Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRƯỞNG TỶ ĐẠM NHƯ CÚC

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

6

"A!"

Ngay lúc ấy, ta "hoảng hốt" đứng bật dậy định hành lễ, trong mắt ngập tràn sợ hãi và lo lắng. Đôi mắt rưng rưng ánh lệ. Hoàng đế nhướng mày nhìn ta. Chỉ khi ấy, ta mới giả vờ nhận ra mình không mặc gì, vội che n.g.ự.c định lùi lại xuống nước, nhưng hắn đã giữ lấy eo ta, trực tiếp kéo ta vào lòng.

“Thơm quá” hắn khẽ hít nhẹ bên cổ ta, giọng trầm thấp: “Trẫm rất thích.”

Đêm đó, Trung cung gọi nước ba lần. Đến khi hoàng thượng đi thượng triều, ta đã không thể đứng dậy nổi, chỉ uất ức nhìn hắn. Hắn mỉm cười véo mũi ta, bảo ta cứ nghỉ ngơi thêm. Ta liền nắm lấy vạt áo hắn, hành động có phần bất kính. Nhưng nghĩ đến việc Hoa Thiên Nhụy từng nói hắn có hứng thú với ta, thì chắc chắn đã từng đòi hỏi ta từ nàng ta, tức là hắn có chút lưu tâm. Nhân cơ hội này, ta muốn thử lòng hắn.

Quả nhiên, hắn khẽ nhíu mày. Ta cắn môi nói nhỏ: “Hoàng thượng, vạt áo ngài bị nhăn rồi.”

Nói xong, ta nhanh chóng cúi đầu như thể chỉ vô thức dựa vào hắn. Qua một lúc, hắn nhẹ nhàng xoa đầu ta, giọng điềm đạm: “Từ trước trẫm đã biết nàng gan dạ, chỉ cần tỷ tỷ nàng chịu chút oan ức, nàng đã chẳng ngại phản kháng. Nhưng không ngờ với trẫm cũng to gan như thế.”

“Hoàng thượng thích không?” Ta ngẩng lên cẩn thận nhìn hắn.

Hắn nhướng mày, mắt đăm đăm nhìn ta: “Thôi được rồi, trẫm phải đi thượng triều đây, đừng trêu chọc trẫm nữa.” Rồi hắn xoa đầu ta một cách mạnh mẽ trước khi quay người bước đi.

Đến khi bóng hắn khuất hẳn, ta mới nén đau từ trên giường bước xuống. Đau c.h.ế.t đi được. Ai ngờ, ta còn chưa kịp chỉnh trang thì Hoa Thiên Nhụy đã dẫn cung nữ xông vào, nhìn thấy ta liền khóc lóc.

Bạn đang đọc truyện của nhà: Cần 1 ly cafe mỗi ngày 

Hãy vào trang mình để thưởng thức thêm nhiều truyện khác nữa nhé!

“Hoa Tiên, bản cung thật lòng đối đãi với ngươi. Nếu ngươi thực sự ái mộ hoàng thượng, có thể nói với bản cung, nhưng… nhưng sao ngươi có thể lén lút dụ dỗ hoàng thượng sau lưng bổn cung!”

Ta suýt phì cười. Đúng là muốn làm một kẻ hèn hạ nhưng lại muốn người đời ca tụng. Nàng ta lợi dụng ta để giữ sủng ái, nhưng lại muốn ta bị mang tiếng là một tỳ nữ phản bội chủ nhân để trèo lên giường hoàng thượng.

Phía sau nàng ta còn có cả cung nữ của Cầm tần. Trong cung ai cũng biết, chuyện gì mà Cầm tần biết thì cả hậu cung cũng sẽ biết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truong-ty-dam-nhu-cuc/chuong-4.html.]

---

7

"Tỷ tỷ, rõ ràng tối qua chính tỷ bảo muội thử hương của bột tắm, ngay sau đó hoàng thượng bước vào..." Ta nhìn nàng ta, đôi mắt ngấn lệ.

Nàng ta sững người, bởi vì thường ngày dù bị nàng ta trách móc điều gì vô lý đến đâu, ta cũng không bao giờ phản bác. Vì thế nàng ta không ngờ ta lại thẳng thắn vạch trần sự thật ngay trước mặt mọi người. Trong hậu cung ai cũng tinh ý, và khi nghe ta nói, cung nữ kia lập tức cúi đầu. Hoa Thiên Nhụy sắc mặt ta sầm lại, cắt lời ta: "Ngươi đang nói linh tinh gì vậy?"

Ta mím môi, không nói nữa, nhưng sự im lặng đã nói lên tất cả. Cung nữ của Cầm tần mắt láo liên vài vòng rồi vội vàng tìm lý do để xin lui. Hoa Thiên Nhụy, vì muốn giữ vẻ thiện lương mà không thể cản, nàng ta sốt ruột nhưng cung nữ ấy đã nhanh chân đi mất, chẳng đợi lệnh nàng ta.

Hoa Thiên Nhụy cuối cùng không chịu nổi, đuổi hết cung nữ đi rồi gằn hỏi: “Hoa Tiên, ngươi muốn trở mặt với ta sao?” Ánh mắt nàng ta đầy ngờ vực.

Lúc này ta vẫn chưa thể trở mặt với nàng ta, chỉ tỏ vẻ đau buồn: “Tỷ tỷ, nếu tỷ thực sự cần muội giúp giữ sủng ái, thì cứ nói thẳng, muội nhất định không từ chối. Nhưng sao tỷ lại phải…”

Nói rồi, ta khẽ nức nở. Ánh mắt nàng ta dần dịu lại, bởi đây là lần đầu tiên nàng ta thấy ta khóc. Cuối cùng, nàng ta dịu giọng, vỗ nhẹ lên tay áo ta, giả vờ trách móc: “Hoa Tiên, đừng buồn nữa. Bản cung xin lỗi, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thôi. Bản cung nhất định sẽ điều tra rõ ràng, trả lại công bằng cho ngươi. Giờ chuyện đã thành thế này, sau này bản cung chỉ có ngươi làm chỗ dựa mà thôi, ngươi cũng phải nương tựa vào bản cung đấy nhé.”

“Vâng, muội biết rồi, tỷ tỷ.” ta cúi đầu, giấu ánh mắt buồn bã.

Nàng ta lại nói: “Hoàng thượng đã phong ngươi làm Chiêu nghi, còn nói rằng ‘là một mỹ nhân, dung nhan thanh khiết’, ban cho ngươi danh hiệu 'Thanh'. Về sau bản cung sẽ sắp xếp cho ngươi ở Hải Đường Các cạnh Trung cung."

Vừa nói, nàng ta vừa cài lên tóc ta một cây trâm vàng đính hồng ngọc quý giá, dịu dàng bảo: “Đây là quà ta tặng muội.”

Ta hơi ngạc nhiên đỡ lấy cây trâm và mỉm cười cảm tạ nàng ta. Không ngờ cây trâm kiếp trước được cài trên đầu Lý mỹ nhân, kiếp này lại được trao cho ta. Tiếc thay, nàng ta cài trâm cho ta thế nào thì ta sẽ bắt nàng ta gỡ ra như thế như thế.

Nghĩ vậy, ta cầm bút, viết một lá thư gửi cho phụ thân.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRƯỞNG TỶ ĐẠM NHƯ CÚC
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...