Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Từ Lúc Gặp Em

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

13.

Anh mở cửa phòng, ấn công tắc trên tường, căn phòng lập tức sáng rực.

Phòng khách khá rộng rãi, lại còn gọn gàng sạch sẽ.

Anh đưa tôi một đôi dép đi trong nhà, tôi thay vào, rồi đưa mắt nhìn xung quanh.

“Chu Xuân, anh không phải ở ký túc xá sao?”

“Ừm, thỉnh thoảng rảnh thì đến đây ngủ một đêm.”

Xoạt xoạt xoạt, đúng là chịu chơi thật, cái nhà to thế này mà để trống không.

Tôi cảm thấy người hơi dính dấp, cả người khó chịu, bèn nói với anh: “Em muốn đi tắm một chút.”

“Ừ.” Anh vừa nói vừa đưa tôi đến phòng tắm.

Đến cửa phòng tắm, tôi chợt nhớ ra điều gì, ngẩng đầu lên nhìn anh: “Cho em mượn một bộ đồ nhé.”

Anh gật đầu, đi vào phòng ngủ.

Chẳng mấy chốc, anh cầm ra một chiếc áo thun rộng đưa cho tôi.

Tôi cầm lên ướm thử, rộng thật đấy, mặc làm váy cũng được luôn.

Tôi bước vào phòng tắm, lề mề một hồi, vừa tắm vừa gội đầu, xong xuôi mới bước ra ngoài.

Chu Xuân đang ngồi trên sofa, nhìn qua thì có vẻ cũng đã tắm xong.

Anh mặc một chiếc áo ba lỗ trắng, quần dài kiểu đồ ngủ, nhìn rất ở nhà.

Thấy tôi ra, anh cầm điều khiển giảm âm lượng tivi xuống: “Máy giặt ở ngoài ban công.”

Tôi “ừ” một tiếng, đi ra ban công, bỏ quần áo vào máy giặt rồi bật lên.

Khi quay lại phòng khách, Chu Xuân đang ngồi xếp bằng trên tấm đệm dưới sàn, cầm một cái máy sấy tóc trong tay, cúi đầu vẫy tôi lại gần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tu-luc-gap-em/chuong-11.html.]

Ồ, không ngờ anh còn chu đáo đến vậy, cái gì cũng chuẩn bị sẵn.

Tôi đi dép lẹp xẹp tiến lại gần.

Cởi dép ra, tôi đến bên cạnh anh, đưa tay định cầm máy sấy thì anh lại kéo tay tôi, nhẹ nhàng kéo xuống, tôi ngã luôn vào lòng anh.

Anh vòng tay ôm lấy tôi, ấn nút bật máy sấy, các ngón tay luồn vào tóc tôi, bắt đầu sấy.

Đến lượt tôi không biết phải làm gì cho phải nữa. Tôi muốn quay người lại, nhưng bị anh ôm chặt, muốn nói gì đó, mà tiếng máy sấy ồn quá, anh chắc chắn nghe không rõ.

Thật ra cảnh tượng này... hơi bị mờ ám. Ngay cả tôi cũng không chịu nổi, nhưng Chu Xuân lại chẳng có vẻ gì là thấy bất thường.

Tôi nghĩ lại—anh còn không ngại, tôi ở đây lăn tăn làm gì nữa—thế là cũng mặc kệ.

Tivi vẫn chiếu phim, nhưng tôi chẳng có tâm trí mà xem. Miệng thì bảo không sao, nhưng trái tim lại cứ nhộn nhạo chẳng yên.

Tôi ngồi trước người anh, lưng gần như tựa vào n.g.ự.c anh, thỉnh thoảng vô tình chạm vào, khiến tôi chẳng dám nhúc nhích.

Không biết đã bao lâu, Chu Xuân tắt máy sấy, luồng gió dừng lại.

Tôi mừng rỡ, nghĩ là cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh ngượng ngùng này rồi.

Ai mà ngờ...

“Quay lại đây.”

 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 

Tôi cứng đờ cả người, gượng cười nói: “Để em tự làm được rồi.”

Tha cho em đi mà...

Anh nhướn mày nhìn tôi: “Không phải em bảo mình vụng về lắm à?”

Tôi...

Cái gì gọi là tự vác đá đập chân mình?

Chính là thế này đây.

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Từ Lúc Gặp Em
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...