm trên sàn nhà trong phòng trọ khi tôi tan làm, đổ đầy huyết tương giả lên người, xem tôi hoảng loạn rồi òa khóc, sau đó anh ta nhảy bật dậy từ dưới đất, hét to "surprise!"
Cũng sẽ giả làm tên cướp đột nhập vào nhà, lấy d.a.o đồ chơi chĩa vào eo tôi, xem tôi sợ hãi tạo ra trò cười.
Sinh nhật tôi năm ngoái, anh ta giả vờ ngoại tình.
Khi tôi vô tình phát hiện ra lịch sử đặt phòng và tin nhắn tài khoản giả của anh ấy, cả người tôi run lên vì tức giận.
Tôi dẫn bạn bè xông vào khách sạn muốn bắt gian trong cơn tức giận.
Nhưng anh ta lại nằm trên giường tự trang điểm thành món quà, hét lớn với tôi: "Chúc mừng sinh nhật!"
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên hatdaukhaai.com_vui lòng không re-up ra ngoài.
Lúc đó, bạn tôi lần đầu tiên chứng kiến trò đùa của Trần Trạch An.
Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp và nói, bạn trai cậu thật sự khác biệt.
Sự khác biệt này mang nghĩa tiêu cực.
Vì những trò đùa ấu trĩ tầm thường này, tôi đã cãi nhau với anh ta rất nhiều lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-dua-ac-y/1.html.]
Nhưng mỗi lần, anh ta đều nhận lỗi rất nhanh.
Mua quà cho tôi, dịu dàng dỗ dành tôi.
Rồi hứa hẹn ba lần bốn lượt, sau này sẽ không như vậy nữa.
Còn tôi, lại dễ mềm lòng.
Chúng tôi yêu nhau bảy năm, bắt đầu từ thời đại học.
Đều là mối tình đầu của nhau.
Lại còn là cặp đôi ngọt ngào khiến ai trong nhóm bạn cũng ngưỡng mộ.
Ngoại trừ việc thích trò đùa ác ý ra, Trần Trạch An thực sự tốt ở mọi phương diện.
Anh ta đẹp trai, tính tình tốt, công việc ổn định, đối với bố mẹ tôi cũng rất kiên nhẫn hiếu thảo.
Vì vậy, tôi đã dung thứ cho anh ta hết lần này đến lần khác.
Ngay trước đó không lâu, tôi còn cảnh báo anh ta nhiều lần.
Tôi nói sinh nhật năm nay, tôi muốn trải qua một cách bình thường.
Anh ta đồng ý ngay.
Tôi bóp c.h.ặ.t con gián nhựa trong tay, nhắn tin cho Trần Trạch An: “Em đã nói rồi mà, năm nay sinh nhật đừng trêu đùa nữa.”
Trần Trạch An nhanh ch.óng nhắn lại: “Bảo bối à, anh xin lỗi, anh thật không cố ý, lúc trước để vào quên lấy ra.”
“ Bảo bối, tối nay tan làm về nhanh nhé, anh chuẩn bị bất ngờ cho em đó!”
Gia đình luôn muốn mua xe cho tôi, nhưng bản thân tôi thực sự nhát gan không dám lái, nên mãi vẫn chưa mua.
Tối nay có mưa.
Ra khỏi nhà ga tàu cao tốc, trời đã tối đen.
Trần Trạch An nói ở nhà đã chuẩn bị bất ngờ sinh nhật cho tôi.
Tôi hơi vui cũng có chút mong đợi.
Trần Trạch An bảo tôi đi đường nhỏ, nói sẽ đón tôi ở đầu đường.
Đi đường nhỏ tiết kiệm thời gian hơn đi đường lớn.
Tôi không nghĩ nhiều, đi thẳng về hướng đó.
Con đường nhỏ này tôi không thường đi, vì con đường này quá vắng vẻ, lại không có camera giám sát, khiến người ta sợ hãi.
Mỗi lần chỉ khi Trần Trạch An đón tôi, chúng tôi mới đi con đường này.
Vừa bước đến đầu đường, tôi liền nhận được tin nhắn từ Trần Trạch An.
“Bảo bối à, anh đột nhiên nhớ ra còn chút việc phải làm, không thể đón em được, em tự về nhà nhé, anh đợi em ở nhà!”
Tôi hơi không hài lòng, nhưng cũng chỉ mấy bước nữa thôi, nên không để ý nhiều.
Tôi bỏ điện thoại vào túi xách, ngẩng đầu nhìn con đường tối om phía trước, không khỏi hồi hộp.
Nhưng nghĩ lại đã đi suốt thời gian dài mà chưa gặp chuyện gì, tôi lại thả lỏng cảnh giác.
Nhìn trời sắp mưa, tôi không nghĩ thêm nữa, bước chân vào.
--