Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trứng Phượng Hoàng

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hóa ra là Bạch Huyền đã đi theo sau.

Thôi vậy, đã đến Thượng Thiên Đình, trước sau gì cũng sẽ biết thôi.

Chỉ là không ngờ tối hôm đó, ta bị buộc phải nằm trên một giường với Bạch Huyền.

Giữa hai người là một tiểu đoàn tử đang ngủ vắt vẻo.

Ta khuyên: "Mẫu thân và Yêu Yêu ngủ là được rồi, không cần cha ngủ cùng đâu."

Tiểu đoàn tử lắc đầu.

"Tỷ tỷ Xà Yêu nói, phu thê là phải ngủ cùng một giường, như vậy Yêu Yêu mới có muội muội."

"......"

Mắt Bạch Huyền đen lại.

Cái Xà Yêu c.h.ế.t tiệt đó, suốt ngày chỉ dạy những thứ không đàng hoàng!

Cuối cùng, vẫn không chống lại được sự mè nheo của Yêu Yêu.

Ngủ chung giường với Bạch Huyền.

Ta thì không thấy ngượng gì, dù sao cũng đã ngủ cùng rồi.

Ánh trăng xuyên qua màn lụa, đổ bóng lốm đốm lên khuôn mặt nghiêng của hắn.

Ta lén lút đánh giá hắn, phát hiện lông mi người này dài một cách lạ thường.

"Nhìn đủ chưa?" Hắn đột nhiên lên tiếng, mắt vẫn nhắm nghiền.

Lén nhìn bị bắt tại trận.

Ta vội vàng xoay người giả vờ ngủ.

"Hừ."

Nam nhân khẽ hừ một tiếng.

Giọng nói trầm thấp bất mãn: "Năm đó, vì sao... ngủ xong liền bỏ chạy?"

Câu hỏi này đúng là...

Ngủ xong không chạy lẽ nào đợi ngươi tỉnh dậy đòi ta chịu trách nhiệm sao?

Huống hồ, chỉ là mượn giống thôi.

Lại không cần ngươi nuôi dưỡng cũng không cần ngươi chịu trách nhiệm, ngươi cứ lén lút mà vui đi!

Đương nhiên ta không dám nói những lời này cho hắn nghe.

Chỉ có thể mơ hồ đối phó: "Ép buộc ngươi làm chuyện đó, ta cũng cảm thấy áy náy trong lòng..."

"Cho nên đã bỏ chạy."

Bạch Huyền không nói gì thêm.

Còn ta cũng mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, ta bị tiếng cười của Yêu Yêu đánh thức.

Khi ra ngoài, ta phát hiện trong sân ngoài điện có một cầu trượt bảy sắc.

Đó là một cầu trượt lưu ly được hóa thành từ một dải cầu vồng bảy sắc.

Mỗi bậc đều khảm những viên tinh thần thạch lấp lánh.

Trượt đến cuối còn phun ra một cụm mây mềm mại, đỡ lấy Yêu Yêu đang trượt xuống.

Váy áo của Yêu Yêu bay phấp phới, như một chú bướm nhỏ vui vẻ.

Bạch Huyền đứng cạnh cầu trượt, khóe môi khẽ nhếch.

Hiếm khi thấy Yêu Yêu vui vẻ như vậy.

Ai, con có cha đúng là khác biệt.

Ta xán lại gần: "Tiên Quân còn biết làm cái này sao?"

Khóe miệng Bạch Huyền đang cong lên lập tức ngừng lại.

"Biết chút ít."

Cầu trượt bảy sắc đẹp như vậy mà chỉ là "chút ít" ư?

Vậy cái cầu trượt gỗ mà ta dùng rìu bổ cây, mất hơn nửa tháng trời mới làm cho Yêu Yêu thì tính là gì?

Tính là ta rảnh rỗi ư?

Yêu Yêu thấy ta liền reo lên chạy tới.

"Mẫu thân mẫu thân, người xem này, đây là cầu trượt cha làm cho con đó!"

Ta cười xoa đầu con bé.

"Tốt lắm tốt lắm."

Con bé chớp chớp mắt, quay đầu nhìn Bạch Huyền.

"Của mẫu thân đâu?"

Ta có chút ngượng nghịu: "Ta lớn thế này rồi, không chơi..."

Lời chưa dứt, chỉ thấy Bạch Huyền giơ tay, vung tay áo.

"Rầm."

Một cây Hoả Ngô Đồng vạn năm nhổ đất mọc lên.

Trên cành cây buông xuống hai sợi xích vàng kim đỏ, cuối cùng quấn quanh một chiếc ghế xích đu kết tinh từ ngọn lửa.

Đậu má, xích đu lửa!

Mắt ta sáng lên, nhưng vẫn có chút ngại ngùng.

Bạch Huyền hừ lạnh một tiếng.

"Chuyện tiện tay thôi."

Đúng là người so với người, tức c.h.ế.t người!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trung-phuong-hoang-zfaj/chuong-3.html.]

Ta không còn rụt rè nữa, trực tiếp nhảy lên.

Quay đầu còn lớn tiếng gọi: "Đẩy một cái đi Tiên Quân~"

Bạch Huyền không kiên nhẫn búng ngón tay.

Một luồng tiên lực đẩy vào xích đu, chiếc xích đu trực tiếp bay vút lên tận mây xanh.

"Yo hô!"

Ta hô lớn một tiếng.

Yêu Yêu truyền âm riêng cho ta.

"Mẫu thân! Cười cho dễ nghe một chút được không! Ai không biết còn tưởng người là con khỉ đó!"

Còn Bạch Huyền, khoanh tay đứng dưới gốc cây.

Nhìn người nào đó đang lơ lửng trên không trung, và tiểu đoàn tử nào đó đang chơi cầu trượt bên cạnh.

Khuôn mặt lạnh lùng cũng bất giác trở nên dịu dàng.

Bạch Huyền đối xử với Yêu Yêu cực kỳ tốt.

Yêu Yêu ngày nào cũng khoe với ta: " Mẫu Thân, có cha thật tốt."

Có gì mà không tốt chứ.

Kể từ khi đến Tiên giới, không những pháp thuật của con bé tiến bộ không ít.

Mà mặt mày người ngợm còn phúng phính trống thấy

Đã thành một con Phượng Hoàng béo ú rồi.

Hậu hoa viên của Tiên điện, mây ráng nhuộm đỏ nửa bầu trời.

Đẹp đến mơ màng.

Nếu, không có một con Phượng Hoàng đang cọ lông ở đó thì sẽ đẹp hơn.

Ta bực bội rung rung đôi cánh, lông đuôi lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Đáng tiếc, dù lông vũ đẹp đến mấy cũng không chịu nổi sự tra tấn của kỳ đổi lông.

Lưng ngứa đến thấu tim.

Ta dứt khoát hóa thành nguyên hình, vỗ vỗ cánh cọ lên phiến ngọc trơn láng trong hoa viên.

Lông gốc cọ xát mặt đá, thoải mái đến nỗi ta nheo mắt lại.

"...Thô tục!"

Một giọng nói thanh lãnh truyền đến từ phía sau, ta trượt chân một cái.

Quay đầu nhìn lại, không biết Bạch Huyền đã đứng ở đó từ lúc nào.

Một thân trường bào có hoa văn màu bạc, trong tay cầm một chiếc lược ngọc óng ánh.

Mày khẽ nhíu, ánh mắt đầy vẻ chê bai.

Ta xù lông, lông vũ trên cánh dựng đứng lên từng cọng: "Phượng Hoàng tộc bọn ta đổi lông là phải thế này!"

Bạch Huyền không để ý đến ta, đi thẳng tới, một tay giữ chặt gốc cánh ta.

"Làm gì?" Ta vừa định giãy giụa.

Giây tiếp theo, lược ngọc khẽ hạ xuống.

"......"

Răng lược lướt qua gốc lông, lực đạo không nhẹ không nặng, chính xác gãi đúng chỗ ngứa.

Thoải mái đến nỗi toàn thân ta run lên.

"Ngươi không biết Lễ chải lông sao?" Bạch Huyền lạnh lùng chế nhạo.

Động tác trên tay lại tinh tế dịu dàng, chải từ gốc lông đến chóp đuôi.

Vốn dĩ muốn cãi lại.

Nhưng hắn chải quá thoải mái, nhất thời ta có chút quên mất.

Khóe môi nam nhân cong lên một cách khó nhận ra, đầu ngón tay vô tình lướt qua lông tai của ta.

Toàn thân lập tức cứng đờ, lông tai "soạt" một tiếng biến thành màu đỏ tươi.

Bạch Huyền nhìn chằm chằm tai ta, ánh mắt tinh tế: "...Còn có thể đổi màu sao?"

"Câm miệng! Không được nhìn!" Ta xấu hổ giận dữ che tai lại.

Ngày hôm sau, Tiên giới nổ tung.

Lúc đó ta đang ung dung nằm trên xích đu lửa đung đưa.

Đột nhiên phát hiện các Tiên Nữ đi ngang qua nhìn ta với ánh mắt kỳ lạ.

Họ xì xào to nhỏ, che miệng cười trộm, còn có người đỏ mặt lén nhìn ta.

"......?"

Ta khó hiểu, cho đến khi nghe thấy hai tiểu tiên đồng ngồi xổm trên đám mây thì thầm to nhỏ.

"Nghe nói hôm qua Chiến Thần đại nhân chải lông cho Phượng Hoàng Tiên tử, tay cứ sờ sờ mó mó trên người nàng ấy..."

"Hơn thế nữa! Tiên hữu của tỷ tỷ ta nói, tai của Phượng Hoàng Tiên tử đều đỏ bừng lên rồi!"

Ta: "......?"

Ai đang loan tin đồn nhảm về lão nương ta vậy???

Ta vội vã xông ra ngoài điện.

Chỉ thấy một tiểu đoàn tử mũm mĩm đang ngồi trên đám mây.

Không phải Yêu Yêu thì là ai?

Ta nghiến răng nghiến lợi: "Bạch Yêu Yêu!!!"

Bóng dáng con bé cứng đờ, thoáng chốc đã trốn nhanh hơn cả thỏ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trứng Phượng Hoàng
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...