Lương Tùy lạnh lùng, tàn nhẫn, dường như không có chút tình cảm nào với tôi, tôi chỉ là một con vật nhỏ sắp c.h.ế.t trong tay hắn ta.
Ba Lương có vẻ rất vui, ông ta cùng đi xuống tầng hầm, nói: "Lần này con tự tay làm đi, ta không mang theo bác sĩ."
Lương Tùy hơi ngạc nhiên, hắn ta ngẩng đầu nói: "Chỗ con không có t.h.u.ố.c gây mê."
"Không cần t.h.u.ố.c gây mê." Người đàn ông ngoài năm mươi tuổi nở một nụ cười méo mó, những nếp nhăn ở khóe miệng hằn sâu lại.
11.
Tôi biết bọn chúng độc ác, nhưng tôi không hề sợ, trên tai tôi có máy nghe trộm và thiết bị định vị, tôi biết cảnh sát sẽ nhanh chóng tìm thấy tôi.
Ngay cả khi tôi c.h.ế.t, bọn chúng cũng không thoát được.
Sau khi nhìn quanh, tôi đột nhiên phát hiện ra một vấn đề.
Đây không phải là hang ổ của chúng, chúng không đưa tôi đến hang ổ.
Tôi quá đặc biệt. Trong người tôi đang mang thận của Lương Kiều, có lẽ biệt thự này là nơi gần bệnh viện tư nhân của nhà họ Lương nhất.
Đây không phải là hang ổ mà tôi cần đến.
Tầng hầm sáng trưng, một bàn mổ đơn giản được dựng lên. Trong tủ kính trên tường ngâm đầy nội tạng người.
Tôi nhớ lại những lời cảnh sát hình sự đã nói với tôi.
Con người rất có giá trị.
Máu có thể tách thành huyết tương, hồng cầu để cứu những người giàu có trên bàn mổ.
Tim, gan, thận đều có thể cấy ghép.
Giác mạc có thể cắt bỏ, giúp người mù lấy lại thị lực.
Trong nạn buôn người, mọi bộ phận của con người đều có thể bán được.
Nói đến đây, giọng cảnh sát hình sự rất nặng nề, dứt khoát: "Nhưng sinh mạng là vô giá."
Khi tôi bước chân vào một góc nhỏ của ngành công nghiệp này, tôi mới biết bọn chúng đã hại biết bao nhiêu người.
Nhà họ Lương, nhà họ Lương là một lũ quỷ không có nhân tính.
Để tra tấn tôi, ba Lương không cho gây mê, Lương Tùy cố ý không còng tay tôi.
Trong đôi tất dưới bắp chân tôi giấu một con d.a.o phẫu thuật sắc nhọn.
Đó là d.a.o phẫu thuật của Lương Tùy, hắn ta để quên trên bàn trà, tôi cầm lên thấy nó sắc bén thì cất đi.
Tôi không tin chiếc điều khiển từ xa của Lương Tùy, tôi muốn tự mình chuẩn bị.
Tôi quan sát môi trường xung quanh, tìm cơ hội để bất ngờ phản kháng.
Khi tôi c.ắ.n chặt răng, đột nhiên tình huống thay đổi.
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, lại thấy ngay lúc cánh cửa tầng hầm đóng lại, một tiếng s.ú.n.g vang lên dữ dội.
Không biết từ lúc nào Lương Tùy đã rút s.ú.n.g ra giơ lên, nòng s.ú.n.g đen ngòm chĩa thẳng vào ba Lương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tron-tim-zakg/chuong-7.html.]
Ba Lương ôm vai, vai phải ông ta bị trúng đạn, m.á.u chảy ra từ kẽ ngón tay ông ta.
Sắc mặt ba Lương tái nhợt, lồng n.g.ự.c phập phồng nhanh chóng, ông ta đã nhận ra mình bị phản bội rồi.
Không mang theo vệ sĩ, một mình đi vào tầng hầm cách âm, dù thế nào ông ta cũng không thể ngờ được đứa con nuôi ông ta đã tin tưởng suốt hơn mười năm đã phản bội ông ta.
Ông ta vừa mắng c.h.ử.i vừa khuyên nhủ Lương Tùy đang cầm súng.
"Lương Tùy, tao là bố mày, mày lại dám nổ s.ú.n.g g.i.ế.c tao, mày quên hồi bé mày ăn đồ nhặt trong bãi rác, ai đã đưa mày về nhà nuôi dưỡng rồi sao?" Lương Tùy không trả lời, vẻ mặt hắn ta bình tĩnh, không thể nhìn ra cảm xúc gì.
"Mày có bị điên không, mày làm thế vì ai? Vì cái con đàn bà hôi hám bên cạnh mày sao!"
Lời ba Lương phụ dứt, lông mày Lương Tùy đột nhiên động đậy.
Tiếng s.ú.n.g liên tiếp vang lên, chỗ tim của ba Lương bị b.ắ.n thủng một lỗ đen ngòm, một lỗ máu.
Lương Tùy vừa b.ắ.n s.ú.n.g vừa tiến gần ba Lương.
Thậm chí m.á.u tươi b.ắ.n cả lên áo blouse trắng của hắn ta, lên khuôn mặt trắng trẻo của hắn ta. Lúc này hắn ta giống như một đóa hoa từ địa ngục, vừa tinh xảo vừa nguy hiểm, khiến người ta lạnh sống lưng.
Lương Tùy làm việc thường không thích để lại đường lui, hắn ta lại b.ắ.n một phát vào trán ba Lương.
Sau khi chắc chắn ba Lương đã c.h.ế.t hẳn, hắn ta mới quay đầu nói chuyện với tôi, người đang cố gượng dậy.
Tôi không thể diễn tả được vẻ mặt khi hắn ta quay đầu nhìn tôi, như một con mãnh thú nhe nanh cười, vừa quái dị vừa ghê tởm.
Hắn ta nói: "Sợ rồi sao? Lý Tiểu Xuân, rất nhanh sẽ không sao nữa. Sau này không ai có thể ngăn cản chúng ta nữa, anh đã sắp đặt một năm mới g.i.ế.c được ông ta."
"Lý Tiểu Xuân, em đừng lùi lại, đến đây với anh." Giọng hắn ta nhẹ nhàng, thậm chí còn mang theo sự vui vẻ.
Niềm vui chiến thắng lấp đầy hắn ta, Lương Tùy cầm khẩu s.ú.n.g vừa huýt sáo vừa đi đến bên cạnh tôi.
Hắn ta nói: "Bắt được em rồi."
12.
Khi chúng tôi rời biệt thự, Lương Tùy đã gọi vài cuộc điện thoại.
Qua điện thoại, tôi biết Lương Tùy đã nắm quyền kiểm soát nhà họ Lương. Hầu hết những kẻ trung thành với ba Lương đã bị khống chế và đưa đến biên giới xử tử.
Nhưng vẫn có những kẻ lọt lưới.
Những kẻ lọt lưới đó đã cứu Lương Kiều đi.
Nghe được tin này, Lương Tùy vẫn còn tâm trạng trêu chọc tôi: "Bọn họ cứu một bệnh nhân suy thận đi thì được gì chứ?"
Nói xong, hắn ta tùy tiện lấy ra chiếc điều khiển nhỏ từ trên người tôi.
Khoảnh khắc chiếc xe lao vào đường quốc lộ, hắn ta nhẹ nhàng nhấn một cái.
Phía sau vang lên tiếng nổ lớn.
Lương Tùy nhếch khóe môi, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo âm u.
Nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi, tôi biết Lương Tùy đã không còn sợ hãi bất cứ điều gì nữa.
--------------------------------------------------