1.
Buổi tiệc sinh nhật tuổi 25 của tôi do chính tay Thẩm Ngôn Chi đứng ra lo liệu.
Từ trang trí, chọn quà, bố trí địa điểm, việc gì anh cũng tự mình làm.
Có lần bạn bè hỏi anh: “Anh Ngôn, mấy chuyện này giao cho người khác làm là được rồi, hà tất phải tự tay?”
Thẩm Ngôn Chi nghiêm túc trả lời: “Tự tay làm mới có ý nghĩa, dù sao người đó cũng là Nguyệt Nguyệt.”
Ban đầu, tất cả mọi người đều nghĩ Thẩm Ngôn Chi chỉ đùa giỡn với tôi.
Dù sao anh ta cũng là kẻ lãng t.ử nổi tiếng.
Nhưng sau khi ở bên tôi, Thẩm Ngôn Chi thật sự cắt đứt liên hệ với toàn bộ phụ nữ khác.
Việc gì cũng nghe theo ý tôi, luôn đặt tôi trong lòng.
Người xung quanh đều nói, đây là lãng t.ử quay đầu, Thẩm Ngôn Chi đã thu tâm lại.
Màn hình lớn tại tiệc sinh nhật chiếu đoạn video ghi lại những khoảnh khắc của tôi và Thẩm Ngôn Chi trong năm qua.
Cuối video là lời độc thoại của anh: “Nguyệt Nguyệt, năm này qua năm khác, người ở bên em mong mãi chỉ có anh.”
Bạn bè bên cạnh hét lên: “Trời ơi! Đây là người đàn ông hoàn hảo ở đâu ra vậy!”
Người đàn ông hoàn hảo sao?
Tôi xuyên qua đám đông, ánh mắt khóa c.h.ặ.t Thẩm Ngôn Chi đang đứng giữa vòng người.
Ban đầu anh còn cười đùa cùng bạn bè, nhưng dường như cảm nhận được ánh nhìn của tôi, anh đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía tôi.
Ánh mắt dịu dàng đến cực điểm.
Tôi nhìn anh từng bước tiến về phía mình, nắm lấy tay tôi.
“Nguyệt Nguyệt, sinh nhật vui vẻ.”
“Anh yêu em.”
Đã hơn hai mươi tuổi rồi, nói lời yêu thương mà vành tai vẫn đỏ bừng.
Ánh mắt Thẩm Ngôn Chi nhìn tôi đầy mong đợi, thoáng chốc giống hệt cậu thiếu niên năm năm trước từng tỏ tình với tôi, chờ đợi câu trả lời.
Bên tai là tiếng reo hò trêu chọc của bạn bè.
Trước mắt là người mình yêu sâu đậm.
Đáng lẽ phải là khoảnh khắc hạnh phúc, nhưng trái tim tôi lại từng chút một trĩu xuống.
Chàng trai yêu tôi ngày ấy, từ khi nào đã trở thành như thế này?
Miệng thì nói yêu tôi.
Nhưng bên ngoài lại dây dưa quấn quýt với người khác.
2.
Trước khi ở bên tôi, Thẩm Ngôn Chi là kẻ lãng t.ử tình trường ai ai cũng biết.
Người yêu thay như thay áo, chưa từng trùng lặp.
Gặp tôi rồi, anh ta hoàn toàn thay đổi.
Khi theo đuổi tôi, anh chủ động cắt đứt với tất cả phụ nữ khác; sau khi yêu thì luôn giữ khoảng cách với người khác giới.
Thẩm Ngôn Chi có một người yêu cũ, cô gái ấy gia cảnh tốt, xem như môn đăng hộ đối với anh, cũng là tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ.
Vì vậy sau khi chia tay vô cùng không cam tâm, dù biết tôi và Thẩm Ngôn Chi đã ở bên nhau, vẫn liên tục gọi điện quấy rối.
Có lần, cô ta gọi điện vào ban đêm khóc lóc kể lể Thẩm Ngôn Chi phụ bạc, tôi thấy phiền nên hơi nhíu mày.
Thẩm Ngôn Chi nhìn thấy.
Từ đó về sau, cô gái ấy không bao giờ gọi lại nữa.
Sau này tôi mới biết, doanh nghiệp gia tộc của cô ta bị tập đoàn Thẩm thị chèn ép nặng nề, bên bờ phá sản, cả nhà rối như tơ vò.
Sau chuyện này, những người phụ nữ muốn tiếp cận Thẩm Ngôn Chi đều tự giác tránh xa.
Những ngày đầu ở bên nhau, tôi đứng đầu chuyên ngành, học bổng, các loại chứng chỉ nhận đến mỏi tay, thường xuyên được chọn làm đại diện ưu tú lên phát biểu.
Còn Thẩm Ngôn Chi thì học hành bê bết, thành tích đội sổ, nhưng nhờ gia đình giàu có, độ nổi tiếng lại chẳng thua kém tôi.
Không ai xem trọng chúng tôi.
Sau lưng, họ chế giễu đây là mối tình trớ trêu giữa thiên tài nghèo và phú nhị đại não rỗng.
Thế nhưng để dập tắt những lời dị nghị ấy, Thẩm Ngôn Chi lại bắt đầu nghiêm túc học hành.
Đến lúc tốt nghiệp, cuối cùng anh cũng có thể đứng chung sân khấu với tôi, cùng phát biểu với tư cách đại diện ưu tú.
Trước vạn người, anh nghiêm túc nói:
“Trước kia, tôi không biết ý nghĩa cuộc sống là gì, nên đã hoang phí thời gian.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-so-tinh-yeu/chuong-1.html.]
“Cho đến khi tôi gặp Đường Nguyệt.”
“Cô ấy xuất sắc, tiến bộ, kiên cường không ngừng. Chính cô ấy đã nói cho tôi biết, một con người nên sống như thế nào.”
Khoảnh khắc đó, mọi người cuối cùng cũng nhận ra, nhị thiếu gia nhà họ Thẩm không phải chơi đùa.
Anh ta hoàn toàn sa vào tay Đường Nguyệt rồi.
Không trách người khác nghĩ như vậy. Tôi xuất thân bình thường, tất cả đều dựa vào nỗ lực của bản thân, còn Thẩm Ngôn Chi sinh ra đã là thiên chi kiêu t.ử.
Sự chênh lệch gia cảnh như sợi xích, trong mối quan hệ này lúc nào cũng siết c.h.ặ.t khiến tôi khó thở.
Tôi vẫn nhớ lần đầu đến nhà Thẩm Ngôn Chi, ánh mắt lịch sự nhưng xa cách của mẹ anh.
Thẩm Ngôn Chi thao thao bất tuyệt với mẹ mình về việc tôi xuất sắc ra sao, kéo anh quay về chính đạo như thế nào.
Mẹ Thẩm nghe xong, chỉ nói một câu: “Tiểu Đường là cô gái tốt, ở bên ai cũng sẽ hạnh phúc.”
Có lẽ Thẩm Ngôn Chi không hiểu, nhưng tôi hiểu.
Để được gia đình anh công nhận, năm tốt nghiệp tôi từ bỏ công việc lương cao, lựa chọn liều một phen cùng bạn thân Hạ Thời Nguyện khởi nghiệp.
Những năm qua, công ty chúng tôi ngày càng lớn mạnh, dần có khí thế hắc mã.
Gia đình Thẩm cũng dần thay đổi cách nhìn về tôi, lời nói hành xử thêm vài phần thân mật, thậm chí còn dặn Thẩm Ngôn Chi phải đối xử tốt với tôi.
Đêm đó, Thẩm Ngôn Chi – người luôn phiền muộn vì không được gia đình thừa nhận – vui mừng khôn xiết, ôm tôi hôn hết lần này đến lần khác.
“Nguyệt Nguyệt, cuối cùng chúng ta cũng có thể mãi mãi ở bên nhau rồi.”
Khởi nghiệp rất khổ, tăng ca rất mệt, không có phương án thì lo lắng, quãng thời gian đó ngày nào cũng thấp thỏm, sợ mọi cố gắng đều chìm vào biển.
Nhưng nhìn Thẩm Ngôn Chi như vậy, tôi cảm thấy tất cả đều đáng giá.
Chỉ là mới vài năm ngắn ngủi, chàng trai từng yêu tôi kia đã đổi khác.
Anh nói về tôi trước mặt người khác, trong mắt không còn yêu thương.
“Năm năm rồi, ai mà chẳng chán.”
“Không ngờ cô ta cũng làm nên chút thành tựu, bây giờ người trong nhà đều thích cô ta, tôi cũng không biết mở miệng chia tay thế nào, cứ kéo dài trước đã.”
Nói xong, anh cúi xuống hôn người phụ nữ bên cạnh.
Lời hứa rồi sẽ phai.
Trên đời, không có vĩnh hằng.
3.
Sau khi tiệc sinh nhật kết thúc, trời đã khuya.
Khi chuẩn bị đi ngủ, Thẩm Ngôn Chi nhận được một cuộc điện thoại.
Anh vừa nói chuyện vừa chuẩn bị ra ngoài, tay còn xách túi rác vừa dọn xong.
“Nguyệt Nguyệt, em ngủ trước nhé, công ty đột nhiên có chút việc, anh sẽ về sớm.”
Nếu là bình thường, tôi sẽ vui vẻ đồng ý. Nhưng hôm nay, tôi muốn thử thêm lần cuối.
“Nhưng… hôm nay là sinh nhật của em.”
Giọng tôi nghẹn lại, cảm giác như giây tiếp theo sẽ khóc thành tiếng. Thực ra, tôi rất ít khi để lộ sự yếu đuối của mình trước mặt Thẩm Ngôn Chi.
Anh có chút luống cuống, nhưng ngay khoảnh khắc sau, điện thoại lại reo lên.
Biểu cảm của anh lập tức chuyển thành một loại mong đợi kín đáo.
“Nguyệt Nguyệt ngoan, anh sẽ về ngay để ở bên em.” Anh ôm tôi vào lòng, dịu giọng dỗ dành.
Đồng thời cũng không quên cầm chìa khóa.
Người đàn ông có lòng đã trôi đi thì không giữ được. Vì thế tôi nói: “Đi đi, nhớ về sớm.”
Thẩm Ngôn Chi xoa đầu tôi, cười dịu dàng: “Anh biết ngay Nguyệt Nguyệt của anh là hiểu chuyện nhất.”
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại.
Tim tôi nguội lạnh như tro tàn.
Sau khi nghe thấy tiếng cửa thang máy đóng lại, tôi lập tức ra ngoài. Vốn định bấm xuống tầng một, lại phát hiện thang máy dừng ở tầng 22.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Nhà tôi ở tầng 23.
Tôi đi thang bộ, lặng lẽ xuống dưới, trốn ở góc cầu thang khuất tầm nhìn.
Nhìn thấy Thẩm Ngôn Chi hôn cuồng nhiệt với một người phụ nữ.
Họ hôn nhau không rời, thậm chí còn chưa kịp vào nhà đã cởi bớt quần áo.
Cuối cùng, Thẩm Ngôn Chi không chịu nổi nữa, kéo mạnh người phụ nữ kia, đóng sầm cửa lại.
Rầm một tiếng.
Trong lòng tôi cũng có thứ gì đó, hoàn toàn vỡ vụn.