Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Trở Về Cuộc Sống Vương Giả Của Mỹ Nhân Bé Nhỏ

Chương 181

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mẫn phu nhân có chút bối rối, nhưng xưa nay bà không giỏi suy nghĩ, người khác nói cái gì, bà cũng tin là cái đó, đặc biệt bà vô cùng tin tưởng lời nói của người nhà họ Vương, Vương phu nhân này là chị dâu của bà, nói chuyện xưa nay vẫn được Mẫn phu nhân tin phục, mặc dù bà có điểm nghi vấn, nhưng vẫn gật đầu nói: "À, đúng, đúng cái lý này, nhưng, nhưng Tử Tuấn, sao lại không để ý một chút chứ? Bây giờ chúng ta phải làm sao?”

Rốt cuộc Mẫn phu nhân cũng hỏi đến điểm mấu chốt, Vương phu nhân chỉ chờ bà hỏi như vậy, nên lập tức nghẹn lời đáp:

"Còn có thể làm cái gì chứ? Ta và muội đều không phải loại người tâm ngoan thủ lạt, thông phòng có hài tử, tuy rằng đáng giận, nhưng cũng không thể bỏ. Hơn nữa, xưa nay Tử Tuấn vẫn luôn thiện tâm, cho nên muốn nâng nha đầu kia làm di nương, để hài tử được sinh ra! Nhưng vì vậy, nếu ta còn mặt dày mày dạn muốn cưới Lam nhi vào cửa, thì ta đây quả thật cũng không quá xứng làm mợ nó rồi, ta không đành lòng để Lam nhi phải chịu oan ức này, mà thôi, suy cho cùng cũng là nhà họ Vương chúng ta không có phúc, Lam nhi hẳn là có nơi chốn tốt hơn, ta, chuyện nhà ta cầu thân chưa bao giờ nói với người khác, cũng mới chỉ là chuyện riêng của hai nhà chúng ta, ta không đành lòng Lam nhi chịu khổ. Hôm nay ta chính là cố ý đến thu hồi sính lễ, từ nay về sau sẽ không nói chuyện hỏi cưới Lam nhi nữa, là Tử Tuấn không xứng với Lam nhi mà!”

Tống Ngọc Tịch và Mẫn Lam đứng ở chỗ cửa sổ vừa nghe vừa cảm thấy m.ô.n.g lung, Tống Ngọc Tịch quay đầu nhìn về phía Mẫn Lam, chỉ thấy Mẫn Lam lắc đầu, tỏ vẻ mình cũng không biết Vương phu nhân hôm nay lại ca bài ca này.

Mẫn phu nhân nghe bà ta nói muốn lui hôn, thì giật mình, liên tục xua tay, nói:

"Không không không không, cái này, đã cầu thân, làm sao, làm sao còn có thể lui hôn chứ! Cho dù người bên ngoài không biết, nhưng tất cả hàng xóm láng giềng nhà chúng ta cũng đã thấy sính lễ của nhà họ Vương mang vào hậu viện nhà họ Mẫn ta, tỷ, tỷ đột nhiên lại nói muốn hủy hôn, ta, ta..."

Mẫn phu nhân không giỏi ăn nói, Vương phu nhân lại quá giỏi trong khoản này, nên đi qua nắm tay Mẫn phu nhân, nói:

"Muội muội! Các nhà chúng ta đều là người một nhà, đưa một ít thứ qua lại không phải là rất bình thường sao? Sẽ không có ai bàn tán đâu, miễn là muội không nói, ta không nói, coi tất cả những thứ kia như quà tặng vào dịp lễ là được, ta cũng sẽ không lấy về mấy thứ đó, chỉ là muốn xin lại hôn thư và canh thiếp của Tử Tuấn mà thôi, cứ làm như vậy, thì chuyện đã được giải quyết ổn thỏa rồi, không phải sao?”

Tống Ngọc Tịch nghe đến đó, không khỏi muốn vỗ tay khen tặng Vương phu nhân, nghe lời của bà ta, thì rõ ràng chính là nhà bà ta muốn hủy hôn, nhưng lại nói ra một cách đường hoàng, tự nhà bà ta tới cầu thân, nay gặp chuyện, lại trở mặt muốn lui thân, còn bảo nhà họ Mẫn đừng nói ra, nhưng Mẫn phu nhân ở trên mặt này còn không tính là hồ đồ, nói:

"Ơ, chuyện này, thế này cũng quá tùy tiện rồi! Hôm kia mới đến cầu thân, hôm nay lại nói không muốn cưới nữa, ta, ta, ta cũng không có cách nào giải thích với tiểu cô nương và lão gia nhà ta đâu nhé! Chuyện thông phòng kia của Tử Tuấn, nếu không các người lại áp xuống một chút, cho dù sinh hài tử trước, nhưng đợi Lam nhi vào cửa hẵng nâng lên thành di nương, dù sao cũng là nhà của cậu, ta cũng không sợ các người bạc đãi Lam nhi, tẩu, tẩu xem, như vậy cũng được đúng không.”

Mẫn Lam quả thực muốn xông lên gõ vào đầu của Mẫn phu nhân! Bà đây là hạ thấp vị trí của nhà họ Mẫn đến mức nào vậy! Dựa vào cái gì người ta muốn đến cầu thân thì cầu thân, muốn đến từ hôn thì từ hôn, dựa vào cái gì nàng chưa từng gả qua, bên kia đã có thứ trưởng tử? Còn có một di nương đang chờ nàng đi qua liền nâng lên. May mắn Tống Ngọc Tịch kéo nàng lại, không để cho nàng xúc động mà xông vào. Bởi vì Tống Ngọc Tịch đã nhìn ra, nhà họ Vương hôm nay chắc chắn là muốn từ hôn, khẳng định không phải vì cái gì mà thông phòng hoài thai cả, nhà họ Vương cũng không giống như là bị người bắt thóp, nếu thật sự bên họ tôn trọng nhà họ Mẫn, thì một chén thuốc xuống, còn sợ thông phòng kia muốn lật trời sao? Đây căn bản chỉ là một cái cớ, là nhà họ Vương muốn từ hôn.

Trong đầu bỗng nhiên nhớ tới chuyện Tiêu Tề Dự nói, muốn nhà họ Vương chủ động lui thân thì rất đơn giản, chỉ cần làm cho nhà họ Vương tìm được người tốt hơn nhà họ Mẫn, thì tự nhiên nhà họ Vương sẽ thoái hôn.

Tiêu Tề Dự khẳng định là đã an bài nhà tốt hơn nhà họ Mẫn, qua lại với nhà họ Vương, nhà họ Vương thấy lợi quên nghĩa, vốn tìm Mẫn Lam làm con dâu, chính là hạ sách, là vì Vương Tử Tuấn không tìm được mối nào khác tốt hơn, nghĩ Mẫn gia dù gì cũng là một nhà quan ngũ phẩm, lúc này mới miễn cưỡng cầu thân, từ mười rương sính lễ mà bọn họ đưa tới có chứa những đồ cũ kỹ kia là có thể nhìn ra vị trí của Mẫn Lam ở trong lòng người nhà họ Vương là cái cấp bậc gì.

Cho nên, Mẫn phu nhân càng không chịu lui, thì Vương phu nhân sẽ càng sốt ruột muốn lui, vì vậy lúc này Mẫn Lam không thể xông vào.

Quả nhiên, Vương phu nhân thấy Mẫn phu nhân không chịu hủy hôn, sắc mặt liền lạnh đi một chút, nói:

"Áp chế? Làm thế nào để áp? Bụng cũng sắp lớn lên rồi, hơn nữa, nếu không có danh phận, đứa bé sinh ra sẽ là dã chủng, điều này, điều này cũng không thích hợp đâu! Hơn nữa, nào có cái lý ép Tử Tuấn nhà ta không được nâng di nương chứ! Được rồi được rồi, ngươi chờ muội phu trở về rồi nói chuyện này với đệ ấy, dù sao chúng ta cầu thân cũng không khua chiêng đánh trống mà tới, nếu muội không nói ra, thì làm gì có ai biết chứ. Chuyện này cứ coi như thế đi, muội đi lấy canh thiếp, còn có hôn thư của Tử Tuấn đưa lại cho ta đi, chuyện này dừng lại ở đây!”

Vương phu nhân khua môi múa mép, nói đến mức Mẫn phu nhân có tính tình tốt như vậy cũng bị chọc tức, bà đứng lên nói:

"Tẩu tử, tẩu làm thế này, khiến ta rất khó xử! Tẩu coi thường nhà họ Mẫn chúng ta sao? Ta, Lam nhi nhà ta, là một cô nương tốt, các ngươi làm sao có thể nói cầu thân liền cầu thân, nói từ hôn thì từ hôn chứ hả? Chuyện này nương, nương có biết không? Ta sẽ đi nói chuyện với nương, nói, ngươi làm có hơi quá đáng.”

Vương phu nhân khiến Mẫn phu nhân tức giận, nhưng bà ta cũng không sợ, vỗ bàn một cái, trông còn ngang tàng hơn so với Mẫn phu nhân, thanh âm lạnh xuống, nói:

"Ngươi muốn nói cái gì hả! Chuyện này chính là do mẫu thân làm chủ, để cho ta đến! Ta khuyên can ngươi mãi, mà ngươi không nghe lọt, nhất định cứ muốn ta phải nói cho rõ ra, đúng không?”

Vương phu nhân đi tới trước mặt Mẫn phu nhân, lạnh lùng nói với Mẫn phu nhân:

"Ta vốn cũng không muốn tìm Lam nhi làm con dâu đâu. Tuy nói, Lam nhi là cháu gái ta, nhưng từ nhỏ đã là đứa ngỗ nghịch, lại thường xuyên xuất đầu lộ diện ở bên ngoài, cái đức hạnh như vậy, sau này cũng không tìm được người tốt gì. Tuy nói, Tử Tuấn nhà ta tạm thời còn chưa có tiền đồ gì lớn, nhưng nếu hắn có thể cưới một thiên kim quý gia, sau này đối với sự nghiệp của hắn có trợ giúp, thì sẽ tốt hơn rất nhiều so với cưới Lam nhi đấy. Ta cũng hồ đồ, nghe ngươi khóc lóc kể lể, mới muốn giúp ngươi một phen, để Tử Tuấn cưới Lam Nhi cũng không có gì, ít nhất hai nhà biết rõ nhau, nhưng đây là hạ sách, hạ sách đấy, ngươi có hiểu không? Hiện giờ Tử Tuấn nhà ta có lựa chọn khác, làm sao có thể lại chọn Lam nhi đây! Làm người ấy mà, nhất định phải biết tự mình hiểu lấy. Ta biết trong mắt ngươi, Tử Tuấn đối với Lam nhi mà nói, là một mối hôn sự tốt, ta nhất thời mềm lòng mới để cho các ngươi trèo cao. Nhưng rốt cuộc cũng không thể cả đời mềm lòng được, ta cũng phải suy nghĩ vì tiền đồ của Tử Tuấn chứ. Cho nên, gấp gáp đến lấy lại hôn thư và canh thiếp, cầm xong ta sẽ đi ngay, chuyện mấy ngày trước, coi như chưa từng xảy ra, mấy thứ ta đưa tới kia, ngươi cứ nhận đi, dù sao cũng không đáng giá gì cả.”

Lần này Vương phu nhân thật sự đã nói ra toàn bộ chân tướng sự việc, bởi vì bà ta biết, nếu như bà ta không nói rõ một cách tuyệt tình, thì Mẫn phu nhân nhất định không chịu ngoan ngoãn thuận theo, đến lúc đó, tiếp tục kéo dài, người ở phủ Thượng thư sẽ không chờ được, lúc đó mới thật sự là tổn hại đến tiền đồ của nhi tử bà ta.

Mẫn phu nhân nghe đến đó, thì chân mềm nhũn, ngã ngồi lên ghế, run rẩy nói:

"Ngươi, trước ngươi... cũng không phải nói như vậy. Ngươi rõ ràng nói thích Lam Nhi tính tình thẳng thắn, cam đoan sau này sẽ đối tốt với nàng như nữ nhi, ta mới đồng ý gả Lam nhi cho Tử Tuấn, hôm nay, các ngươi có lựa chọn tốt hơn, liền muốn thoái hôn Lam nhi đúng không?”

Vương phu nhân không muốn nói nhảm với bà, cúi đầu sửa sang lại ống tay áo một phen, rồi sau đó ho một tiếng, lạnh lùng nói:

"Không phải là như vậy sao, ngươi coi ngươi xem, cũng đã là người lớn như vậy rồi, mà chẳng có chút mắt nhìn gì cả, ta nói cái gì thì ngươi tin cái đó, nếu ta đã sớm nhìn trúng Lam nhi, thì sao không hứa hôn với nó từ nhỏ chứ? Nhất định phải đợi đến lúc này mới đến cầu thân với nhà của ngươi? Cũng chính là ngươi, một lòng muốn leo lên, điều này cũng không có gì, người đi chỗ cao, nước chảy chỗ trũng, đó là nhân chi thường tình mà thôi, chẳng qua là Lam nhi không may mắn, vừa mới cầu thân, thì phủ thượng thư người ta liền truyền ra tin tức, nhà các ngươi vẫn là chậm một bước!”

Mẫn phu nhân bị Vương phu nhân giáp mặt nói những lời chói tai như vậy, khiến Mẫn Lam rốt cuộc không nhịn được, từ bên ngoài chạy vào. Tống Ngọc Tịch không bắt được nàng, chỉ thấy Mẫn Lam tiến vào, đỡ Mẫn phu nhân đang khóc, rồi nói với Vương phu nhân:

"Mợ nói chuyện thật khiến người khác tổn thương mà! Ta cho tới bây giờ cũng chưa từng nói muốn gả cho Vương Tử Tuấn, loại đức hạnh như hắn, ai thèm coi trọng chứ, bà muốn hôn thư cùng canh thiếp của hắn, ta đây lập tức lấy cho bà. Bà cầm lấy rồi lập tức mang những đồng nát sắt vụn nhà bà, cút ra khỏi nhà họ Mẫn ta ngay, sau này cũng ít đi đi lại lại nhà ta, đừng quay đầu lại nói nhà họ Mẫn ta bám vào nhà họ Vương nhà bà!”

Mẫn Lam nói xong câu này, liền đi vào nội đường, chỉ chốc lát sau liền lấy ra tới hộp đỏ chứa hôn thư và canh thiếp mà nhà họ Vương gia đã đưa tới, ném đồ vật còn nguyên vẹn ở bên trong cho Vương phu nhân. Vương phu nhân không nghĩ tới tính tình nha đầu này lại lớn như vậy, cầm hộp đỏ trong tay, tuy rằng có chút tức giận vì bị một tiểu nha đầu dạy dỗ, nhưng bà ta cũng biết hiện tại không phải lúc giáo huấn nàng, cho nên cầm hộp đỏ của nhà họ Vương, xắn tay áo rời khỏi nhà họ Mẫn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146: -
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 181
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...