Đang đi nửa đường thì có người đánh tôi bất tỉnh.
Khi tỉnh lại, tôi đang ở trên sân thượng của một tòa nhà cao tầng.
Cố Tích Nhi ở trên cao nhìn tôi chằm chằm.
【Hệ thống, chỉ cần gi//ết ch///ết cô ta thì sẽ có thể thuận lý thành chương mà lấy được hết mọi thứ cô ta có đúng không?】
【Đúng thế!】
【Phát động nhiệm vụ đặc biệt: gi//ết ch///ết Cố Ngọc! Nhiệm vụ thành công, sẽ lấy được mọi thứ của Cố Ngọc! Nhiệm vụ thất bại, hợp đồng kết thúc!】
【Đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta!】
Ánh mắt Cố Tích Nhi gần như điên loạn:
"Tôi mới là nữ chính được chọn!"
"Tôi mới là người nên được mọi người ngưỡng mộ và khen ngợi!"
"Người được hai trường tranh giành mới nên là tôi!"
"Cố Ngọc ch///ết đi! Cô đã cướp đi tất cả mọi thứ của tôi!"
Tôi cử động cổ tay, trên đó bị trói một sợi dây thừng thô.
Cố Tích Nhi phát hiện ra tôi đã tỉnh, khẽ nói thầm:
"Mày biết tao hận mày đến mức nào không?"
"Cùng là con của một người cha, dựa vào đâu mà đầu óc của mày lại thông minh, lanh lợi đến thế!"
"Dựa vào đâu mà mày lần nào cũng giành được hạng nhất!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trom-diem-thi-dai-hoc/chuong-8.html.]
Đó là vì tôi tự mình cố gắng học tập, đầu óc có thông minh đến đâu thì kiến thức cũng không tự chui vào đầu được.
Cô ta chỉ nhìn thấy lúc tôi được hưởng vinh quang mà không hề nhìn thấy tôi miệt mài đèn sách đêm này qua đêm khác.
Nhưng thể loại người như cô ta thì làm sao có thể nghe lọt những lời này được.
Cố Tích Nhi vô cùng phấn khích, "Cố Ngọc, tao đã từng nói rồi, sẽ khiến mày ch///ết không toàn thây!"
Tôi bị nhấc bổng lên, khi chuẩn bị bị ném xuống thì đột nhiên có một bóng người lao tới.