Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trường Sinh

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ông ta đắc ý tiếp nhận lời khen của tôi, giọng điệu còn mang vẻ kiêu ngạo hống hách nói:

“Kẻ tà ma ngoại đạo ác độc như m Bà, mà muốn dùng cái mặt dây chuyền nát này làm hại ông hả, nằm mơ đi!”

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

Trời đã khuya, sau bữa tối, ông chú ba cũng không chịu rời đi.

“ m Bà đã dòm ngó đến mày rồi, vì sự an toàn của mày, đêm nay ông sẽ ở lại đây.”

Nói xong, ông ta bắt đầu sắp xếp mọi thứ ở ngoài sân, mẹ tôi cũng rất ân cần giúp tôi, còn nói tối nay sẽ ở lại trong sân với tôi.

Trong lòng tôi lo lắng không yên, có vẻ như hai người này đã lên kế hoạch hành động tối nay.

Mẹ trải hai tấm chiếu cạnh quan tài, rồi đặt lưng nằm xuống trên một tấm.

Tôi định trèo vào quan tài, thì ông chú ba bảo tôi ngủ trên tấm chiếu đặt trước quan tài.

Mẹ tôi nghe vậy, lập tức đứng dậy, kéo ông chú ba xuống, trầm giọng hỏi.

“Không phải ông định đổi mạng Chiêu Đệ cho Trường Sinh hả? Tại sao không để nó ngủ trong quan tài?”

Ông chú ba trợn mắt, lại bắt đầu mở miệng nói dối:

“ m Bà đã để ý đến Chiêu Đệ rồi. Nếu bà ta tấn công Chiêu Đệ, vô ý tổn thương xác của Trường Sinh, thì Trường Sinh sao mà sống lại được đây hả?”

Mụ đàn bà ngu ngốc kia gật đầu lia lịa, thấy tôi nhìn qua họ, liền hung hăng chống nạnh bảo tôi ngủ trên chiếu.

“Nó đúng là đồ sao chổi xui xẻo!”

Tôi ngoan ngoãn nằm xuống chiếu, ông chú ba bảo mẹ pha một tách trà trứng rồi bưng qua cho tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truong-sinh/chuong-11.html.]

“Đứa nhỏ này mày cũng vất vả rồi. Đây, uống ly trà trứng rồi ngủ một giấc ngon lành. Tối nay ông chú ba sẽ ở đây trông chừng mày, đảm bảo an toàn cho mày, mày cứ yên tâm đi con gái à.”

Tôi cầm bát đưa lên miệng.

Ông chú ba lấy ra một xấp giấy bùa, nhờ mẹ giúp một tay, dán bùa lên tường sân và khắp cửa phòng nhà trên, chỉ còn mỗi cổng lớn vẫn để không.

Mà ông ta lại tiếp tục kéo ra một túi vải từ trong nhà ra.

Ông ta lấy ra hai cây nến to từ trong túi, một cây màu đỏ và một cây màu trắng.

Bước đến dưới chân tôi, lần lượt đặt hai cây nến sang hai bên, đốt nến lên, ngạc nhiên thay, ánh nến lại có màu xanh u ám.

“Ông chú ba, không phải chỉ người ch.ết rồi mới thắp nến dưới chân sao ạ? Ông đang...”

Ông chú ba ngẩng đầu lên, ánh nến phản chiếu trên mặt gian xảo của ông ta, càng khiến gương mặt già nua kia trở nên dị hợm hơn.

“ m Bà bị mù, chỉ có thể men theo hơi thở đến tìm mày thôi. Mày đeo mặt dây chuyền của bà ta, còn bị bà ta ngửi thấy hơi người sống, mày chán sống lắm rồi hả?”

“Ông thắp ngọn nến dưới chân mày, là định dùng tử khí của Trường Sinh che bớt hơi người của mày đó, cũng là vì cứu mày đấy thôi?”

Trông ông chú ba có vẻ hơi mất kiên nhẫn, nên tôi cũng không dám nói thêm gì nữa, chỉ đành ngoan ngoãn nằm xuống, để mặc ông ta loay hoay sắp xếp mọi việc xung quanh mình.

Không biết qua bao lâu, ông chú ba nhẹ nhàng gọi tên tôi.

Tôi định đáp lại nhưng cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, không thể phát ra âm thanh.

Ông chú ba đã gọi tôi hai ba tiếng, mắt thấy tôi không động đậy, ông ta quay sang mẹ tôi nói đến lúc rồi đó!

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trường Sinh
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...