Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TÚI MÁU THỨC TỈNH

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ý con là mẹ con và chị con đã lấy thẻ dự thi của con?" Bố tôi nhìn tôi sâu sắc.

"Bố, vậy bố nghĩ là ai? Ngoại trừ bố và con, hôm qua nhà này chỉ có mẹ và chị đến. Bố không lấy, con cũng không lấy, vậy thì ai đã lấy?" Tôi cười khẽ một tiếng, trong mắt tràn đầy cay đắng.

Hơn một năm trôi qua, tôi đã tưởng mẹ và Tô Tiếu cuối cùng cũng biết khó mà lui rồi.

Nhưng hiện thực đã tát cho tôi một cái thật đau.

Mẹ tôi và Tô Tiếu, mãi mãi không muốn thấy tôi tốt đẹp.

"Bố, mẹ và chị mãi mãi không tốt đẹp như bố tưởng đâu." Nét bi thương hiện lên trên mặt tôi.

...

"Lão Tô, ông có ý gì? Sáng sớm gọi tôi với Tiếu Tiếu qua đây là để hỏi tội hả?" Mẹ tôi vẫn giọng oang oang như mọi khi.

"Bà gào cái gì? Chỉ hỏi bà có thấy không thôi, ai hỏi tội bà?" Bố tôi nghiêm mặt.

"Không có! Mất đồ là tìm chúng tôi, thứ đó chúng tôi còn chưa thấy bao giờ!"

"Bà nghĩ lại xem, thứ này rất quan trọng với Nhan Nhan, nó liên quan đến cả đời con bé."

"Đã nói không có là không có! Hơn một năm nay, ông cho tôi vào phòng ông với con Tô Nhan lúc nào?" Mẹ tôi chế nhạo.

Tôi tinh mắt nhìn thấy, trong mắt Tô Tiếu thoáng qua vẻ vui mừng, khóe môi khẽ nhếch lên, nhưng rất nhanh đã bị chị ta kéo xuống.

Tôi mím chặt môi: "Chị, thẻ dự thi của em có phải đang ở chỗ chị không?"

Tiếng cãi vã của bố mẹ tôi đều dừng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tui-mau-thuc-tinh/chuong-10.html.]

Rất nhanh, mẹ tôi chỉ vào mặt tôi mắng: "Tô Nhan mày đừng có cái gì cũng đổ lên đầu chị mày! Hôm qua chị mày không hề vào phòng mày!"

Tô Tiếu ấm ức nhìn bố tôi: "Nhan Nhan, chị biết em mất thẻ dự thi rất buồn, rất sốt ruột, nhưng em không thể vu oan cho chị được. Hôm qua chị toàn ở phòng khách chứ không vào phòng em đâu."

"Nhan Nhan, hay là chúng ta tìm lại lần nữa?" Bố tôi d.a.o động.

Ánh mắt tôi hơi trầm xuống: "Thẻ dự thi của em vẫn luôn để trên bàn phòng khách, sáng dậy thì không thấy nữa. Hôm qua nhà chỉ có chị và mẹ đến, không phải chị lấy chẳng lẽ là mẹ lấy?"

"Ai thèm cái thẻ dự thi rách của mày?" Mẹ tôi nhổ một bãi nước bọt.

Mẹ đúng là không cần dùng đến, hơn nữa mẹ đang muốn làm hòa với bố, bà ấy sẽ không chọc giận bố vào lúc này.

Tô Tiếu cắn chặt quai hàm, lắp bắp nói: "Nhan Nhan, em có vội cũng không thể vu khống chị như vậy được. Hôm qua ở phòng khách chị đâu có thấy cái túi đựng bút nào..."

Khóe môi tôi hơi cong lên: "Chị, sao chị biết thẻ dự thi của em ở trong túi đựng bút?"

Mặt Tô Tiếu lập tức trắng bệch, theo phản xạ nhìn về phía bố tôi.

Bố tôi lạnh mặt, ánh mắt không chút hơi ấm liếc nhìn Tô Tiếu.

Mẹ tôi hiển nhiên cũng hiểu ra điều gì đó: "Tô Nhan, không phải chỉ là cái thẻ dự thi thôi sao? Là tao lấy đấy. Tao là mẹ mày, tao lấy đồ của mày không được à?"

"Bà im miệng!" Bố tôi quát lạnh một tiếng, "Tiếu Tiếu, có phải con đã lấy thẻ dự thi của Nhan Nhan không?"

Tô Tiếu cắn môi không nói.

Sự im lặng của Tô Tiếu đã cho bố tôi câu trả lời.

Bố tôi thất vọng nói: "Trả lại thẻ dự thi cho Nhan Nhan."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TÚI MÁU THỨC TỈNH
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...