Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trúng số 1 tỷ, ba mẹ liền tìm đến cửa

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Họ quỳ trước cổng khu trọ, dựng một tấm bảng lớn:

"Con gái trúng thưởng hàng tỷ, nhưng không đưa đồng nào cho gia đình."

Họ nói anh trai tôi đã hơn ba mươi mà chưa lấy được vợ. Nếu tôi đưa vài trăm triệu, hắn có thể xây nhà, cưới vợ, sinh con nối dõi tông đường.

Họ tính toán rất kỹ, nhưng thật tiếc, đám đông ngày nay không hề ngốc.

"Đây là thời đại nào rồi mà còn bắt em gái đưa tiền cho anh trai sửa nhà cưới vợ? Bộ đầu óc hỏng cả rồi sao?"

"Phong kiến qua lâu lắm rồi."

"Nhìn cái nhà này là biết chẳng phải dạng tốt lành gì."

"Quỳ trước cổng ép con gái, đúng là chuyện xưa nay hiếm. Thật tội cho cô ấy, oan ức đến mức không còn gì để nói."

Họ nghĩ dư luận sẽ gây áp lực lên tôi.

Nhưng họ không ngờ rằng, tôi đã chuẩn bị từ trước, chẳng chút sứt mẻ. Tôi gói ghém mọi thứ cần thiết, thuê hai vệ sĩ chuyên nghiệp, đáp chuyến bay trở về.

Họ không vào được khu chung cư của tôi, nên kéo nhau ra cổng trường quấy rối.

Nhưng tôi đã tốt nghiệp từ lâu, hơn nữa còn là sinh viên tốt nghiệp loại xuất sắc.

Hành động ngớ ngẩn của họ chỉ khiến các đàn em khóa dưới càng khinh thường.

"Đã hơn ba mươi tuổi, mà vẫn như đứa trẻ chưa cai sữa. Thật mất mặt."

"Nếu là tôi, chắc phải tìm chỗ hoang vắng nào đó mà tự xử thôi."

Họ không kiên trì được lâu.

Sống ở đô thị lớn, chi phí đắt đỏ. Từ ăn uống đến chỗ ở, mọi thứ đều cần tiền.

Với số tiền tiết kiệm ít ỏi của họ, chẳng mấy chốc đã tiêu sạch.

Tôi chỉ việc ngồi chờ họ cạn túi, rồi lủi thủi trở về quê với tay trắng.

---

Khi tôi gặp lại chị, chị vừa cười vừa khóc:

"Sao em lại về? Chẳng phải chị bảo em đừng trở về sao?"

"Chị…"

Đã nhiều năm không gặp, tôi ôm chầm lấy chị, cảm nhận sự ấm áp duy nhất còn lại trên đời.

Chị tôi gầy gò, ăn mặc lại vô cùng đơn sơ.

Tôi đau lòng, còn thấy áy náy.

Anh rể ngốc đứng bên cạnh, cười ngờ nghệch:

"Tiểu Vũ, Tiểu Vũ về rồi!"

Tôi cảm thấy anh ấy hình như vẫn không khác gì trước đây.

Chị tôi thấy một trong hai vệ sĩ là đàn ông, còn tưởng đó là bạn trai tôi. Khi biết đó chỉ là vệ sĩ, chị thoáng thất vọng:

"Em nên thuê người bảo vệ mình, khi nào mọi chuyện ổn thỏa, thì tìm một người đàn ông đáng tin cậy để kết hôn, xây dựng gia đình."

Chị tôi lúc nào cũng lo nghĩ cho tôi, bất kể chuyện gì.

"Chị, chị theo em đi được không?"

Chị tôi kiên định lắc đầu:

"Tiểu Vũ, chị không thể đi.

"Anh rể em như thế, không thể thiếu chị. Ba đứa trẻ còn nhỏ, chúng cũng cần chị."

"Chị, chị có phải đã giao kèo gì với ông trưởng thôn không?" Tôi vội hỏi.

Chị bỗng đỏ hoe mắt, đưa tay vuốt tóc tôi:

"Chị hứa với ông ta cả đời ở lại, chăm sóc anh rể em, nuôi nấng ba đứa nhỏ thành người."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trung-so-1-ty-ba-me-lien-tim-den-cua/chuong-3.html.]

Tôi muốn hỏi ông trưởng thôn có bắt nạt chị không, nhưng tôi không dám.

Chị đã khổ lắm rồi.

"Anh rể em đối xử tốt với chị lắm."

Xanh Xao

"Hôm đó chị cãi nhau với mẹ và chị gái anh ấy, anh ấy đã bênh chị."

"Tiểu Vũ, đừng nghe lời đàm tiếu trong làng. Ba đứa nhỏ đều là con anh rể em. Anh ấy tuy ngốc, nhưng vẫn giữ được cái tính thật thà của một người đàn ông..."

Chắc chắn ông ta đã tìm cách gì đó để chị tôi mãi mãi không thể bỏ đi được.

Nhưng tôi không dám gặng hỏi thêm.

"Chị, nếu chị không đi, em sẽ ở lại với chị."

"Em ngốc quá."

Chị nói tôi ngốc, nhưng thật ra chị còn ngốc hơn tôi.

Tôi mua ba gian nhà ba tầng ở thị trấn, tầng trệt dùng mở quán ăn cho chị, tầng trên để chúng tôi ở.

Tôi nhanh chóng tìm người sửa sang nhà cửa, rồi chuẩn bị thi công chức.

Tôi muốn vào làm ở một cơ quan chính phủ, dù chỉ là một nhân viên nhỏ.

Chỉ cần vào biên chế, mọi chuyện sẽ ổn.

Các chú bác trong nhà thay đổi thái độ, không ngớt lời khen ngợi:

"Tiểu Vũ thật giỏi!"

"Tiểu Vũ có phúc lắm!"

"Tiểu Vũ là đứa chúng tôi nhìn lớn lên, ngày xưa đã thấy khác biệt rồi!"

Thời thế giờ đã đổi thay.

Ông ngoại đến gặp tôi, sắc mặt không giấu được sự ngượng nghịu. Ông mở miệng hỏi vay tiền:

"Mượn 500 triệu, em họ con sắp cưới, nhà muốn mua cho nó một căn hộ ở thị trấn, còn phải sửa sang, tổ chức đám cưới, đưa lễ hỏi. Chỗ nào cũng cần tiền, 500 triệu còn chưa chắc đủ."

Cậu tôi nói thêm:

"Vay gì mà vay! Tiểu Vũ đâu thiếu tiền, con là cậu nó, cứ bảo nó đưa luôn đi, coi như nó hiếu kính."

Đúng là chẳng biết xấu hổ!

Tôi cười, giọng đầy ngạo nghễ:

"Con có tiền, nhưng sẽ không đưa các người."

Cứ tức c.h.ế.t đi, càng nhiều càng tốt!

Tôi thẳng thừng cắt đứt quan hệ với tất cả chú bác, cậu dì.

Ba mẹ tôi cuối cùng cũng trở về, dáng vẻ tiều tụy thảm thương.

Mẹ vừa gặp tôi đã khóc lóc:

"Mày nhẫn tâm quá, sao lại bỏ rơi bọn tao ở nơi đó, suýt nữa thì c.h.ế.t đói!

"Lương tâm mày bị chó ăn rồi sao? Mày sống sung sướng, ăn ngon mặc đẹp, còn mua nhà. Mau sang tên nhà cho anh trai mày, nếu không, tao sẽ không để yên đâu!"

Tôi cười rạng rỡ:

"Không để yên? Vậy các người định làm gì?"

"Bọn tao không nhận mày là con nữa, đoạn tuyệt quan hệ!"

Tôi vỗ tay:

"Tốt quá! Con cũng không muốn nhận các người là người thân đâu."

Đoạn tuyệt quan hệ, tôi cầu còn không được.

Mẹ tôi sững sờ, không ngờ tôi lại nói vậy, hơn nữa còn trước mặt mọi người.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trúng số 1 tỷ, ba mẹ liền tìm đến cửa
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...