Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRƯỜNG HẬN HOA

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghĩ về mẹ, ta phá lệ ăn thêm một bát thịt nữa.

Tiêu Tấn Thần rất vui mừng, nói muốn thưởng cho ta: “Nói đi, tâm nguyện của nàng, ta sẽ thực hiện cho.”

Ta nhắm mắt cầu nguyện: “Vậy thì, nguyện Thái Tử điện hạ và Phương cô nương sớm kết thành phu thê.”

Nhưng khi mở mắt ra, Tiêu Tấn Thần không hề vui vẻ.

Hắn trầm mặt đứng dậy bỏ đi.

Đến tối, hắn cho người gọi ta đến Dụ Thái Lâu.

Trên tầng cao nhất của Dụ Thái Lâu, Tiêu Tấn Thần chờ ta: “Như Ý, ta có quà muốn tặng nàng.”

Ta nhìn theo hướng hắn chỉ, thấy từng chiếc đèn Khổng Minh bay lên sáng rực.

Trên mỗi chiếc đèn đều viết:

“Nguyện Như Ý mọi điều như ý.”

“Nguyện Như Ý bình an khỏe mạnh.”

“Như Ý phải ăn nhiều hơn.”

“Như Ý mãi mãi vui vẻ.”

...

Mỗi ngọn đèn đều tỏa ra ánh sáng ấm áp, từ từ bay xa.

Ở Đại Chu, dân thường chỉ được thả đèn Khổng Minh vào lễ Vu Lan và Trung thu.

Hồi nhỏ mẹ từng đưa ta đi thả đèn, bà nói nguyện ước ghi trên đèn Khổng Minh, thần tiên trên trời nhất định sẽ nhận được.

Mỗi năm mẹ đều ước: “Nguyện Như Ý của ta khỏe mạnh lớn lên.”

Ta từng nghĩ rằng những năm làm mật thám đã khiến ta chán ghét tất cả những trò yêu đương, không còn xúc động.

Nhưng khi nhìn cảnh tượng trước mắt, vẫn không khỏi thấy mắt mình ươn ướt.

Hóa ra chân tình, thực sự khiến lòng người mềm lại.

Hóa ra, ta cũng xứng đáng nhận được một tấm chân tình lớn lao như thế.

27

Tiêu Tấn Thần vốn điềm đạm, ngay cả những năm đã đính ước với Phương Tri Hạ cũng chưa từng bày tỏ tình cảm một cách công khai như vậy.

Chỉ sau một đêm, ta đã trở thành đối tượng khiến bao nữ tử Đại Chu phải ngưỡng mộ.

Dựa vào sự “ưu ái” này, ta đến gặp Nam Dương hầu.

Sau khi nghe Tiêu Tấn Thần kể chuyện “tình sâu của hầu gia” hôm ấy, ta đã nghĩ đến mẹ.

Nhân cơ hội lẻn vào hầu phủ, ta tìm đến chỗ ở của vị y nữ ngày xưa.

Đó là một tiểu viện yên tĩnh, trong sân có hai mảnh đất trồng thuốc, vẫn được chăm sóc, căn phòng bên trong gọn gàng sạch sẽ, xem ra vẫn có người quét dọn mỗi ngày.

Trong căn phòng sâu nhất, ta thấy một bức họa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truong-han-hoa/10.html.]

Giống mẹ ta như đúc.

Cuối cùng, ta đã hiểu vì sao mẹ chưa bao giờ nhắc về cha.

Vì sao bà luôn nói: “Cả đời sống ở đất Tề đã là đủ, kinh thành, sẽ không đi nữa.”

Thảo nào ta lại giống Phương Tri Hạ đến vậy, chúng ta hóa ra là tỷ muội ruột.

Chỉ là, biết được tất cả những điều này chẳng mang lại cảm giác gia đình cho ta.

Mẹ bị ném vào núi vào mùa đông, bà dù cố gắng đưa ta thoát khỏi khe núi mà sống sót, nhưng để lại di chứng, cứ đến mùa đông là đôi chân đau đớn đến cùng cực.

Rễ của hầu phủ, ta mãi mãi không nhận.

Nhưng, ta không ngại lợi dụng hầu phủ để đối phó với Thẩm Khước.

28

“Hôm nay bản cung muốn nói thẳng, hầu gia chắc cũng biết, bản cung không phải con gái ruột của công phủ, từng là một nhạc sư.

“Nhiều năm nay, bản cung không biết phụ thân ruột là ai, chỉ biết mẹ ruột là một y nữ không cha không mẹ, cũng không phu quân.”

Gương mặt Nam Dương hầu vốn trầm ổn bắt đầu lộ vẻ kích động.

“Miếng ngọc bích song liên này, hầu gia nhìn có quen không?”

Nam Dương hầu đột nhiên đứng bật dậy: “Đây là ta tặng cho Diêu Ca, nàng ấy luôn mang theo bên mình.

“Con… con là con gái của ta sao?

“Con vẫn còn sống? Con vẫn còn sống!”

Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn vị lão tướng quân từng trải qua bao trận mạc, chưa từng than khổ than mệt, giờ đây lại rơi nước mắt trước mặt ta.

“Khi ấy, ta đã định cưới nàng ấy làm vợ, nhưng gia cảnh của nàng ấy…

“Sau đó nhà nàng ấy gặp nạn, cuối cùng cũng đồng ý cưới ta. Dù là thiếp, nhưng ta vẫn rất yêu thương, không ngờ sự thiên vị của ta lại mang đến họa sát thân cho nàng.

“Ta từng tìm kiếm khắp nơi, không thấy hai mẹ con, bao năm nay trong lòng ta vẫn không thể nào yên ổn.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Thế nào rồi, mẹ con vẫn khỏe chứ? Bà ấy ở đâu? Ta sẽ đón bà ấy về nhà, sẽ bù đắp cho hai mẹ con suốt ngần ấy năm.”

Ta nâng chén rượu trong tay, đổ xuống đất: “Bà ấy đã mất rồi.”

Gương mặt tràn đầy hy vọng của Nam Dương hầu từ từ trở nên xám xịt.

“Bà ấy bị người ta hại chết. Nếu muốn báo thù cho bà, hầu gia có thể làm được.

“Kẻ hại chếc bà ấy chính là quý tế của ngài, Tề vương.”

29

Ta từng nghĩ rằng mẹ mất do bị ngộ độc vì dùng sai liều thuốc.

Ta cũng từng tin rằng ngoài Thẩm Khước ra, ta không thể dựa vào ai khác.

Nhưng từ khi cắt đứt với Thẩm Khước, trong một lần lẻn vào phủ Tề vương để tìm kiếm tin tức, ta tình cờ phát hiện ra sự thật về cái chếc của mẹ.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRƯỜNG HẬN HOA
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...