Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Truy Tìm Sự Thật

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

2.

Bất đắc dĩ tôi lao thẳng ra khỏi đồn, bám theo Lý Thâm về nhà.

Vừa bước ra cửa, hắn gọi ngay một chiếc taxi.

"Tài xế, đi chùa Vĩnh An."

Bác tài quay đầu lại, như thể nghe nhầm:

"Anh bạn, đêm hôm thế này đi chùa làm gì? Giờ đó chắc đóng cửa rồi chứ?"

"Đi được không? Không được thì tôi xuống xe."

"Đi thì đi, nhưng tôi phải lấy thêm 50 tệ, chỗ đó xa trung tâm quá, về tay không thì lỗ."

"Được, tôi trả thêm 100."

Nghe xong, bác tài đạp ga phóng thẳng về hướng chùa Vĩnh An. Tôi không thể nhập vào người Lý Thâm, thậm chí chạm cũng không được, chỉ có thể ngồi cạnh quan sát.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.

Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Đột nhiên tôi nghĩ ra một cách — không nhập hắn được, nhưng nhập bác tài thì chắc được.

Bác tài lúc này vừa lái xe vừa ngân nga hát, vẻ mặt khoan khoái. Tôi lập tức lao thẳng vào giữa trán ông ta. Xe khựng lại, suýt nữa đ.â.m vào lan can trên cao tốc.

Tôi vội giữ chặt vô-lăng, bây giờ hắn chưa thể c.h.ế.t được.

Lý Thâm cau mày, giọng gay gắt: "Bác tài, bác lái kiểu gì vậy? Muốn c.h.ế.t à?"

Tôi quay đầu lại, điều khiển bác tài nói: "Anh là ai? Có phải anh biết tôi c.h.ế.t thế nào không?"

Lần này, tôi mới thấy sự thay đổi trong ánh mắt hắn — thoáng hoảng sợ.

Nhưng ngay giây sau, hắn rút từ túi ra một miếng bùa Phật, ấn thẳng vào giữa trán bác tài.

Chỉ nghe bác tài hét lên đau đớn một tiếng ,tôi bị luồng sức mạnh từ lá bùa hất văng ra ngoài.

"Mục Hiểu Khê! Cút ra ngoài cho tôi!"

Khoảnh khắc bị hất ra, tôi như nghe thấy tên mình, rồi ngất lịm. Khi tỉnh lại, tôi nhận ra mình đang bị nhốt trong một chiếc hũ sứ…

Đây là đâu? Tại sao hồn tôi chỉ còn bé xíu thế này?

Ngoài hũ vang lên tiếng trò chuyện: "Thưa thầy, tôi đã mang hồn cô ta về, theo lời thầy dặn. Như vậy là có thể luyện hóa cô ta chứ?"

Một giọng già nua vang lên từ phía trên: "Đúng. Nhớ kỹ, mỗi ngày phải tự tay chép lá bùa này mười tám lần, cho đến khi cô ta siêu thoát."

Nhưng hắn lại nói: "Thầy, tôi không muốn cô ta siêu thoát. Tôi muốn cô ta biến mất vĩnh viễn, hồn bay phách tán."

Vị sư khựng lại:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truy-tim-su-that/chuong-2.html.]

"A di đà Phật… yêu cầu của thí chủ quá mức, sẽ hại đến vận số của mình. Giữ hồn ở chỗ ta thì cô ta sẽ không thể hại ai nữa. Thí chủ cứ về đi."

Tôi thật không hiểu, tôi c.h.ế.t rồi mà hắn vẫn không tha. Nhưng hắn nhất quyết không bỏ cuộc:

"Thầy không làm, vậy tôi đành mang hũ này đi."

Dù yếu ớt, tôi vẫn nghe rõ hết. Lúc này, hũ sứ chứa tôi bị ai đó nhấc lên. Cảm giác từ hướng rung lắc, dường như là có hai người khiêng.

Tiếng nói mỗi lúc một xa… rồi dừng hẳn.

Miệng hũ vang lên tiếng cào xước, như móng vuốt cào vào. Một lúc sau, nắp hũ bị hé ra một khe nhỏ.

Một tia sáng lọt vào… và một khuôn mặt chó thò vào nhìn tôi.

Đó là một con ch.ó hoang.

Trong thế giới động vật, mèo và chó có linh tính đều nhìn thấy linh hồn.

Nó cũng không ngờ trong hũ lại nhốt một vong hồn, nên hoảng hồn quay đầu bỏ chạy.

Nhưng tôi sao có thể bỏ lỡ cơ hội này. Giờ tôi khó nhập xác con người, nhưng chó thì dễ hơn nhiều.

Tôi canh đúng lúc, lao thẳng vào.

Thành công — cơ thể con ch.ó này bị tôi chiếm giữ ngay.

Việc đầu tiên cần làm là… tìm hiểu rốt cuộc Lý Thâm và tôi có mối quan hệ gì. Lúc này chắc hắn vẫn ở trong chùa, và họ cũng đã phát hiện hũ sứ biến mất.

Tuyệt đối không thể để họ lấy lại hũ.

Tôi vội đào một cái hố dưới gốc cây, ngậm hũ, vùi sâu xuống đất.

Sau đó, tôi ngồi rình ở cổng chùa.

Đến sáng, thấy Lý Thâm bước ra, mặt cau có, trông như đã lục lọi cả đêm mà không tìm thấy.

Nhưng rất nhanh, hắn lấy lại bình tĩnh, rút điện thoại gọi cho ai đó:

"Em yêu, mọi chuyện anh lo xong rồi. Chuyện cưới xin… chắc bàn được rồi chứ?"

Tôi không nghe rõ giọng bên kia, nhưng hắn tiếp: "Vì em, anh làm gì cũng được. Chuyện này là lỗi của anh, anh hứa sẽ không để bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến chúng ta nữa."

Hai người rúc rích thêm một lúc mới cúp máy.

Tôi lén bám theo.

Xuống núi, hắn gọi xe. Tôi sợ bị phát hiện nên phải chạy song song bên đường. May mà con ch.ó này khỏe, bám đến tận nơi hắn ở.

Chỉ có điều, địa chỉ này khác hẳn với nơi hắn khai báo ở đồn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Truy Tìm Sự Thật
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...