Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRƯỜNG MẦM NON THÚ CƯNG

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chú chó nhỏ nói nó tên là A Phúc. Nghe nói ở đây có người có thể giao tiếp với thú cưng, nó đã đi một quãng đường rất xa mới đến được đây. Mắt nó đã không còn nhìn rõ nữa, nó biết mình có thể sắp c.h.ế.t rồi. Trước khi chết, nó muốn được ngửi lại mùi của chủ nhân một lần nữa.

Lông Cừu Xấu Xa: [Mày có phải bị bỏ rơi rồi không?]

A Phúc: [Gâu không bị bỏ rơi! Chủ nhân bảo gâu đợi anh ấy, anh ấy chỉ là có việc nên mới quên đến đón gâu về nhà thôi.]

Alaska: [A Phúc? Hình như trước đây tao đã từng nghe chuyện của mày, mày đợi lâu lắm rồi phải không?]

A Phúc: [Gâu không nhớ nữa, gâu chỉ biết là rất lâu rất lâu rồi gâu chưa được ngửi thấy mùi của chủ nhân, lâu đến mức sắp quên mất rồi.]

[Sen ơi, van xin chị, van xin chị giúp gâu với.]

Phô Mai Nhỏ Điềm Điềm: [Sen ơi, giúp nó đi, cho chị một miếng đồ hộp.]

Quý Ông Anh Quốc: [Của trẫm nữa!]

Mập Ú Vàng: [Meo meo, đồ hộp của em hết rồi, cá khô được không?]

Lông Cừu Xấu Xa: [Còn của tao nữa...]

Cuối cùng, đến cả Cam Ca cũng năn nỉ tôi. Không còn cách nào khác, tôi đành phải đồng ý giúp A Phúc tìm hiểu. Tôi chụp ảnh A Phúc, đăng lên một loạt các nhóm khách hàng. Nhưng thông tin nhận được chỉ là A Phúc là chó hoang ở một quận khác. Nó đã đợi chủ nhân ở cổng tiểu khu ít nhất bảy, tám năm rồi. Chủ nhân của nó vẫn chưa từng xuất hiện. Trong thời gian đó, có người muốn nhận nuôi nó, nhưng A Phúc không chịu đi. Ngoài ra, không còn thông tin gì khác.

Tôi định giữ A Phúc lại vài ngày, chờ tin tức. Nhưng A Phúc nhất quyết đòi về ngay. Nó sợ lúc nó không có ở đó, chủ nhân sẽ đến đón. Tôi không nỡ để nó tự đi bộ một quãng đường xa như vậy nữa, bèn gọi taxi.

Trên đường đi, xe cứ rẽ trái rẽ phải, đèn đỏ cứ chớp nháy liên tục. A Phúc dường như không biết trên đường đi nguy hiểm đến nhường nào. Nó chỉ biết là nó nhớ chủ nhân. Cũng như tôi không biết một chú chó nhỏ mắt mờ, sức khỏe yếu ớt sắp c.h.ế.t đã tìm đến cửa tiệm của tôi bằng cách nào. Tôi chỉ biết, tôi muốn giúp nó.

Đến nơi, tôi bế A Phúc xuống đất. Bác bảo vệ quen thuộc chào hỏi A Phúc. Tôi nhân tiện hỏi chuyện bác vài câu.

"Nghe nói là lúc chuyển nhà, họ bỏ quên con ch.ó này lại. Chắc là... không muốn nuôi nữa rồi. Haizz, gần mười năm rồi, con ch.ó này già đến mức không nhìn rõ người nữa, hễ có ai đến gần là lại dí mặt vào ngửi. Không biết người bỏ rơi nó, nếu có một ngày nghe nói con ch.ó này đã đợi ở đây mười năm, trong lòng sẽ nghĩ gì, biết đâu lại cười nó ngu ngốc. Hề hề, chó đôi khi còn có tình nghĩa hơn cả con người."

Tôi mím môi, trong lòng hơi khó chịu, nhưng vẫn hỏi: "Về gia đình đó, bác còn biết thông tin gì nữa không?"

Sau khi có được một số thông tin hữu ích từ bác bảo vệ, ngày hôm sau tôi đến tìm Lạc Phong. Anh ấy vừa tốt nghiệp trường cảnh sát năm ngoái, là cảnh sát khu vực này. Anh ấy đến cửa tiệm của tôi không ít lần, chúng tôi cũng coi như có chút quen biết.

"Ý cô là muốn tôi lợi dụng chức quyền giúp cô điều tra thông tin cá nhân của người khác à? Này, cô có biết làm vậy là vi phạm kỷ luật không?"

Đúng là hơi không hợp lệ, nhưng tôi cũng không còn cách nào khác. Tôi vừa định thuyết phục thêm thì Lạc Phong đột nhiên cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truong-mam-non-thu-cung/chuong-14.html.]

"Nhưng mà, cô có thể báo án, nói là nhặt được một con ch.ó quý giá."

...

Lúc ra khỏi đồn cảnh sát, trời đã tối. Thú cưng trong nhóm chat đều hỏi tôi kết quả. Tôi không biết phải nói sao, bèn hỏi:

[Nếu chủ nhân của các cậu c.h.ế.t đi, và chủ nhân của các cậu bỏ rơi các cậu, rốt cuộc kết quả nào sẽ dễ chấp nhận hơn?]

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Phô Mai Nhỏ Điềm Điềm: [Không hiểu, nhưng meo muốn ở bên mama mãi mãi.]

Sài Tang: [Mama sẽ không bỏ rơi ta đâu.]

Quý Ông Anh Quốc: [Láo xược! Sen dám bỏ rơi bổn vương?]

Cam Ca Bắt Chuột AAA: [Cứ lang thang mãi thì sẽ không phải lo lắng chuyện này nữa.]

Alaska: [Tao thà bị bỏ rơi, tao mong chủ nhân được sống tốt.]

Ba Tôi Gọi Là Đại Thông Minh: [Cục phân nào tìm được cũng cho ba ăn hết, ba đừng bỏ rơi con, con gâu gâu gâu.]

Cuối cùng, tôi vẫn chọn nói sự thật cho A Phúc biết. Nó nằm trong cái ổ cũ kỹ, đôi mắt phủ một lớp màng trắng đục nhìn chằm chằm ra cổng lớn không chớp mắt.

Tôi xoa đầu nó: "A Phúc, chủ nhân của em chưa bao giờ bỏ rơi em..."

Mười năm trước, chủ nhân của A Phúc chuyển đi khỏi tiểu khu này vì người đi cùng bị dị ứng lông chó. A Phúc và đồ đạc của nó bị bỏ lại. Trước khi lên xe, chủ nhân của nó đã dịu dàng xoa đầu nó, nói để nó đợi một lát, sẽ quay lại đón nó ngay.

A Phúc đã đợi.

Chủ nhân của nó cũng đã quay lại.

Chỉ là trên đường về, gặp phải xe tải lớn chở quá tải chạy quá tốc độ. Cả người lẫn xe bị đ.â.m xuống đường cao tốc.

A Phúc quả thực không bị bỏ rơi, chỉ là chủ nhân của nó đã mãi mãi dừng lại trên con đường đến đón nó về nhà.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRƯỜNG MẦM NON THÚ CƯNG
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...