Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trọng Sinh Trở Về Vị Trí Cũ

Chương 188

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lang Vương chậm rãi duỗi tay nhận, mở phong thư ố vàng năm xưa ra đọc, kỳ thực lúc nhận thư hắn đã mơ hồ đoán ra gì đó. Mở ra đọc, quả nhiên là phong thư thái hậu viết cho mẫu thân của mình, một đoạn trong thư đọc mà ghê người, nói nếu mẫu thân còn dây dưa với thánh thượng thì sẽ chọc phải tai họa, mà thời gian trên bức thư cũng đúng là lúc mẫu thân qua đời không lâu.

Đây… nếu nói không lầm, đúng là lá thư Thái Hậu làm mất mà Quỳnh Nương nhắc đến.

Lang Vương cầm thư bất động hồi lâu, hắn nghĩ, nếu lúc trước Quỳnh Nương không nói chuyện này với mình, mà mình cũng không biết về thân thế, vậy lúc này sẽ có cảm tưởng gì?

- --Đọc full tại Truyenfull.vn---

Lời của Sở Đắc Thắng, chỗ nào cũng lộ ra ý mẫu thân đã biết thời gian của mình không còn lâu, lại cố ý dặn dò họ hàng xa để lại phong thư này cho hắn, chẳng phải là nói bà bị cường quyền hãm hại, vạn bất đắc dĩ, chỉ có thể đợi nhi tử duy nhất của mình lớn lên rồi mới nhờ người báo cho?

Hơn nữa vì sao đợi đến lúc hoàng đế tới mới lấy thư? Chẳng phải là ám chỉ hắn phải báo thù rửa hận cho mẫu thân ôm nỗi oan mà chết sao?

Sở Tà chậm rãi buông thư xuống, nhìn Sở Đắc Thắng bằng ánh mắt sáng quắc, một lúc lâu sau không nói lời nào. ---Đọc full tại Truyenfull.vn---

Sở Đắc Thắng chờ một lúc lâu, không ngờ Sở Tà lại có phản ứng không mặn không nhạt như vậy. Hắn chỉ có thể không ngừng cố gắng mà ám chỉ: “Năm… năm đó Vương phi gặp chuyện gì khó tâm sự mới ủy thác phụ thân ta giao thư thay?”

Sở Tà vẫn không nói lời nào, chỉ là gương mặt đằng đằng sát khí, qua cả buổi mới chậm rãi nói: “Canh giờ không còn sớm, biểu ca cũng nên về phủ nghỉ ngơi rồi.”

Sở Đắc Thắng bị “mời” ra khỏi phủ không đầu không đuôi như vậy.

Đêm ở Giang Đông lạnh hơn ban ngày, Sở Đắc Thắng nắm thật chặt áo bông đã cũ, bước nhanh theo hướng phủ trạch của mình.

- --Đọc full tại Truyenfull.vn---

Nhưng vừa đến cửa phủ lại bị túm vào một ngõ nhỏ âm u, một giọng nói trầm thấp vang lên: “Giao thư đến tay Lang Vương chưa?”

Sở Đắc Thắng bị hai người học võ đè xuống đất, nhìn người có làn da trắng nõn dáng vẻ thư sinh trước mắt: “Đưa rồi ạ… theo phân phó của đại nhân.”

Thượng Vân Thiên nghe xong, nắm cổ áo khoác thật chặt, hỏi: “… Vậy hắn có phản ứng gì?”

Sở Đắc Thắng nói: “Một lúc lâu không có phản ứng gì, nhưng sắc mặt rất khó coi, nhìn qua như là muốn giết người…”

Thượng Vân Thiên nửa cúi người hỏi: “Vậy hắn… không hề nói gì?”

Sở Đắc Thắng lắc đầu: “Chỉ nói canh giờ không còn sớm, bảo ta về nhà sớm… Đại nhân, có thể để ta đứng lên nói không? Cát đá trên mặt đất mài quần rồi, ta chỉ còn một cái mặc đi gặp người thôi.”

Thượng Vân Thiên nhướng mày, thầm nghĩ: Đúng là Vương công tử tôn, có giống có khác, nếu không phải Sở gia còn có một người không cốt khí sa cơ thất thế như vậy, chuyện lần này khó làm rồi!

Nghĩ vậy hắn phất tay, ý bảo buông tay để hắn đứng lên.

Sở Đắc Thắng lại vội vàng hỏi: “Bạc thưởng đáp ứng cho ta trước đó đâu?”

Thượng Vân Thiên rút ra năm tấm ngân phiếu lớn từ trong ngực đưa cho Sở Đắc Thắng, lại dặn dò miệng hắn phải kín, bạc thưởng này đợi một thời gian sau rồi tiêu, sau đó thả hắn đi.

Nhìn Sở Đắc Thắng một mạch chạy đi như bị điên, Thượng Vân Thiên mới phất tay gọi người đến: “Mấy ngày nữa làm người này say rượu rơi xuống hố phân chết chìm đi… Nhớ rõ phải làm như là ngoài ý muốn.”

Người dưới tay hắn đã quen làm những chuyện bẩn thỉu, tự nhiên ngầm hiểu, gật đầu lĩnh mệnh.

Thượng Vân Thiên ra khỏi ngõ nhỏ, xoay người lên xe ngựa.

Kiếp trước hắn không biết lí do Sở Tà mưu phản, cho đến lúc hắn bị Tĩnh Mẫn Phi triệu kiến.

Kiếp trước hắn nhìn thấy phi tử hiền huệ không nói nhiều này trên cung yến vô số lần, bây giờ bà ta lại bất động thanh sắc hỏi hắn rất nhiều chuyện, tuy rằng ngữ điệu dịu dàng, nhưng đặt đủ nghi vấn trên mỗi vấn đề đã thể hiện bà ta cực có tâm kế. Về điểm này, cuối cùng hắn cũng biết Nhị hoàng tử kế thừa từ ai.

Nếu không phải đời trước Thượng Vân Thiên đã trải qua những chuyện này, nói không chừng đúng là sẽ bị phụ nhân này hỏi cho cứng họng. Nếu một khi lời mình nói có sơ hở, vậy Tĩnh Mẫn Phi sẽ làm gì với hắn?

Hắn đã từng tự hỏi như vậy, nhưng trong lòng lại biết, tâm địa của phụ nhân này không mềm yếu hơn Nhị điện hạ chút nào.

Vì vậy, lúc bà ta lấy phong thư này ra, bày mưu đặt kế để mình tìm Sở Đắc Thắng của Sở gia đưa thư cho Lang Vương, Thượng Vân Thiên đã mơ hồ đoán được vị phi từ hiền hậu này của hoàng đế muốn làm gì.

Có lẽ năm đó bởi vì phong thư này, thêm nữa Sở Tà ở trong triều thanh danh quét rác, tình cảnh gian nan, hắn mới phẫn nộ tạo phản.

Còn bây giờ, Tĩnh Mẫn Phi cố ý muốn đẩy ngày Lang Vương tạo phản lên sớm!

Kiếp trước, lúc đó Giang Đông đã hết thiên tai, kho lương được mùa, tiền bạc sung túc, binh hùng tướng mạnh, vì vậy lúc hắn tạo phản, thế như chẻ tre, suýt chút nữa là có thể thành công.

Nhưng bây giờ Giang Đông vừa mới trải qua đại hạn, lại bị ngập úng. Đúng là lúc trong ngoài đều khốn đốn, lưu dân chợt tăng nhiều.

Nếu phong thư năm xưa trong tay Tĩnh Mẫn Phi có tác dụng, Sở Tà sẽ giống kiếp trước, không quan tâm thuộc hạ phản đối mà khăng khăng tạo phản, nhưng lại không có thiên thời địa lợi kiếp trước nữa.

Nếu kịp thời phái binh trấn áp, nhất định sẽ tiêu diệt được…

Điều khiến Thượng Vân Thiên khó hiểu là vì sao lại chọn ra tay vào lúc này. Phải biết thánh thượng đang ở Giang Đông, lúc này dẫn đường cho Sở Tà tạo phản, vậy để thánh thượng ở đâu? Chẳng lẽ bọn họ nghĩ thánh thượng chết tại Giang Đông sẽ dễ bề nhường ngôi vị cho nhị điện hạ? Nghĩ đến đây, Thượng Vân Thiên liền cảm thấy trong lòng từng đợt rét run.

Mấy chục năm kiếp trước kiếp này hắn luôn đọc sách thánh hiền, tuy rằng kiếp này làm rất nhiều việc dơ bẩn, tay cũng nhuốm đầy máu tươi, nhưng hắn vẫn luôn cho rằng mình làm theo thánh ngôn, vì việc nước mà không tiếc thân. Ở trong mắt hắn, Sở Tà phản bội thánh thượng, là đầu sỏ gây tội khiến cho Nguyên Triều rung chuyển, người dân chịu nạn binh loạn. Tất cả điều mình làm đều là vì ngăn cản đợt phản loạn này, để nhân dân có thể an cư lạc nghiệp. Cũng để thê tử Quỳnh Nương của mình sớm lạc đường biết quay lại, tránh bị Sở Tà liên lụy.

Vì vậy, tuy rằng hắn làm rất nhiều chuyện mà ban đầu hắn không dám nghĩ tới, nhưng vẫn có thể yên tâm thoải mái.

Nhưng bây giờ hắn lại mê mang, nếu Sở Tà cũng là con ruột của thánh thượng, nguyên nhân gây ra phản loạn là hiểu lầm và bị người cố tình dẫn dắt, thậm chí mình có vai trò không nhỏ trong đó, như vậy hành động mà hắn làm từ trước tới nay vẫn là vì nước trừ hại, vì dân bình loạn sao? Chỉ là việc đã đến nước này, đã làm ra rất nhiều chuyện, hắn còn có thể thoát thân sao? Hắn cũng chỉ có thể căng da đầu tiếp tục đi, đi một bước, nhìn một bước.

Chỉ là hắn có cảm giác thế sự biến đổi lớn, hắn không thể nắm giữ, chuyện này sẽ phát triển theo hướng nào, như con trâu mất khống chế, không biết sẽ chạy theo hướng nào.

Hôm sau, Nhị hoàng tử Lưu Diệm đột nhiên sốt cao, thái y nói Giang Đông lạnh lẽo, thật sự bất lợi với thân thể bệnh nặng mới khỏi của Nhị hoàng tử, nếu có thể thì nên qua sông, tránh xa Giang Đông, đến Giang Nam khí hậu không âm lãnh để dưỡng bệnh.

Gia Khang Đế thấy Lưu Diệm bệnh nặng như vậy, hiển nhiên không để nhi tử đi theo nữa, ân chuẩn cho hắn ngồi thuyền rời khỏi Giang Đông dưỡng bệnh.

Nhị điện hạ được dùng cáng nâng lên thuyền, một mạch xuôi dòng qua sông đến trấn trên cách năm trăm dặm. Sau khi đến trấn trên, hắn lập tức phái người mời thái thú năm quận Giang Nam đến, nói: “Giang Đông tai nạn liên tiếp, phần lớn hương dân là ngu dân xảo trá không khai hoá, tuy hiện nay lưu dân Giang Đông đã giảm bớt rất nhiều, nhưng thánh giá ở đây, tuyệt đối không thể có sơ suất, để đề phòng chuyện ngoài ý muốn, mong tướng quân phái binh gác nơi trọng yếu của bốn phương, điều binh mã các quận huyện đến mọi nơi, không thể để lưu dân quấy nhiễu thánh thượng.”

Lý do này rất đường hoàng, huống chi bây giờ Nhị hoàng tử đang chấp chưởng Binh Bộ, trong tay nắm giữ binh phù điều hành binh mã địa phương.

Thái thú gật đầu, trở về truyền đạt ý chỉ của nhị điện hạ cho tổng binh các nơi, đóng giữ các nơi yếu địa gần đình trú bờ sông thánh thượng thân quân.

Lưu Diệm bước lên cửa thành lâu, lúc này gió từ Giang Đông thổi đến lạnh phần phật, hắn đứng ở chỗ cao dõi mắt trông về phía xa, bầu trời Giang Đông lại tích tụ tầng tầng mây đen, dường như một đợt bão táp không yên ổn nữa sắp xảy ra.

Lại nói về Giang Đông.

Bởi vì sắp đến ngày Lang Vương thành hôn nên trong phủ ngoài phủ rất bận rộn. Có điều Quỳnh Nương đã nói, tất cả cần giản lược, không thể quá mức phô trương cho người mượn cớ, cho nên tiệc cưới chỉ bày mười bàn trong phủ thôi.

Quỳnh Nương không định mời người Sở gia, lúc trước nàng thành hôn, tuy người Sở gia không đến nhưng có gửi đầy đủ tiền quà, nếu còn mời bọn họ nữa, chẳng phải là mượn danh nghĩa thành hôn để lấy tiền của người trong nhà sao? Sau khi chuẩn bị thành lễ, lấy danh là tiệc gia đình rồi mời thân thích Sở gia sau.

Nhưng không thể thiếu các quần thần theo vạn tuế đến Giang Đông, mười cái bàn này là bày ra cho bọn hắn.

Lang Vương từng nói, Hồ đại nhân kia toàn làm chuyện thừa! Thu tiền cho ông ta nhũn chân luôn, xem sau này ông ta còn dám thiếu đạo đức đưa hưu thư giúp, chia rẽ nhân duyên tốt của người ta không.

Quỳnh Nương biết Lang Vương có thù tất báo, nàng mặc hắn làm.

Nhưng ba ngày sau khi Nhị hoàng tử đi, hoàng đế lại cải trang, chỉ dẫn theo mấy tùy tùng và Hoa Tần nhẹ nhàng vào Lang Vương phủ.

“Hoa Tần của trẫm cũng là người Giang Đông. Nàng nói trước kia nghe nói trong Lang Vương phủ có đá hiếm năm đó đại sư tạo cảnh Nhược Thuỷ tiên sinh tự tay làm ra, mong trẫm dẫn nàng ấy đến xem.” Hoàng đế vào cửa, cười mỉm nói với Sở Tà.

Vạn tuế muốn ngắm, hiển nhiên không thể trốn tránh, Lang Vương dẫn đường, dẫn hai vị vào viện đi dạo.

Nhưng đến trước Phật đường từng là của Lão vương phi, thánh thượng dừng bước chân, xuyên qua cửa phòng rộng mở thông khí nhìn bức họa treo cao bên trong, nói muốn viếng Lang Vương và Lang Vương phi, nói xong không đợi Lang Vương trả lời mà để Hoa Tần lại bước nhanh vào Phật đường luôn.

Tiến vào Phật đường, nhìn bức hoạ của biểu tỷ Tình Nhu phía trên, người ngọc như xưa, trong lúc hoảng hốt ông tựa như trở về vài chục năm trước thời khắc mà mình và biểu tỷ vui vẻ với nhau, ông nhớ rõ lúc ấy mình đã kích động và vui sướng thế nào. Chỉ chớp mắt người kia đã qua đời hơn hai mươi năm, tóc mình đã bạc, răng đã lỏng, ngay cả Vong Sơn đã lớn như vậy, cháu trai cháu gái cũng bò đầy đất, nhưng giọng nói và dáng điệu nụ cười của Tình Nhu trong đầu mình chẳng những không mơ hồ, ngược lại càng thêm rõ ràng, ông thường nhớ tới những thời khắc động lòng người khi ở bên cạnh Tình Nhu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trọng Sinh Trở Về Vị Trí Cũ
Chương 188

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 188
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...