Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trùng Sinh: Cuộc Đời Không Có Diễn Tập

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4

Điện thoại của bố tôi.

Màn hình điện thoại sáng lên hai chữ "Bố", tim tôi thắt lại.

Kiếp trước, sau khi tôi nhận kết quả chẩn đoán, tóc bố tôi đã bạc trắng chỉ sau một đêm. Để có tiền t.h.u.ố.c men cho tôi, ông đã ra công trường vác xi măng, cuối cùng kiệt sức ngã quỵ trên giàn giáo.

Tôi run rẩy bấm nút nghe.

"Alo, bố."

"Vãn Vãn à," ở đầu dây bên kia, giọng bố tôi cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng không thể che giấu được sự mệt mỏi: “Ở trường... con quen chưa?"

"Dạ tốt ạ." Tôi nói dối.

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt..." Ông lặp lại một cách khô khan, rồi điện thoại chìm vào im lặng.

Trong tiếng nền, tôi nghe thấy tiếng khóc nén lại, thoang thoảng của mẹ.

Tim tôi như bị một bàn tay bóp nát, đau đến không thở nổi.

"Bố, nhà mình có chuyện gì ạ?" Tôi lo lắng hỏi.

"Không... không có gì," giọng bố tôi càng nhỏ hơn: “chỉ là... hôm nay mẹ con lên mạng, thấy được một vài... bài viết về con..."

Trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy như rơi xuống hầm băng.

Tôi đã quên mất, thời đại này có thể mang những lời ác ý từ ngàn dặm xa xôi, giáng thẳng vào những người tôi yêu thương nhất.

"Bố, bố nghe con giải thích, tất cả đều là giả, có người bôi nhọ con!"

"Bố tin con." Ông nói ngay lập tức, giọng không một chút do dự.

"Nhưng Vãn Vãn à, nhà mình... chỉ là một gia đình bình thường. Con ở ngoài một mình, đừng tranh giành hơn thua với người ta, học xong đại học một cách bình an là tốt hơn tất cả. Mẹ con... tim bà ấy yếu, không chịu được kích động..."

Đến cuối cùng, người đàn ông cả đời chưa từng cầu xin ai này, trong giọng nói đã mang theo sự khẩn khoản.

"Vãn Vãn, coi như bố xin con, đến xin lỗi bạn bè, giải quyết cho êm chuyện được không? Nhà mình không chịu nổi cú sốc này đâu..."

Ầm.

Một sợi dây trong đầu tôi, đứt phựt.

Mái tóc bạc trắng vì lo lắng của bố mẹ ở kiếp trước, hòa cùng giọng nói mệt mỏi của bố và tiếng khóc nén lại của mẹ qua điện thoại, chồng chéo lên nhau.

Không phải mơ.

Đây là hiện thực còn đau đớn hơn cả ung thư, là sự bất lực đến tột cùng.

Tôi đã trùng sinh.

Tôi thật sự, đã trùng sinh.

Nhận thức này không mang lại niềm vui sướng tột độ, mà chỉ có nỗi sợ hãi vô tận.

Tôi không phải đang chơi game, đây là mạng sống duy nhất của tôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trung-sinh-cuoc-doi-khong-co-dien-tap/chuong-3.html.]

Và tôi, đã tự tay biến nó thành một khởi đầu tồi tệ như địa ngục.

Tôi đã làm hỏng bét rồi.

Tôi đã phá hỏng tất cả mọi thứ.

Cúp điện thoại, tôi như bị rút cạn sức lực, ngã phịch xuống chiếc ghế dài dưới khu ký túc xá, toàn thân lạnh toát.

Dạ Miêu

Một bóng người, che khuất ánh đèn đường.

Tôi ngẩng đầu lên, là Lục Hoài.

Anh ấy vẫn giữ vẻ mặt lạnh như băng đó, nhìn tôi từ trên cao xuống, trong mắt không còn sự tức giận, chỉ còn lại một sự dò xét lạnh lẽo, như đang mổ xẻ.

"Tôi đã xem những lời phản bác của cô trên confession của trường," anh ấy lên tiếng, giọng không một chút cảm xúc: “logic hỗn loạn, lời lẽ trẻ con, ngoài việc làm gia tăng mâu thuẫn ra thì chẳng có tác dụng gì."

Tôi không nói gì, chỉ nhìn anh ấy chằm chằm.

"Tôi rất tò mò," anh ấy hơi cúi người xuống, đôi mắt sâu thẳm ấy như có thể nhìn thấu tâm hồn tôi: “cô rốt cuộc muốn làm gì? Gây chú ý ở lễ khai giảng, gây thù chuốc oán khắp nơi ở buổi tuyển thành viên câu lạc bộ. Cô tỏ ra ngông cuồng như vậy, không sợ hãi như vậy, nhưng thực chất..."

Anh ấy dừng lại một chút, mỗi chữ thốt ra như một con d.a.o mổ, cắt phăng lớp ngụy trang của tôi một cách chính xác.

"Cô hoàn toàn không tự tin, cô đang dùng sự ngông cuồng để che giấu nỗi hoảng loạn đã ăn sâu vào xương tủy của mình."

Một tia sét, đ.á.n.h tan mọi lớp vỏ bọc của tôi.

Sự tự ti của kiếp trước, nỗi sợ nghèo đói, sự m.ô.n.g lung về tương lai... tất cả những thứ tôi dùng "giấc mơ" để tự ru ngủ mình, đều bị anh ấy lột trần một cách đẫm máu.

Tôi đột ngột đứng dậy, dùng hết sức đẩy anh ấy ra, như một con thú bị thương, chạy trối c.h.ế.t.

Không biết đã chạy bao lâu, cuối cùng tôi dừng lại ở một căn phòng trọ ba trăm nghìn một tháng ngoài trường. Tôi đã thuê nó trước để tiện cho việc đi làm thêm sau này.

Chật chội, âm u, ẩm ướt.

Giống hệt căn tầng hầm tôi đã ở kiếp trước.

Lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo, tôi từ từ trượt xuống đất, cuối cùng không thể kìm nén được nữa, tôi vùi mặt vào đầu gối, bật ra tiếng khóc tuyệt vọng đã kìm nén suốt hai kiếp.

Tôi không hề mơ.

Tôi chỉ đang biến hiện thực thành một cơn ác mộng không thể tỉnh lại.

Tôi khóc đến tê dại, cổ họng khản đặc, không thể rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa.

Bạn bè xa lánh, tương lai mù mịt.

Phải làm sao bây giờ?

Chẳng lẽ trùng sinh một lần, chỉ để diễn lại bi kịch của kiếp trước theo một cách t.h.ả.m hại hơn?

Đúng lúc này, màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên.

Một tin nhắn ẩn danh.

Không có lời chào, không có tên người gửi, chỉ có một câu.

["Vòng tuyển chọn cấp trường của 'Cúp Ngọn Lửa Tinh Tú', sáu giờ tối mai hết hạn đăng ký."]

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trùng Sinh: Cuộc Đời Không Có Diễn Tập
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...