Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tưởng Đại Nương

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gia đình ta mọi thứ đều tốt đẹp.

Thạch Đầu ca ca từng lập được chiến công trong quân đội, giờ đã trở thành Huyện úy mới nhậm chức.

Mẫu thân ta đi đến đâu cũng được mọi người kính trọng gọi một tiếng “lão phu nhân”. Bà luôn bảo rằng nghe tiếng gọi đó khiến bà nổi da gà, nhưng khóe miệng lại chẳng thể kìm nén nụ cười.

Muội muội Nhân Nhân đã xuất giá, bây giờ còn có một bé con tròn trĩnh ba tuổi, ngày nào cũng dẫn bé về nhà mẹ đẻ làm nũng, đòi ăn nhờ.

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

Nói đến đây, ta cũng thấy thèm đồ ăn mẫu thân nấu. Nhất là món canh xương hầm, chỉ cần húp một ngụm, cả người như tan chảy.

Hiện tại mẫu thân ta không còn mổ lợn nữa, công việc đó giờ do đại tỷ Đào Hoa đảm nhiệm. Đừng nhìn tỷ ấy xinh đẹp, dáng vóc thướt tha mà coi thường, tỷ ấy giờ đã trở thành "nữ dạ xoa" mới của chợ thịt, nổi tiếng là hung hãn. Chỉ cần không hợp ý, tỷ ấy có thể cầm d.a.o đuổi người chạy ba con phố.

Vào ngày khai trương y quán của ta, có người đến dạm hỏi. Người đó là Lâm công tử, người đã đỗ Cử nhân. Cùng với bà mối, không ai khác còn có cả tên phụ thân tệ bạc của ta.

Trong cuộc nổi loạn của Thành Vương năm xưa, ông ta đã bỏ lại thân mẫu cùng đệ đệ mà chạy trốn khỏi phủ Huyện úy, lẩn trốn khắp nơi. Đến khi loạn lạc qua đi, ông ta trở lại thì mẫu thân và đệ đệ ta đã chỉ còn là bộ xương trắng.

Ông ta một thân một mình, ngoài mấy câu thơ chua chát thì chẳng có gì đáng giá. Ông ấy đã già, thân thể phát phì, dung mạo tuấn tú năm nào giờ không còn, muốn dựa vào gương mặt mà tái giá vào nhà người khác thì cũng bị ghét bỏ.

Cuối cùng, ông ta phải làm ăn mày.

Bây giờ, nghe danh ta lừng lẫy, ông ta bám lấy như ruồi bâu.

“Con ơi! Phụ thân khổ quá!” Ông ta lao tới trước mặt ta, kể khổ đủ điều, nói mãi chẳng ai thèm để ý. Cuối cùng đành tự mình lau nước mắt: “May mắn thay con đã có tiền đồ, sau này phụ thân cũng thoát khổ rồi.”

“À phải, Lâm Cử nhân tốt lắm, bao năm nay vẫn chờ con đấy. Năm xưa con không chịu cứu mẫu thân hắn, mà hắn vẫn không hận con, thật là phúc lớn cho con! Mau đồng ý đi, để phụ thân đi tìm con rể ăn mừng…”

Ta khẽ xoay xoay cây kim bạc trong tay, cười như không cười nhìn ông.

Đợi ông nói xong, ta lấy từ trong hòm ra một tờ giấy, vẫy vẫy trước mặt ông.

Đó là văn thư đoạn tuyệt quan hệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-dai-nuong/chuong-15.html.]

“Đi mạnh giỏi, không tiễn!”

Thực ra chẳng còn gì để nói với ông ta nữa. Hồi nhỏ, ta từng yêu thương, kính trọng ông ấy, sau lại hận ông ấy, trách móc ông ấy, lòng đầy những ấm ức, chỉ cần mở miệng là không kìm được nước mắt…

Nhưng rồi đến sau cùng, tất cả đều tan biến.

Ông ta vẫn không từ bỏ, còn đến vài lần nữa, nhưng ông biết rằng ta không phải kẻ hiền lành, trong tình huống khắc nghiệt, ta có thể trở thành kẻ giec cha.

Ông ta bị gia nhân đuổi thẳng hai lần, suýt gãy cả xương già, lúc đó ông mới hiểu ra tìm ta chẳng được gì.

Nhìn ta có vẻ dịu dàng, nhưng thực ra trái tim đã cứng rắn như sắt đá.

Người thực sự tốt bụng, mềm lòng nhất trên đời này chỉ có một người.

Người đàn bà có vẻ ngoài dữ dằn, chẳng giống phụ nữ chút nào.

Mẫu thân ta, Tưởng đại tẩu.

Hắn đến trước mặt mẫu thân ta, nước mắt giàn giụa cầu xin được quay lại sống yên ổn, từ nay sẽ không làm chuyện bậy bạ nữa.

Lúc này mẫu thân ta đã mặc lụa là, bên cạnh có bốn nha hoàn hầu hạ, thỉnh thoảng lại ngáp dài vì buồn ngủ. Bà nghe người ta nói con cháu mình giờ đã thành đạt, thậm chí còn tìm một ma ma dạy quy củ, mỗi ngày bà học cách trở thành một lão phu nhân hiền từ, phúc hậu, giàu lòng nhân ái.

Nhưng khi nghe những lời của tên phụ thân khốn nạn kia, bà liền quên hết quy củ đã học.

Bà bật dậy khỏi ghế, tiện tay với lấy con d.a.o mổ giấu dưới ghế từ bao giờ không biết.

“Con c.h.ó điên này sao mãi không chec, còn dám đến đây gây phiền hà! Ta thấy ngươi bị mỡ heo che mất lòng, mắt dính đầy phân lợn, để xem ta có chặt ngươi ra làm trăm mảnh không!”

Nói rồi, bà cầm d.a.o đuổi ông chạy vắt chân lên cổ.

Động tác ấy gọi là nhanh như gió, cực kỳ oai hùng dũng mãnh.

Hết.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tưởng Đại Nương
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...