Sau khi chị mất tích, trong nhà xuất hiện thêm một tấm da.
Tấm da ấy lớn, dài, trên bề mặt phủ lớp lông tơ trắng nhạt, nhìn mỏng manh và mềm mại.
“Đây là một chất liệu rất tốt.”
Mẹ tôi vuốt lớp da, chậm rãi nói: “Dùng nó làm thành túi da, nhất định sẽ bán được giá trên trời.”
“Mẹ, chị mất tích rồi, sao mẹ còn nghĩ đến chuyện làm túi?!”
Nhà tôi sống nhờ làm túi da thủ công.
Nhưng bây giờ chị mất tích rồi.
Vậy mà mẹ chẳng màng đến chị ấy, vẫn chỉ nghĩ đến việc làm túi.
Điều đó khiến tôi vừa tức vừa giận.
“Chúng ta phải đi tìm chị!”
Tôi đưa tay, định ném tấm da xuống đất để trút giận.
“Con làm gì vậy?!”
Mẹ tôi lập tức trở nên căng thẳng bất thường.
Bà nhanh tay đoạt lấy tấm da, ôm chặt vào lòng.
“Đừng lo cho chị con nữa.”
Mẹ ôm tấm da, liếc tôi một cái: “Thật ra chị vẫn luôn ở bên cạnh con.”
“Chị biến mất rồi, sao có thể ở bên con được?!”
Tôi lao vào phòng chị: “Mẹ không tìm, thì con tự tìm!”
Đóng cửa lại, tôi lập tức bấm gọi cảnh sát.
Nhân viên trực tổng đài bên nói một cách kiên nhẫn và dịu dàng.
Họ nói chị tôi mất tích chưa đủ hai mươi bốn giờ, không thể lập thành án.
Kết thúc cuộc gọi, tôi ngồi sụp xuống bên mép giường, bật khóc.
Chị tôi không xinh.
Chị rất tự ti, và mắc chứng sợ không gian rộng nghiêm trọng.
Ở nơi đông người hoặc trống trải, chị sẽ sợ đến mức không thể tự thở được.
Vì vậy, chị chưa bao giờ bước ra khỏi nhà nửa bước.
Nhưng bây giờ, chị lại biến mất không dấu vết…
Một linh cảm xấu vụt qua trong lòng tôi.
Có lẽ chị không phải mất tích, mà là… c.h.ế.t rồi…
Đột nhiên tôi nhớ ra: nếu định vị bằng điện thoại, có thể tìm được tung tích của chị.
“Đinh đong.”
Rất nhanh, tin nhắn định vị thành công gửi đến.
Chấm đỏ trên màn hình cho thấy điện thoại của chị chỉ cách tôi chưa đầy ba mét.
Đồng t.ử tôi co lại, toàn thân nổi gai ốc.
Chị tôi cực kỳ thích chơi điện thoại.
Dù làm gì, đi vệ sinh, tắm, ăn cơm, thậm chí ngủ, chị cũng luôn cầm điện thoại.
Nhưng… tại sao điện thoại của chị lại gần tôi như vậy,
Mà tôi lại không thấy chị đâu?
Rốt cuộc chị đang ở đâu?!
Chẳng lẽ chị muốn chơi trốn tìm với tôi như hồi nhỏ sao?
Tôi không nghĩ nhiều, lập tức mở mạnh tủ quần áo.
Trong tủ không có chị, chỉ có một đống quần áo hỗn độn.
Tôi lại ngồi xuống, nhìn dưới gầm giường.
Gầm giường trống trơn.
Nhưng lạ là, bụi dưới tấm phản không đều, vô cùng lộn xộn.
Nhìn giống hệt như đã từng có ai đó trốn trong đó.
Tôi đang định chui vào xem thử.
Bỗng nhiên, một âm thanh cố gắng nín thở nhưng vẫn không kiềm được, như đang thở hổn hển.
Là chị sao?
Tôi theo phản xạ quay đầu lại.
Chỉ thấy chiếc túi màu trắng trên tủ đầu giường đang phồng lên và vặn vẹo không ngừng.
Tinh thần tôi lập tức căng thẳng tột độ.
Trên tủ là một chiếc túi xách cỡ lớn.
Nhưng một người bình thường, dù có bị chặt ra từng khúc, cũng tuyệt đối không thể nhét vào bên trong.
Thế mà từ trong túi lại vọng ra tiếng thở của con người……
“Chị?!”
Tôi hít sâu một hơi, quyết định tiến lại gần chiếc túi trắng.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Từ đường kéo khóa màu đồng của túi, vô số mảng tóc dày đặc tràn ra ngoài……
Đó là tóc của chị!
Nhưng sao chị có thể bị nhét vào túi được chứ?!
Hơi thở tôi trở nên dồn dập, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tui-da-nguoi/chuong-1.html.]
Ngay lúc đó, một tiếng động nặng nề vang lên.
Mớ tóc quái dị ấy rơi xuống đất.
Từ trong túi thò ra một cái đầu tròn xoe, to một cách kỳ dị.
“Khì khì.”
Hắn bật cười the thé, đôi mắt trắng bệch nhìn chằm chằm vào tôi không chớp.
“Á!”
Tôi sợ đến mức gần như hét không ra tiếng.
Khuôn mặt của hắn chảy xệ xuống.
Và còn xệ đến mức cực kỳ quái đản, như thể có một đôi tay vô hình đang kéo mạnh da mặt hắn xuống vậy.
“Khì khì.”
Hắn nhe răng, đẩy túi ra và chậm rãi đứng lên.
“Cậu… cậu là ai?”
Tôi không kìm được mà lùi lại, giọng run rẩy.
Hình dáng người này vặn vẹo đến đáng sợ.
Tỷ lệ đầu và thân hoàn toàn bất thường: đầu thì to, thân thì nhỏ, trông giống như một đứa trẻ ba tuổi đầu to, suy dinh dưỡng.
“Chị…”
Con ngươi đen của hắn đồng thời lệch sang phải, liếc tôi: “Ôm… ôm… khì khì.”
Tiếng gọi đó kéo tôi trở về ký ức đã chôn vùi từ lâu.
Hắn… là em trai song sinh của tôi.
Em trai tôi là một người mắc chứng lùn bẩm sinh.
Năm năm tuổi, nó ngã từ cầu thang xuống, tổn thương não, khiến trí tuệ như trẻ con.
Ba mẹ chê em là gánh nặng nên đem em cho người ta nuôi.
Không ngờ giờ em lại quay về.
“Ôm… ôm.”
Em trai chìa đôi tay ngắn củn về phía tôi.
Dù là anh em song sinh, nhưng thời gian tôi ở bên em rất ngắn.
So với em, tôi nhớ người cùng tôi lớn lên nhiều hơn, nhưng lại đang mất tích, đó chính là chị tôi.
Nghĩ đến đây, sống mũi tôi cay xè.
“Bộp.”
Một tiếng va chạm nặng nề vang lên.
Em trai bất ngờ dang hai tay lao bổ về phía tôi.
“Á!”
Tôi loạng choạng, mất thăng bằng và ngã mạnh xuống đất.
Lập tức, một mùi m.á.u tanh nồng nặc ập thẳng vào mũi tôi.
Tôi cúi đầu xuống.
Phát hiện hai bàn tay mình đang đặt lên một mớ tóc đen kịt.
Trên mớ tóc ấy có máu.
Lòng bàn tay tôi dính đầy những vệt m.á.u đặc sệt.
Và còn…
Một mảng da đầu mỏng dính, vẫn đang dính máu……
Tôi nổi da gà toàn thân.
Tôi và chị đã sống cạnh nhau hơn mười năm.
Tôi chắc chắn rằng, đây nhất định là tóc của chị.
Chị luôn yêu mái tóc của mình nhất.
Chỉ cần rụng một sợi tóc thôi, chị cũng sẽ tiếc mãi.
Vậy mà giờ, chị biến mất không dấu vết.
Và chỉ để lại một nắm tóc còn dính m.á.u và cả da đầu……
“Chị đâu rồi?!”
Tôi căng thẳng cực độ.
Tôi túm chặt mớ tóc, gào vào mặt em trai: “Chị ở đâu?!”
“Ôm… ôm…”
Em trai không trả lời.
Nó bám lấy tôi như một con nhện lớn, bám chặt không buông.
Một sự chán ghét khó hiểu lan lên trong lòng tôi.
“Nói đi chứ!”
Tôi bóp lấy vai nó, gần như phát điên hét lên: “Em tìm được mớ tóc này ở đâu?!”
“Ở… ở……”
Ngay lúc em trai sắp nói ra địa điểm.
Nó lại đột nhiên như bị ai kích thích, hóa điên, hét chói tai.
“A! Aaaa!”
Khuôn mặt nó méo mó, phát ra tiếng kêu rợn người.
--------------------------------------------------