Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trùng Sinh Chi Thiên Hạ

Chương 140

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hồ Nam cách kinh sư hơn một ngàn năm trăm km, nếu như là ở đời sau thông đường chắc chắn cũng vẫn phải hơn sáu giờ. Tại niên đại này, cho dù là một đường thay ngựa cũng cần khoảng tám đến mười lăm ngày, đi đường thủy càng chậm hơn.

Cho dù Hồng Tích vì chuyện công vụ này không tiếc chịu thiệt, thủ hạ cũng không dám để Hoàng tử một mình xuất cung làm công cán dùng loại tốc độ này chạy tới Hồ Nam. Phải biết người vốn được huấn luyện cưỡi ngựa nghiêm chỉnh, cưỡi như thế một ngày cũng phải kiệt sức, ngựa hết hơi, đùi cọ rách một lớp da, vạn nhất Hồng Tích xảy ra mệnh hệ, ai cũng gánh không nổi trách nhiệm này.

Thôi quên đi, hiện tại khoảng cách Hồng Tích cách kinh cũng bất quá chừng một tháng, Ninh Vân Tấn thận trọng phỏng đoán Hồng Tích đại khái chỉ là trên đường đã phải tiêu tốn hơn mười lăm ngày, vẻn vẹn nửa tháng có thể đem chuyện trên dưới toàn tỉnh giấu diếm vài năm rõ ràng. Ai tin?!

Dùng đầu ngón chân nghĩ Ninh Vân Tấn cũng biết trên việc này nhất định có bút tích của An Bình gia, nói không chừng Hồng Tích đi bên kia chỉ cần chờ kết quả là đến nơi, hết thảy đều có người sẽ an bài ổn, trực tiếp đem kết quả đưa đến trong tay Hồng Minh. Lấy cách nhìn của hắn mà đoán, cứ cho việc này có thể bôi nhọ Hồng Minh, có năng lực khiến Hồng Tích khoa trương lớn, nhưng Hồng Tích cùng An Bình gia nghĩ ý đồ muốn thay thế Tả Sư gia cũng quá rõ ràng, thật sự là quá mức chỉ vì cái trước mắt, không thể thực hiện.

Nhưng Ninh Vân Tấn lại thích bọn họ làm như vậy, dù sao càng như vậy, hắn càng tiện đục nước béo cò, ở trong đó làm một chút thủ đoạn.

Tuy rằng đã đáp ứng lão sư không tham dự vào cuộc chiến tranh vị, nhưng cũng không có nghĩa là trong lòng hắn khó chịu thì không thể bắt chẹt con trai của Văn Chân, giận cá chém thớt đám em trai của mình.

Hắn nghĩ tới nghĩ lui, biết dùng thân thế của mình làm biện pháp, đầu tiên phải ở trong cung có hiểu biết nhất định, hơn nữa những cung nhân đó hẳn là phải hầu hạ qua rất nhiều năm; tiếp theo, nếu muốn đem tin này truyền ra ngoài, ở trong tộc cũng phải có địa vị nhất định.

Ở trong cung có thể nội thị có thể ở hơn mười mấy năm thật sự không nhiều lắm, cung nữ đều là vài năm đổi một lần, như vậy chỉ còn lại có những công công mà thôi, mà trong những công công này địa vị cao thấp, ngoại trừ người cung Càn Thanh, cũng chỉ còn lại có bên người các Hoàng tử ở trong cung làm lâu nhất.

Hồng Minh tất nhiên không biết dùng loại thủ đoạn này, dù sao nhiều ra một ca ca đối với hắn cũng không có chỗ nào tốt, như vậy chọn người khả nghi còn lại cũng chỉ có Hồng Tích, cũng chỉ có hắn vẫn nhìn mình không vừa mắt.

Nếu chuyện này chỉ là mang đến cho mình một ít quấy nhiễu thì thôi, cư nhiên còn khiến phụ thân mất đi cơ hội nhập Các, Ninh Vân Tấn nhớ tới đều ghê tởm, đem đầu sỏ gây tội cùng trợ trụ vi ngược Văn Chân ở trong lòng đều hung hăng mắng một trận. Hắn cũng không phải đại tâm nhãn gì, làm một người thông minh Ninh Vân Tấn lúc ấy ở trước mặt Văn Chân cũng không nói gì, chỉ là biểu hiện ra ủy khuất mà thôi, nhưng mà cũng không có ý tứ hàm xúc tự hắn sẽ không lén lút làm tiết hận gì đó.

Nếu dám để cho mình khó chịu, hắn liền muốn cho toàn gia Văn Chân không sống vui!

Hồng Tích hồi kinh còn cần thời gian nửa tháng, còn hơn ở ngoại ô kinh thành đột ngột từ mặt đất mọc lên xưởng máy hơi nước, chân chính khiến cho oanh động ngược lại là kết quả kiểm toán. Cho dù phải thanh tra nhiều khoản, nhưng luôn có một ngày tra xong. Làm phân quản Công bộ chưởng ấn Cấp sự trung, mấy tên thủ hạ của Ninh Vân Tấn đều là kiểm toán chủ lực của Công bộ, cho nên hắn tất nhiên trước Văn Chân một bước lấy được kết quả kiểm toán của Công bộ.

Vừa thấy tình trạng thảm thiết trên chiết tử, chỉ là người Công bộ đã phải bị bỏ tù hơn nửa người, Ninh Vân Tấn liền không phúc hậu nở nụ cười, nghĩ đén Hộ bộ chỉ sợ sẽ càng khoa trương, lần này còn không biết chừng phải xuống ngựa bao nhiêu người đâu! Có một số vị trí sớm chạy chọt đút lót, nói không chừng có thể giúp đỡ nhóm bằng hữu của mình một phen, càng có thể làm cho mình nhiều ra một phần trợ lực.

“Vương An, mài mực.” Ninh Vân Tấn đem chiết tử đặt lên bàn, nhân tiện nói.

Được gọi là Vương An chính là một thiếu niên so với hắn lớn hơn khoảng năm tuổi, chưa nhược quán. Hắn lên tiếng liền vén tay áo, miệng tò mò mà nói, “Nhị thiếu gia, nhìn ngươi cười rất vui, chắc là trên chiết tử này là chuyện tốt?”

“Tất nhiên là chuyện tốt.” Ninh Vân Tấn nhướn mày, nghĩ đến náo nhiệt về sâu hắn mười phần không phúc hậu nói. Bất quá sau khi cười xong, hắn lại dặn dò, “Ở trong nha môn ngươi cần phải chú ý đừng nhiều lời một số không nên nói.”

“Nhị thiếu gia yên tâm đi!” Vương An vội vàng nói, “Tần Minh ca đã sớm cùng ta và Diệp Hải công đạo qua, vạn ngôn không bằng trầm mặc, nếu nói lời lung tung phá hủy chuyện của ngài là sẽ không tốt.”

Nghĩ đến Tần Minh Ninh Vân Tấn nhịn không được liền thở dài, gần đây hắn bắt đầu dụng tâm giáo dục hai tiểu tử sắp sửa tiếp nhận hắn, quản đến thật đúng là so với ma ma trong cung còn nghiêm khắc hơn. Nhưng với tình huống hiện tại của mình thân thiếu niên ở địa vị cao mà nói, trường tùy bên người quả thật chẳng những phải thông minh, càng phải là thận trọng, biết làm việc, hắn cũng liền mở một mắt nhắm một mắt theo Tần Minh gây sức ép.

Ở trên chiết tử phê ý kiến, lại đóng dấu, mắt thấy cũng sắp đến thời gian rời nha môn, hắn lười lại gọi người đưa vào trong cung, trực tiếp để Vương An chuẩn bị xe, cầm bài tử lên liền rời khỏi nha môn.

Khi hắn đến Càn Thanh cung, bên ngoài còn đứng vài người, Ninh Vân Tấn đem bài tử đẩy tới, lập tức Lý Đức Minh liền tự mình đi ra nói thầm với hắn, “Tiểu Ninh đại nhân, bài tử này của ngài trình lên chậm. Hoàng thượng nói dù sao ngươi không cần xuất cung, đơn giản chờ chư vị đại nhân chờ phía trước hết lại triệu kiến ngài.”

Với người khác đãi ngộ bất đồng, khi Ninh Vân Tấn chờ đợi chẳng những có ghế dựa, còn có cung nhân dâng nước trà. Chỉ là hương trà mát lạnh kia, đã khiến cho người ta biết bên trong nhất định là cống trà.

Nhưng cho dù cảm thán đồng nghiệp không đồng mệnh, những người bên ngoài chờ cũng chỉ có thể đỏ mắt, trong lòng nổi chua. Dù sao thiếu niên trước mắt chẳng những vượt qua con cháu nhà mình, càng là ngay cả mình cũng kém hơn, cũng chẳng trách Hoàng thượng đối với hắn vài phần kính trọng.

Hôm nay tới diện thánh bên trong không có quan lớn gì, cho dù có quan chức so Ninh Vân Tấn cao hơn, nhưng trên tước vị lại kém một mảng lớn, thấy Ninh Vân Tấn nghiêm mặt, một bộ bộ dáng tâm sự nặng nề cho dù là có lòng nịnh bợ cũng thấy không tiện tiến lên tiếp lời. Nhưng mà thường thường ngắm liếc phần chiết tử trong tay Ninh Vân Tấn, ở trong lòng suy đoán nguyên nhân mà thôi.

Lúc này bên trong đi ra một lớp người, trong đó thì có Dương Nhượng Công và Ninh Kính Hiền. Nhìn thấy phụ thân, Ninh Vân Tấn vội vàng đặt chén trà xuống đứng lên.

Hắn đầu tiên là cho Dương Nhượng Công thấy một lễ, đối phương trong lỗ mũi hừ khẩu khí, xem như sau đó đáp lại, Ninh Vân Tấn cũng mặc kệ hắn, nhìn Ninh Kính Hiền nói, “Phụ thân.”

Ninh Vân Tấn đối với hắn gật đầu, ôn hòa hỏi, “Tại sao lúc này mới đến diện thánh?” Bọn họ một đám thuộc loại chen ngang, đi vào trước cũng không thấy Ninh Vân Tấn chờ ở bên ngoài, cho nên mới sẽ cảm thấy kỳ quái.

“Công bộ kiểm toán ra kết quả, nhi tử biết Hoàng thượng vẫn luôn quan tâm, liền trực tiếp đưa tới.” Ninh Vân Tấn quơ quơ chiết tử trong tay.

Ninh Kính Hiền biết thứ này chuyện lớn quan trọng, nhiều ở trong tay lấy một ngày liền nhiều một số chuyện xấu, sớm một chút đem khoai lang phỏng tay này giao ra mới tốt. Hắn tán thưởng mà nhìn Ninh Vân Tấn, nói, “Vậy con cứ đợi một lát đi! Vi phụ cũng không tiện ở trong này lâu, có rảnh nhớ rõ về phủ dùng cơm, lão thái thái vẫn luôn nhớ nhung con đó!”

Ninh Vân Tấn tất nhiên là đáp ứng, tiếp lại ngồi về chỗ ngồi của mình. Vừa rồi cho dù không gặp phụ thân, kỳ thật hắn cũng phải làm bộ làm tịch để người biết mình đem đồ đưa vào cung, lúc này mới thuận tiện mình bước tiếp kế hoạch tiếp theo.

Với ngũ giác sắc bén của hắn, phi thường rõ ràng nhận thấy sau khi mình nói đó là kết quả kiểm toán, có ít nhất ba đạo tầm mắt thường thường dừng ở trên người mình. Ngoại trừ Dương Nhượng Công tương đối quen thuộc ra, hai người khác một người là Lô Phi Hà, một người là An Bình gia. Hắn âm thầm đem người ghi tạc trong lòng, sau đó làm bộ như hồn nhiên bất giác mà chờ như trước.

Tựa như Ninh Vân Tấn suy đoán, kết quả Công bộ thanh tra sau khi đưa cho Văn Chân, hắn cũng không động thủ xử lý, mà là trực tiếp chờ bên Hộ bộ. Lấy thận trọng của Văn Chân, Ninh Vân Tấn tin lúc này những người đó cũng đã bị nhìn chòng chọc, mà loại theo dõi này rõ ràng phi thường quang minh chính đại, bởi vì hắn có thể rõ ràng thấy được, chưa tới thời gian ba ngày Công bộ có vài các nhân lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được tiều tụy đi, già nua. Bọn họ mỗi ngày có mặt ở nha môn vào giờ Mão sau đó lấy cớ rời đi, xung quanh tiến hành hoạt động, có thể thấy được trong lòng của những người đó áp lực lớn.

Khoản của Hộ bộ so với Công bộ lộn xộn hơn nhiều, chờ Hồng Tích cũng đã trở lại trong kinh, cũng còn chưa thanh tra ra.

Hồng Tích hồi kinh buổi tối đầu tiên Văn Chân cũng không đến chỗ mình, bất quá Ninh Vân Tấn biết hai phụ tử tựa hồ nói chuyện nói tới hừng đông. Hắn tuy rằng tò mò Hồng Tích làm ra thứ gì, nhưng cũng không vội, chỉ thấy buổi sáng Văn Chân sắc mặt xanh mét, không cần hoài nghi kết quả chẳng những không tốt, còn không có thiếu cho Hồng Minh bát nước bẩn. Hắn nhàn nhã chờ buổi tối Văn Chân đến cái động của mình, khi đó mình có thể biết nội dung cụ thể.

Hôm nay sau khi rời nha môn, Ninh Vân Tấn đầu tiên không thể chờ được mà chạy về trong cung. Hắn còn chưa đi đến Tây Ngũ sở, ngay tại lộ khẩu đụng phải Hồng Minh thần tình đắc ý.

Thấy hắn dáng vẻ xuân phong đắc ý, Ninh Vân Tấn đã biết tiểu tử này thu hoạch không nhỏ. Bất quá hắn cũng chỉ là cùng hắn làm cái chào hỏi, liền chuẩn bị rời đi. Cái gọi là không hài lòng hơn nửa câu, đã đủ để hình dung quan hệ của hai người bọn họ.

Hồng Tích sau khi nhìn thấy hắn liền nâng cằm, ở trong mắt hắn chỉ cần là người đều hiếu kỳ, chung quy phải hỏi vài câu mình lần này đi Hồ Quảng thu hoạch, đến lúc đó mình có thể đem lời chế nhạo đã sớm chuẩn bị tốt nói ra một chút không sót nói hết, cũng không nghĩ rằng Ninh Vân Tấn cư nhiên căn bản không nhận rác.

Hắn vội vàng nói, “Ê, Ninh tiểu nhị, ngươi chẳng lẽ một chút cũng không hiếu kỳ chuyện ta ở Hồ Quảng điều tra ra sao?”

Bị hắm giữ lại, Ninh Vân Tấn cũng không tiện giả vờ điếc tiếp tục đi về phía trước, đành phải nhún vai nói, “Đó lại không ở trong phạm vi chức trách của vi thần, không tiện tùy ý hỏi thăm.”

Hồng Tích nhướn lông mày, thần bí mà nói, “Ta ở bên đó chính là đụng phải người Ninh gia các ngươi đó! Còn nhờ hắn, chiếm được không ít trợ giúp. Chờ đến thời điểm phụ hoàng ca ngợi ta, ta cần phải giúp hắn thỉnh công.”

Ninh Vân Tấn cười tủm tỉm mà nói, “Vi thần trước chúc mừng Nhị hoàng tử!”

Hồng Tích buồn bực, tại sao người này chính là không chịu đáp lời mình chứ —— ngay cả thiếu niên trung nhị cũng không tính hắn thật sự là bị bị Ninh Vân Tấn đùa giỡn. Hắn tự hỏi tự nói, “Ngươi đoán người nọ là ai? Là người Tiến sĩ đầu tiên của Ninh gia các ngươi, Ninh Vân Bằng đó! Vậy thật đúng là người có tài nhưng không gặp thời, Ninh gia các ngươi đối với hắn bất công nha!”

“Vi thần đoán cũng chính là Vân Bằng ca mà!” Ninh Vân Tấn ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ vỗ một cái, “Từ sau khi hắn đi Hồ Nam, thật đúng là thiệt nhiều năm chưa từng thấy hắn! Hắn cùng với Đại ca của ta chính là bạn tri kỉ, nếu biết chuyện Vân Bằng ca lập công, chỉ sợ sẽ hết sức cao hứng, đa tạ Nhị hoàng tử nói cho vi thần biết tin tốt này.”

Hồng Tích bị hắn giả ngu biến thành chán nản, lời còn lại tất nhiên cũng liền tiếp không nổi nữa. Hắn thở phì phì mà trừng mắt nhìn Ninh Vân Tấn một cái, tay áo vung lên dẫn theo người của mình đi mất.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trùng Sinh Chi Thiên Hạ
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...