Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Từ Gót Giày Đến Vương Miện

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(3)

Vừa bước vào văn phòng, tôi đã nghe tiếng thì thầm khe khẽ vang lên.

Ánh mắt của một vài đồng nghiệp lướt qua tôi đầy ẩn ý.

Lại là Trúc Ly – đồng nghiệp nổi tiếng với sở thích "rắc muối" chuyện của người khác, đang đứng nói cười cùng nhóm của cô ta.

"Mọi người thấy không? Cái Vy nhà mình mà cũng bị bạn trai đá. Nghe bảo là bị cướp luôn đó."

"Thì đúng mà, ai bảo cứ suốt ngày tỏ vẻ. Chắc anh người yêu chán quá thôi."

Tôi đứng im, lắng nghe từng câu từng chữ mà cô ta cố tình nói lớn.

Máu trong người như sôi lên, nhưng tôi cố hít thở thật sâu, bước đến chỗ cô ta.

"Công việc nhàn quá hay sao mà Ly lại rảnh rỗi ngồi bàn chuyện đời tư người khác thế?"

Cả nhóm giật mình.

Trúc Ly cười gượng:

"Ơ kìa, chị Vy, em chỉ đùa thôi mà. Chị đừng giận nhé."

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, nhếch môi cười:

"Đùa? Vậy chị cũng đùa lại nhé. Nếu chị mà giống Ly, suốt ngày chỉ lo rình rập chuyện người khác, chắc tháng sau khỏi có lương thưởng."

Mặt cô ta tái đi, nhưng vẫn cố chống chế:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tu-got-giay-den-vuong-mien/chuong-3.html.]

"Chị Vy, em đâu có ý gì. Mà chuyện chị bị người yêu bỏ, cả công ty biết rồi, em nói cũng đâu sai."

Tôi bật cười lớn, khiến mọi người xung quanh đổ dồn ánh mắt.

Tôi cầm điện thoại, mở ngay đoạn clip mà tôi đã cố tình quay lại hôm vả mặt Trần Khánh và Trâm Anh.

Chiếc loa bluetooth trên bàn làm việc phát ra giọng tôi đanh thép:

"Tao thải, cô nhặt! Cả hai cứ tận hưởng đi!"

Tiếng xì xào bắt đầu vang lên khắp phòng.

Trúc Ly đỏ mặt, lắp bắp:

"Chị... chị quay lại làm gì?"

Tôi bình thản tắt clip, bước gần đến chỗ cô ta, giọng hạ thấp nhưng đủ để cô ta nghe rõ:

"Nhớ nhé, muốn nói gì thì cũng phải soi lại mình trước đã. Còn không thì im lặng mà làm việc, trước khi chị gửi thẳng clip này lên nhóm công ty."

Không chờ cô ta phản ứng, tôi quay lưng bước về bàn làm việc.

Cả văn phòng chìm trong im lặng, nhưng tôi chẳng bận tâm. Kẻ thích đ.â.m chọt, tốt nhất nên bị xử lý đúng cách.

Buổi trưa hôm đó, tin nhắn xin lỗi của Trúc Ly đến dồn dập trong điện thoại tôi.

Nhưng đáp lại, tôi chỉ cười nhạt, tắt thông báo, và tiếp tục bữa trưa của mình với một ly trà sữa đầy topping.

Cảm ơn vì đã đọc truyện, nếu truyện không hay mong cậu góp ý nhẹ nhàng. Tớ là newbie ạ^^

Vả mặt kẻ tọc mạch đúng là làm tâm trạng mình tốt lên hẳn.

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Từ Gót Giày Đến Vương Miện
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...