Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Chi Tra Thụ

Chương 20

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chú heo đựng tiền Bạch Bân tặng có một ngàn bảy trăm đồng. Đinh Hạo và Bạch Bân đi dạo về thấy Đinh Viễn Biên đã ở nhà, tìm một cơ hội lén lút đưa cho Đinh Viễn Biên, cả một chiếc phong bì thật là dày, Đinh Viễn Biên hoảng sợ: “Tiền này ở đâu ra đấy?”

Đinh Hạo miệng ngậm kẹo, chỉ chỉ vào phong bì: “Đây là tiền nội đổi đồ trang sức lấy được, nói là vốn để cho con lấy vợ, trước đưa cho ba mượn tạm dùng gấp, nội bảo những người khác đều không biết, ba cũng đừng để lộ với ai.” Nghĩ nghĩ lại bỏ thêm câu: “Ba về sau nhớ thêm lãi vào trả con đấy nhé!”

Đinh Viễn Biên cầm lấy, vẫn cảm thấy không yên lòng, đi hỏi bà Đinh: “Mẹ. không phải đó là quà ba tặng mà mẹ đã giữ thật lâu sao?”

Bà Đinh không ngờ Đinh Hạo nhanh như vậy đã lắm miệng, còn kể cho Đinh Viễn Biên nghe về mấy món trang sức, vội hướng Đinh Viễn Biên khoát khoát tay: “Mẹ giúp được thì giúp một tay thôi, đều là khúc ruột rơi từ trên người mình, nếu các con làm ăn tốt đẹp thì mẹ và Hạo Hạo cục cưng cũng được hưởng phúc theo, lão bà ta có thể dính chút hào quang rồi.” Bà Đinh tám phần là đã cùng Đinh Hạo thương lượng thật tốt, dặn dò Đinh Viễn Biên: “Dùng xong rồi nhớ trả lại cho Hạo Hạo, đấy là tiền cho cục cưng cưới vợ đấy, nhớ chưa!”

Đinh Viễn Biên dở khóc dở cười: “Mẹ, lúc con lấy vợ mẹ cũng không hào phóng đến vậy!”, bây giờ đã lo được tiền, cũng nhẹ nhàng thở ra: “Mẹ ở đây có thiếu cái gì không? Con về thành phố mua đem đến cho mẹ.”

Bà Đinh vội vàng từ chối: “Mấy bác đều tặng bao nhiêu là quà tết, bà già ta đâu có ăn hết nhiều thứ như vậy, con cứ để Hạo Hạo ở lại chơi với mẹ là được rồi, cơ quan năm mới rất bận rộn đúng không? Nếu vội thì con cứ về sớm đi.”

Đinh Viễn Biên vui vẻ: “Mẹ, không ngờ mẹ có cháu rồi thì không thèm con nữa, vậy, con đi trước, đầu năm sẽ về thăm mẹ.”

“Ai u, lúc đấy anh chị con cũng đến đây, mọi người tụ họp sẽ rất vui.” Bà Đinh tiễn con mình ra ngoài, ngoài cửa đỗ chính là chiếc xe đã đưa Bạch Bân đến đây, đem hàng tết cấp trên cho phân phát hết một lượt rồi quay lại đón Bạch Bân về thành phố. Đinh Viễn Biên thuận đường đi nhờ, Bạch Bân ngồi ở ghế sau thật lễ phép chào hỏi với Đinh Viễn Biên: “Con chào chú Đinh.”

Đinh Viễn Biên thấy Bạch Bân cứ liếc ra ngoài cửa sổ xe, vội giải thích: “Hạo Hạo ở lại cùng nội đón tết, qua năm mới đi học sẽ trở về.”

Bạch Bân gật đầu tỏ vẻ đã biết, vẫn không bảo lái xe đi, tiếp tục mong ngóng ra bên ngoài. Lập tức nhìn thấy Đinh Hạo ôm một cái hộp chạy đến, đưa cho Bạch Bân, ghé vào tai nhỏ giọng căn dặn vài câu. Bạch Bân gật gật đầu, lúc này mới bảo xe lăn bánh, cùng Đinh Hạo vẫy vẫy tay hẹn gặp lại.

Đinh Hạo đứng sau cũng liên tục giơ tay khua khoắng: “Ba! Tạm biệt! Bạch Bân, đi nhé!”

Đinh Viễn Biên cũng vẫy tay với Đinh Hạo, trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng. Cuối cùng anh đã thấy Đinh Hạo bắt đầu lớn dần rồi, lúc Bạch Bân đi còn nhớ rõ tặng quà, đúng là đi học có khác. Đinh Viễn Biên nếu biết được Đinh Hạo đưa cho Bạch Bân cái gì chắc chắn sẽ tức đến hộc máu mất!

Nhóc Đinh từ nhà chạy đến đưa chính là một cái bình thủy tinh trống rỗng. Đinh Hạo vội vàng đưa cho Bạch Bân, ghé vào lỗ tai nhỏ giọng thì thầm: “Tôi đặt tiền vào trong heo nhỏ, anh cũng cất tiền vào đây, nhé!”

May là Bạch Bân tính tình tốt bụng vui lòng nghe lời, còn gật đầu đáp ứng, đổi lại là đứa nhỏ nào tính cách nóng nảy đã sớm đập đầu Đinh Hạo một phát! Nhảm nhí!!

Bạch Bân về đến nhà, thật sự cọ rửa sạch sẽ bình thủy tinh, đặt ở đầu giường ngủ, nghĩ nghĩ, lấy từ trong túi quần ra vài đồng tiền xu bỏ vào, âm thanh đinh đinh đang đang thanh thúy rất dễ nghe. Bạch Bân nghĩ, đến lúc Đinh Hạo trở về nhất định sẽ ôm bình hớn hở lắc qua lắc lại, ánh mắt sáng ngời, ôn nhu đến sắp tràn ra. Hạo Hạo chính là một đứa nhóc ham tiền.

Bạch Bân cầm vỏ hộp bình thủy tinh muốn ném vào thùng rác, chợt thấy bên trong có một tờ giấy, lấy ra nhìn nhìn, hóa ra là Đinh Hạo viết:

“Bạch Bân, tôi đưa tiền cho ba tôi mượn tạm. Ba đã đáp ứng đến lúc trả lại sẽ cho chúng ta gấp đôi lãi, ha ha! Đến lúc tôi về sẽ ôm heo nhỏ theo, tôi tiêu tiền không biết tính toán, tốt nhất là nhờ anh thay tôi trông coi giùm! Chờ tôi trở lại!”

Chữ viết hiện tại của Đinh Hạo rất đẹp, lần này viết toàn chữ in hoa vô cùng ấn tượng, phía sau còn có một khuôn mặt ký họa, cười thật tươi, nhìn đã thấy vui vẻ. Bạch Bân xem lại một lần, mới đem tờ giấy kẹp cẩn thận vào trong sách, đặt ở cuối giá, lại lo lắng thay đổi vị trí vài lần, yên lặng đứng nhìn trong chốc lát mới an tâm đi ngủ.

Bạch Bân dường như bị tờ giấy vẽ hình mặt cười lây nhiễm, cả đêm ngủ đều cong khóe miệng, cảm thấy câu cuối cùng của Đinh Hạo là hay nhất. Chữ cũng tốt, nói cũng tốt, nghĩ ngợi nửa ngày, mới mơ mơ màng màng chìm vào trong giấc ngủ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...