Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuế Niên

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một lúc sau, ông thở dài: "Con thật sự thích thằng nhóc họ Lục kia đến vậy sao? Cho dù hắn, hắn đã làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy với con!"

Hả?

Ta ngơ ngác ngẩng đầu nhìn phụ thân. Không hiểu Lục Mạnh Niên rốt cuộc đã làm gì mà khiến phụ thân nổi giận như vậy.

Ta theo bản năng lắc đầu: "Không có..."

Nhưng không ngờ phụ thân lại càng tức giận hơn: “Đến nước này rồi mà con còn muốn nói dối để bao che cho thằng nhóc đó!"

Ta: "?"

Không phải phụ thân, rốt cuộc người đang nói gì vậy?

Khó khăn lắm mới khiến phụ thân tin rằng Lục Mạnh Niên không làm gì ta. Nhưng đến khi giải thích vì sao ta không còn thích Lục Mạnh Niên nữa thì lại gặp khó khăn.

Ta không muốn nói dối phụ thân. Ta khổ não gãi gãi đầu. Sau đó linh quang chợt lóe lên. Ta dẫn phụ thân về viện.

Đợi đến khi ta khó khăn lắm mới tìm được giấy bút ra thì. Lại phát hiện trong viện đen nghịt quỳ đầy một đám người.

Ta ngây người: "phụ thân?"

"Con gái à."

Vẻ mặt vốn dĩ đang xanh mét của phụ thân miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, giọng điệu ôn hòa: "Viện của con quá nhỏ rồi, phụ thân đổi cho con cái mới nhé. Lần này ta trở về còn mua cho con không ít trang sức, y phục, những bộ cũ trước kia đều vứt hết đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tue-nien/18.html.]

Nói đến cuối cùng. Giọng điệu của phụ thân ẩn ẩn nghiến răng nghiến lợi.

Cuối cùng, không chỉ có viện tử và y phục trang sức được thay mới. Ngay cả nha hoàn và ma ma bên cạnh ta cũng đều bị thay một loạt. Đặc biệt là mấy bộ y phục mà ta thích nhất. Phụ thân trực tiếp cho người đốt đi. Ông ấy đích thân giám sát. Còn thỉnh thoảng phát ra tiếng cười lạnh.

Vì chuyện này, ta đã nổi giận với phụ thân. Chạy sang nhà bên cạnh nói với Tiêu Hoài Phong về việc phụ thân sau khi trở về đã vô lý như thế nào.

"Những người đó đi theo con bao nhiêu năm rồi, phụ thân nói đuổi là đuổi, không hề nể tình chút nào! Còn có những bộ y phục kia, rất nhiều bộ con còn chưa kịp mặc..."

Nói xong ta liền cảm thấy đau lòng. Nhưng không ngờ Tiêu Hoài Phong nghe xong lại cười lên. Ý vị thâm trường nói: "Nàng nói phụ thân của nàng không nói đạo lý, nhưng lại không biết còn có người càng không nói đạo lý hơn."

Ta hỏi là ai, Tiêu Hoài Phong lại không chịu nói.

"Thôi được."

Ta thở dài, cũng không truy hỏi thêm. Chỉ là nhìn hắn lộ vẻ lo lắng: "Phong hàn của ngươi sao đến giờ vẫn chưa khỏi? Thật sự không cần ta tìm một đại phu giỏi hơn đến xem cho ngươi sao?"

Sắc mặt Tiêu Hoài Phong cứng đờ.

"A Ngu."

Hắn ngập ngừng một lát, giống như mang theo một quyết tâm chắc chắn phải chết: "Cái người họ Lục kia..."

"Ầm" một tiếng thật lớn cắt ngang lời Tiêu Hoài Phong.

Ta nhận ra người xông vào là một trong những hộ vệ đã dẫn Lục Mạnh Niên đi ngày hôm đó. Hắn liếc nhìn Tiêu Hoài Phong một cái, đi đến trước mặt ta. Mặt không biểu cảm nói: "Tạ cô nương, chủ tử ngất xỉu rồi."

Ta lặng thinh một lúc, rồi quay sang hỏi Tiêu Hoài Phong: "Vừa rồi ngươi muốn nói gì về họ Lục?"

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuế Niên
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...