Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đôi mắt anh ta mở to, bàn tay nắm chặt lấy tay tôi, giọng run run. “Đừng giận nữa được không, Nhiên Nhiên? Đây là ngôi nhà chúng ta đã cùng nhau mua. Sau này, khi chúng ta sẽ kết hôn, chúng ta sẽ sống ở đây cả đời. Thời gian qua đúng là anh sai rồi, là anh không có chừng mực, để Thẩm Ý Hàn làm càn. Nhưng đó là vì tính cách của cô ấy quá giống em lúc trước. Chúng ta bên nhau đã lâu, cô ấy mang lại cho anh cảm giác như khi mới yêu em. Anh xin em hãy tha thứ cho anh lần này được không? Sau này anh sẽ giữ khoảng cách với cô ấy, chúng ta sẽ lại như trước kia, được không?”

Giọng nói dịu dàng của anh ta khiến tôi bàng hoàng, như thể thực sự đã xuyên qua kẽ thời gian, trở về khi mọi thứ chưa xảy ra. Nhưng một lời xin lỗi đơn giản như vậy có thể bù đắp tất cả sao? Nhìn vào ánh mắt của anh ta, tôi không còn cảm giác rung động nữa, chỉ còn lại sự thanh thản.

“Phụ Từ, có những chuyện không thể chỉ cần một lời xin lỗi là có thể xóa bỏ được. Anh xin lỗi, nhưng những tổn thương tôi đã phải chịu đựng trong suốt thời gian qua nó không hề biến mất. Con của tôi cũng không thể nào sống lại. Anh không thể bù đắp được cho tôi.”

Trong nửa tháng nằm viện, tôi đã dành cho mình thời gian suy nghĩ thấu đáo và dũng cảm từ bỏ. “Phụ Từ, có những điều chúng ta cần làm rõ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-mua-toi-mat-tat-ca/12.html.]

Chưa kịp nói hết câu, anh ta đã cắt ngang, mắt đỏ hoe, giọng run rẩy không kiềm chế được. “Nhiên Nhiên, đừng vội được không? Em đang rất giận, chúng ta đều cần bình tĩnh lại.” Nói xong, anh ta vội vàng lên lầu, như thể muốn trốn tránh sự việc.

Có lẽ anh ta biết tôi muốn nói gì, nhưng trốn tránh cũng không giải quyết được vấn đề mà nó chỉ làm kéo dài thêm thời gian cho cả hai mà thôi.

Ngày hôm sau, tôi ngủ tới trưa mới dậy. Khi bước xuống lầu tôi đã thấy Phụ Từ đang bận rộn trong bếp. Tôi không biết nấu ăn, anh ấy đã làm mọi thứ từ khi chúng tôi yêu nhau đến khi sống chung. Anh ấy nói sau này hãy để anh ấy nấu ăn, tôi chỉ cần tận hưởng cảm giác được yêu thương.

Thật đẹp đẽ biết bao. Nhưng sau khi công ty phát triển, anh ấy ngày càng bận rộn.

Anh ấy không còn vào bếp nữa cho đến bây giờ. Đây là lần đầu tiên trong hai năm tôi mới được thưởng thức món ăn do anh ấy nấu. Hương vị quen thuộc, nhưng tôi không còn cảm giác hạnh phúc và mãn nguyện nữa. Ba món mặn và một món canh cùng một phần bánh pudding đường đỏ nướng, đều là những món mà tôi yêu thích nhất. Anh ấy nhớ tất cả, biết tất cả, chỉ là không muốn làm thôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trong Mưa, Tôi Mất Tất Cả
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...