Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trùng Sinh Trở Lại, Muội Muội Tự Mình Nhảy Vào Hố Lửa

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngọn đèn vừa tắt, bóng tối phủ xuống.

Đôi môi nóng bỏng chụp xuống, nụ hôn sâu cuốn lấy, khiến hơi thở ta vụn vỡ như sợi tơ mỏng.

“Ninh Nhi, nàng có nhớ ta không?” Chàng cọ nhẹ bên tai ta.

“Thỉnh thoảng…” Ta run giọng đáp.

“Gạt người.” Chàng bật cười khẽ. “Chỉ nhìn bóng lưng đã nhận ra ta, lại còn thích ta hôn đến vậy.”

“Nàng chắc chắn ngày nào cũng nhớ ta, chỉ là thẹn quá, không chịu thừa nhận thôi.”

Đây là đạo lý gì chứ?

Nhưng ta lại chẳng phản bác nổi — bởi ta đâu có cự tuyệt chàng.

Trong màn trướng, nhiệt độ dâng cao. Tấm lưng rộng như cung tên giương căng, vết thương cũ trên lưng theo động tác mà lên xuống nhẹ nhàng.

Ta thở gấp, sợ làm ra âm thanh quá lớn, đành cắn chặt vai chàng đang căng cứng.

Bỗng nhiên, một cú thúc mạnh —

“Cốp!”

Đầu ta đập vào khung giường.

Ta nhỏ giọng oán trách: “Đụng trúng đầu ta rồi…”

Ta đập nhẹ n.g.ự.c chàng, ra hiệu chàng nhẹ tay một chút.

Chàng giọng khàn, hơi thở nặng nề: “Nàng thấy thoải mái không?”

Ta đỏ bừng như tôm luộc, cứ tưởng chàng không hiểu ý ta, ai ngờ chàng lại nhẹ nhàng xoa lên chỗ ta vừa đụng, sau đó xoay người, đổi thế, để ta ngồi lên trên.

“Làm khổ nàng rồi, để ta đổi cái giường rộng hơn.”

Giường vốn đã rất rộng, rõ ràng là chàng quá mức hung hãn.

Miệng thì nói lời dịu dàng, tay chân lại càng lúc càng mãnh liệt.

Đến canh ba, chàng mới dừng lại.

Chàng đè nặng lên ta, nắm lấy bàn tay ta đang kháng cự, hôn khẽ, giọng khàn khàn, uể oải: “Ngoan… ta ba ngày chưa chợp mắt… để ta ngủ một lát rồi hẵng…”

Chưa dứt lời, chàng đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Sáng sớm tỉnh dậy, bên người đã trống không.

Hoắc Diêu đã đi rồi.

Đã mấy tháng nay, ta chưa từng ngủ yên ổn như đêm qua. Dù đêm qua có ầm ĩ, nhưng thân thể ta hồi phục rất nhanh.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, ta đưa tay sờ dưới chăn, phát hiện bản thân đã được mặc sẵn áo ngủ từ lúc nào.

Tiểu Châu bưng ấm đồng, đẩy cửa bước vào.

Ta thuận miệng hỏi: “Hoắc Diêu đâu rồi?”

Tiểu Châu nghiêng đầu nhìn ta: “Thiếu phu nhân, người nhớ tướng quân rồi à?”

Ta liếc mắt nhìn lò than, chiếc khăn bông đêm qua đã bị đốt thành tro đen, trên bàn còn đĩa điểm tâm đã bị ăn mất vài miếng.

Tên Hoắc Diêu này, đúng là lén lút trở về, rồi lại lén lút rời đi.

“Những ngày tới nhớ để thêm chút đồ ăn trong phòng ta, ta dễ đói về đêm.”

“Vâng ạ. À, thiếu phu nhân, phu nhân bảo ta hỏi người hôm nay có về nhà mẹ không?”

Theo tập tục, ngày mồng Một Tết là để ở lại nhà chồng cúng tổ tiên. Từ mồng Hai đến mồng Sáu, những cô nương lấy chồng cùng thành có thể chọn một ngày về thăm nhà mẹ đẻ.

“Chuẩn bị một chút, chúng ta đi.”

16

Ta hồi môn, chẳng những mang theo nha hoàn, còn dẫn đủ thị vệ. Trong đó bốn nữ thị vệ võ nghệ cao cường đều là bỏ tiền lớn mời về, đến cả lúc ta đi nhà xí cũng có người theo sau.

Phó Trạch Khải ngoài việc nghiến răng cười lạnh, thì chẳng làm gì được ta.

“Đại tỷ thật quá đỗi đa nghi.”

Không đa nghi thì chẳng phải để ngươi có cơ hội ra tay sao?

So với ba bốn tháng trước ở đạo quán, Chu Dao Huyên bên cạnh hắn giờ đây trông tinh thần không ổn chút nào.

Tuy vẫn son phấn lộng lẫy, nhưng khuôn mặt vốn đầy đặn nay đã thấy rõ gầy đi.

Người vốn ngày thường ắt sẽ tranh mi cãi vã với ta, lúc này lại bất ngờ im lặng.

Thậm chí khi Phó Trạch Khải đưa tay muốn đỡ nàng, nàng bỗng rùng mình, bản năng né tránh.

Ta khẽ nhướn mày—Chu Dao Huyên lại sợ Phó Trạch Khải sao?

Chu Dao Huyên bỗng nhìn ta, trong mắt lộ ra một tia tính toán.

Chẳng lẽ lại muốn lấy mạng ta?

Kiếp này ta nào có ngăn nàng tìm đến hạnh phúc.

Lúc này, lão gia nhà họ Chu và Phùng di nương vội vã đón tiếp, đối với Phó Trạch Khải thì cười đến không thấy mặt trời.

Cũng đúng thôi, mỗi lần hắn đến đều mang theo cả hòm vàng bạc châu báu, đâu giống ta, chỉ mang chút lễ mọn sơ sài.

Ta chào phụ thân, rồi thẳng đến từ đường thắp hương cho mẫu thân.

“Nữ nhi mọi việc đều tốt.”

“Đợi thời cơ chín muồi, sẽ đưa bài vị của người ra khỏi Chu gia.”

Ngoài cửa bỗng có thị vệ quát tháo.

Ta quay đầu nhìn lại, thì ra là Phó Trạch Khải.

“Ta chỉ muốn nói đôi lời với nàng, không làm gì được đâu.”

Ta bước ra sân, Phó Trạch Khải đảo mắt nhìn hàng thị vệ canh giữ xung quanh, cười nói: “Muốn gặp nàng một lần, thật chẳng dễ dàng gì.”

“Ta tự hỏi mình chưa từng đắc tội với nhà họ Phó, cớ sao ngươi cứ nhằm vào ta mãi không buông?”

Hắn và Chu Dao Huyên đúng là một đôi trời sinh—giống nhau ở cái thâm độc.

“Trời đất chứng giám, ta chỉ là không thể quên được nàng. Nàng quá đặc biệt, khác hẳn mọi nữ tử mà ta từng gặp.”

“Nếu không phải để có cớ gặp nàng, ta cần gì phải mang muội muội nàng đến Chu gia?”

“Ngươi có muội muội ta rồi, chẳng phải đủ rồi sao?”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...