Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRỞ LẠI VỊ TRÍ VỐN CÓ

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc ra về, mẹ đưa cho anh một hộp quà.

Tôi nhìn qua, đó là hộp trà.

Hộp trà mà tôi đã mang về sau khi thẳng thắn nói chuyện với mẹ.

Bà vẫn tặng nó cho Quan Mạc.

Bà nói: "Công việc của con chắc bận rộn lắm nhỉ, lần sau không cần phiền phức ghé qua thường xuyên nữa nhé."

Quan Mạc sững sờ, còn tôi cũng không kém phần bất ngờ.

Cha dìu mẹ quay vào phòng.

Khi nói những lời ấy, giọng bà như nghẹn lại.

Bà đã từng thật lòng xem Quan Mạc như con trai ruột.

"Mẹ ơi."

Quan Mạc run rẩy gọi một tiếng.

Nhưng mẹ chỉ quay lưng, khẽ vẫy tay.

12

Đứng ngoài cửa một lúc lâu, tôi thấy có gì đó nhỏ giọt xuống hộp trà.

Cuối cùng, Quan Mạc nói: "Hoãn Hoãn, em có thể tiễn anh một đoạn không?"

Chúng tôi cứ thế bước đi vô định qua lối nhỏ của khu dân cư.

Rồi cuối cùng dừng lại ngồi trên một chiếc ghế dài không có ai xung quanh.

Quan Mạc ngẩng lên nhìn trời, còn tôi nhìn đám lá vàng rụng đầy đất, chìm vào suy nghĩ.

Giá mà giữa chúng tôi không phải là tình yêu, mà là tình thân thì tốt biết mấy.

Như vậy tôi sẽ không phải ghen tuông vì một người phụ nữ khác, không phải lo lắng liệu anh còn vấn vương tình cảm với bạn gái cũ hay không.

Nếu anh là anh trai của tôi, thậm chí tôi còn có thể giúp anh bày kế để theo đuổi chị dâu.

Chúng tôi sẽ là một gia đình rất hạnh phúc.

Nhưng làm gì có nhiều cái "giá mà" như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-lai-vi-tri-von-co/chuong-12.html.]

Cả đời này tôi đã gặp may, không phải đối mặt với thiên tai, chiến tranh, hay bệnh tật nghiêm trọng, như thế đã là quá đủ may mắn rồi.

Nếu lại đòi hỏi một tình yêu thủy chung son sắt, liệu có phải là quá tham lam?

Quan Mạc che mắt bằng một tay, vẻ mặt không giấu nổi sự mệt mỏi: "Hoãn Hoãn, anh thật sự không còn cách nào nữa, dù anh biết tính cách của em nhưng vẫn không cam lòng, vẫn muốn cố gắng thêm chút nữa."

Anh thở dài: "Chúng ta… thật sự không còn cơ hội nào nữa sao?"

Câu nói như vừa là một câu hỏi, vừa như một lời khẳng định.

Tôi cúi đầu, nhìn chiếc lá rơi trên mũi giày.

"Quan Mạc, đã từng có lúc em thực sự yêu anh."

---

Mọi thủ tục nhận giấy chứng nhận ly hôn diễn ra suôn sẻ.

Tôi vốn không phải là kiểu người ồn ào, và cuối cùng Quan Mạc cũng bình tĩnh lại.

Nhìn cuốn sổ đỏ trên tay, tôi nghĩ rằng, từ nay cuộc đời chúng tôi sẽ không còn liên quan gì nữa.

Từ người xa lạ trở thành người đầu ấp tay gối, rồi lại từ người đầu ấp tay gối trở về với xa lạ.

Quan Mạc, anh sẽ mãi là người của ngày hôm qua.

Bước ra khỏi phòng đăng ký, trên khuôn mặt Quan Mạc thoáng chút u sầu.

Nhưng khi thấy tôi chăm chú nhìn cuốn sổ đỏ, anh không khỏi bật cười.

Tôi ngẩng đầu lên, và ánh mắt chúng tôi gặp nhau đầy ắp những điều muốn nói.

Quan Mạc khẽ nói: "Hoãn Hoãn, hãy hạnh phúc nhé. Tạm biệt."

Tôi vẫy tay chào anh: "Anh cũng vậy. Bảo trọng."

Trên đường về, trời bắt đầu lất phất tuyết, tôi mua một xiên kẹo hồ lô ở ven đường.

Rồi ngồi xuống tuyết, viết mấy dòng chữ.

"Chúc Lương Hoãn mỗi ngày đều vui vẻ và sống lâu trăm tuổi."

Kẹo hồ lô vẫn ngọt, quán hoành thánh ở góc phố vẫn đông đúc, người đi đường cười nói ồn ào như mọi khi.

Không ai sẽ bước qua sương mù để đến với bạn, phong cảnh bạn yêu thích phải tự mình đi xem thôi.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRỞ LẠI VỊ TRÍ VỐN CÓ
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...