Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Túi Thai

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xem ra anh cả thực sự rất vội, không thể chờ thêm được nữa.

Tối hôm đó, tôi tận mắt thấy em gái lén lút lẻn vào hầm.

8

Không lâu sau, dưới hầm truyền đến tiếng động lạ, âm thanh chén, chum vỡ vụn vang vọng khắp các phòng.

Cha tôi đang cùng anh trai diễn cảnh cha hiền con thảo, trò chuyện thân mật thì sắc mặt đột nhiên thay đổi.

"Không hay rồi, có người xuống hầm, nhất định lại là A Đức!"

"Cái thằng ăn cháo đá bát, nuôi không lớn!"

Mặc dù anh trai có ý định ngăn cản, cha tôi vẫn là người đầu tiên xông ra khỏi phòng.

"Vu Tư Đức, mày ra đây cho tao!"

Ngay lập tức, ông ấy sững sờ.

Bởi vì trong mắt ông ấy, tôi, người đáng lẽ đang lục tung tầng hầm, lại đang ngồi xổm ở một góc sân, thong thả đào đất.

"Cha, có chuyện gì sao?"

Tôi thong dong quay người lại, cố gắng kiềm chế hơi thở dồn dập vì đã chạy nhanh từ cửa phòng ra.

"Sao con lại ở đây?"

"Con thấy anh cả và em gái đều về rồi, sân nhà trống trơn nhìn không đẹp, nên con đào một ít hoa dại về định trồng vào sân."

Tôi vừa nói vừa dịch người sang một bên, để lộ ra mấy cây hoa dại đang chớm nở bên cạnh.

"Vậy tại sao dưới hầm lại có tiếng động?" Ông ấy đột nhiên phản ứng lại, sắc mặt thay đổi: "Là Tiểu Vũ!"

Lúc này, tiếng kêu thảm thiết của một người phụ nữ vang lên từ dưới hầm.

"A! Đau quá! Cứu với!"

Cha tôi quay người chạy về phía hầm, cũng không quên quay lại nhìn tôi và gia đình anh trai.

"Không ai được đi theo!"

Sắc mặt anh trai có chút khó coi, anh ấy rõ ràng không ngờ rằng, đến lúc này rồi, cha tôi vẫn còn muốn giữ bí mật với chúng tôi.

Tuy nhiên, khi cha tôi kéo em gái ra khỏi hầm giống như kéo một con ch.ó chết, suy nghĩ của anh trai có lẽ đã thay đổi 180 độ ngay lập tức.

9

"Sao, sao lại thế này?"

Anh trai và chị dâu chỉ vào em gái đang bị cha tôi kéo ra, kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Em gái đã ngất lịm, toàn thân mềm nhũn, tất cả đều không có gì khác so với bình thường.

Chỉ có một điểm khác biệt duy nhất - là đôi mắt của cô ấy.

Một thứ giống như một chiếc túi vải bám chặt vào mắt cô ấy, và đang từ từ bò vào trong.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

Cha tôi hừ lạnh một tiếng: "Đây chính là cái giá phải trả cho việc tự ý chui vào hầm!"

"Nếu không có ai cứu, thứ này sẽ chui từ mắt vào trong đầu, lúc đó thần tiên cũng khó cứu."

"Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?"

Tôi giả vờ kinh ngạc và lo lắng: "Cha ơi, cha làm ơn cứu em ấy đi, Tiểu Vũ còn nhỏ lắm, vừa mới qua sinh nhật 18 tuổi, em ấy còn cả một cuộc đời tươi đẹp phía trước chưa được hưởng thụ."

Cha tôi bực bội quát: "Cần con nói sao? Giờ cha sẽ gọi người đến, đến lúc đó khoét mắt nó đi, vẫn còn giữ được mạng."

Nói rồi, ông ấy lấy ra một chai chất lỏng màu đen bốc ra mùi hôi thối nồng nặc ở bên cạnh, hất thẳng vào mặt em gái tôi.

Chẳng mấy chốc, thứ có hình cái túi đó không còn ngọ nguậy nữa, cũng không còn động tĩnh gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tui-thai/chuong-4.html.]

"Nó c.h.ế.t rồi sao?" Chị dâu chỉ vào mắt em gái tôi.

"Làm gì dễ thế? Chỉ là có thể làm cho nó tạm thời bất động thôi, còn xử lý thế nào thì vẫn phải đợi sư phụ đến."

Cha tôi cầm điện thoại, vội vã quay về phòng.

Anh trai và chị dâu nhìn nhau, rồi quay sang nhìn tôi:

"Tụi anh đột nhiên nhớ ra còn có chút việc, A Đức, em trông chừng em gái nhé."

Nói xong, không đợi tôi trả lời, hai người họ chuồn đi nhanh hơn bất kỳ ai.

Khi trong phòng chỉ còn lại một mình tôi, tôi đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt em gái.

"Nghe thấy không? Cha sắp gọi người đó đến rồi."

"Anh đã nhẫn nhục chịu đựng bao nhiêu năm ở ngôi nhà này, cuối cùng cũng sắp được gặp ông ta rồi."

Em gái vẫn đang ngủ mê, không có bất kỳ phản ứng nào với những tiếng động bên ngoài.

Nhưng điều đó không quan trọng, tôi chỉ muốn tìm một người để tâm sự mà thôi.

"Dù không phải là ý muốn của em, nhưng cũng cảm ơn em vì đã làm tất cả cho mẹ. Những việc còn lại, hãy để anh hoàn thành."

10

Sáng sớm ngày hôm sau, một đạo sĩ với phong thái tiên phong đạo cốt đã xuất hiện trước cửa nhà tôi.

Ông ta lớn tiếng quát mắng cha tôi một cách không chút khách sáo.

"Ngươi có tác dụng gì? Ngay cả một con bé cũng không trông coi được? Lợn còn thông minh hơn ngươi!"

Cha tôi, người vốn ngang ngược, lúc này lại giống như một con gà con sợ hãi trước mặt vị đạo sĩ này, ông ấy cúi đầu khom lưng xin lỗi không ngừng, ngay cả một lời phản bác cũng không dám nói.

"Là tôi bất tài, làm phiền đại sư rồi."

Đạo sĩ không thèm để ý, hừ lạnh một tiếng: "Ta nhiều nhất cũng chỉ giúp lần này thôi, nếu có lần sau, ngươi cứ chờ c.h.ế.t đi."

"Vâng vâng, không dám nữa, lần sau tôi nhất định sẽ chú ý."

Cha tôi phải liên tục cam đoan, đạo sĩ mới miễn cưỡng đồng ý.

Đạo sĩ đi đến giường của em gái tôi, rút ra một thanh kiếm gỗ đào, tiện tay khều một cái.

Sinh vật hình cái túi đó trực tiếp bị hất lên đầu kiếm, đạo sĩ cầm thanh kiếm gỗ đào, vuốt râu nói: "Trong ba ngày, đừng làm phiền ta, ta cần xử lý thứ này."

Cha tôi liên tục gật đầu, cúi đầu khom lưng dẫn vị đạo sĩ này đi về phía phòng ngủ của mình.

Chị dâu đứng một bên, run rẩy chỉ vào mắt em gái tôi và hét lớn: "Á! Nhìn kìa! Mắt cô ấy, mắt cô ấy!"

Tôi nhìn theo hướng đó.

Chỉ thấy con mắt của em gái tôi giờ chỉ còn lại một cái hốc rỗng, nhãn cầu đã biến mất từ lâu, m.á.u vẫn đang không ngừng chảy ra từ đó.

Cha tôi không kiên nhẫn quay đầu lại quát: "Giữ được mạng là tốt rồi, lấy ít vải lau m.á.u đi, đừng làm bẩn giường."

Nhưng chị dâu đã sợ đến mức ngồi sụp xuống đất, toàn thân mềm nhũn, đừng nói là lấy giẻ, ngay cả đứng dậy đi ra ngoài cũng không thể.

Anh trai vội vàng đưa tay kéo chị dâu dậy và dìu đi.

Trong lúc cả nhóm người hỗn loạn, tôi lặng lẽ rời khỏi nhà, đến trước mộ mẹ.

"Mẹ ơi, người đó cuối cùng cũng đã đến rồi, mẹ hãy đợi thêm một chút nữa."

"Sắp rồi, con trai sẽ trả thù cho mẹ."

11

Ba ngày sau, khi vị đạo sĩ đó ra khỏi phòng ngủ, em gái tôi đã tỉnh lại, nhưng cô ấy vẫn không thể chấp nhận sự thật rằng mình đã mất một con mắt.

"Là anh cả bảo tôi đi xem! Anh ấy nói chỉ khi tôi biết cha đang làm cái quái gì, sau này chia gia sản mới chia cho tôi một chút!"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Túi Thai
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...