Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TƯƠNG KHÁN NHẤT TIẾU ÔN

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tổ mẫu đến ngày hôm sau mới tỉnh lại, nhưng miệng bà bị méo, cả người dường như không thể cử động được.

Lang trung nói sau này sẽ dần dần hồi phục, nhưng có lẽ không còn khỏe mạnh linh hoạt như trước nữa.

Bầu trời như sụp đổ trước mắt ta.

Ta chạy đến nha môn muốn hỏi thăm tình hình của cha mẹ, nhưng còn chưa kịp tới gần cổng lớn đã bị các sai dịch xua đuổi đi xa.

*

Năm ta mười hai tuổi, ta lục tìm trong nhà, lấy ra miếng ngọc bội bình an, không quay đầu lại mà lao thẳng đến cánh cổng cao lớn của phủ nhà họ Tiền.

Giờ đây, đừng nói đến chuyện kết thân, ngay cả việc muốn lấy mạng ta, ta cũng sẵn sàng.

Chỉ cần có thể cứu được cha mẹ, chỉ cần có thể mời lang trung giỏi nhất chữa bệnh cho ông tổ mẫu.

Dù g.i.ế.c ta, ta cũng cam lòng.

Gã tiểu tư giữ cổng không quen biết ta, sống c.h.ế.t cũng không cho ta vào.

Trong cơn tức giận, ta lao đến cắn chặt vào cánh tay gã, nghiến mạnh đến mức xé ra một mảng da thịt.

Cuối cùng, ta cũng gặp được phu nhân nhà họ Tiền. Miệng đầy m.á.u của ta khiến bà giật mình một phen.

Ta nặng nề quỳ xuống đất, hai tay giơ cao miếng ngọc bội bình an:

"Thưa phu nhân, con nguyện ý vào làm dâu nhà họ Tiền. Xin người hãy cứu lấy cha mẹ và tổ phụ tổ mẫu của con."

Bà kéo ta vào lòng, dùng khăn tay nhẹ nhàng lau đi vết m.á.u trên mặt ta, dịu dàng trấn an:

"Đừng lo, A Tiếu, con cứ từ từ nói, có thẩm ở đây mà."

Trái tim đang hoảng loạn bỗng chốc lắng lại.

Ta "òa" lên khóc thành tiếng.

05

Buổi chiều, ta được đưa đến nhà họ Tiền, đến chạng vạng thì cha mẹ ta cũng được thả ra khỏi đại lao.

Tổ phụ tổ mẫu được đón vào Tiền phủ để dưỡng bệnh, bên cạnh là một đám bà tử và nha hoàn, còn mời cả danh y giỏi nhất trong quận đến chữa trị.

Cha ta, người từng một đời thẳng lưng kiên cường, giờ đây ngồi ở ghế dưới, cả thân hình như mất hết ánh sáng.

Lưng ông cũng đã còng xuống.

Phu nhân nhà họ Tiền trả lại miếng ngọc bình an cho ta, mỉm cười mà nói:

"Ta đã nói một tháng là một tháng, chuyện hôm nay không cần để trong lòng."

Cha mẹ ta liếc nhìn nhau, sau đó đè đầu ta xuống, buộc ta quỳ gối.

"Phu nhân nhân hậu, chúng tôi không thể không biết điều. Từ nay về sau, Tô Mị Tiếu sẽ là người của Tiền phủ.

"Chúng tôi chỉ cầu xin phu nhân đối xử tốt với đứa trẻ này. Nếu sau này thiếu gia trưởng thành, có mối nhân duyên tốt hơn...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-khan-nhat-tieu-on/3.html.]

"Chỉ mong đến lúc đó thông báo cho chúng tôi một tiếng, tôi sẽ đích thân đến đón Mị Tiếu về. Mong rằng cả phủ không ai khi dễ nó."

Trong mắt Tiền phu nhân phủ ngấn lệ, bà liên tục gật đầu, nắm lấy tay ta, cẩn thận đeo vào cổ tay một chiếc vòng ngọc xanh biếc.

Mẹ ta hoảng hốt định ngăn lại, nhưng cha ta kéo tay bà, khẽ lắc đầu:

"Mị Tiếu từ nay là người của Tiền phủ, đã có Tiền phu nhân phủ che chở, bà đừng can thiệp vào chuyện của đứa nhỏ nữa."

Ta muốn khóc, nhưng lại sợ Tiền phu nhân phủ hiểu lầm rằng ta không cam lòng.

Đành cắn môi, nuốt nước mắt ngược vào trong.

Lúc này, tiểu thiếu gia được bế vào.

Cậu bé còn chưa biết đi, chỉ có thể vịn ghế mà đứng, lắc lư không vững.

"Đây là con trai ta, Tiền Sĩ Ý, năm nay bốn tuổi. Từ nhỏ đã yếu ớt, đến giờ vẫn chưa biết đi."

Phu nhân Tiền phủ tràn đầy lo âu trên mặt.

Ta ngồi xổm xuống, tò mò đưa tay về phía Tiền Sĩ Ý.

Một bà tử định ngăn lại, nhưng bị Tiền phu nhân lườm cho một cái, không dám nói thêm.

Cậu bé nhỏ xíu, đôi mắt tràn đầy tò mò nhìn ta.

Sau đó, cậu nhoẻn miệng cười, buông tay khỏi chiếc ghế, bước từng bước về phía ta.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Phu nhân Tiền phủ đưa tay che miệng, nước mắt lăn dài trên má.

Tất cả mọi người đều không dám nhúc nhích, sợ làm kinh động đến niềm vui bất ngờ này.

Cha mẹ ta cũng hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Bởi vì Tiền Sĩ Ý, có lẽ cuộc sống của ta ở Tiền phủ cũng sẽ không quá tệ.

06

“Ta gọi đệ là A Ý, có được không?”

“Không nói nghĩa là đệ thích ta gọi đệ như vậy rồi nhé.”

Tiền Sĩ Ý bốn tuổi nhìn ta cười, chỉ phát ra mấy tiếng “í a” không rõ nghĩa.

Đêm đó, ta từng muỗng từng muỗng đút cơm cho nó, phu nhân nhà họ Tiền lại rơi nước mắt:

“Hôm nay A Ý ăn được nhiều hơn mọi ngày rồi!”

Ta nhìn cái bát bạc chỉ to bằng lòng bàn tay, nghĩ thầm: với cái bát này, ta có thể ăn sạch mười tám bát.

A Ý mới ăn được nửa bát đã bảo là ăn nhiều rồi sao?

Phải ăn nhiều mới khỏe mạnh chứ!

Cha mẹ ta kiên quyết mang tổ phụ tổ mẫu về nhà, mặc cho phu nhân họ Tiền cố gắng giữ lại thế nào, họ cũng không chịu ở thêm một đêm.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TƯƠNG KHÁN NHẤT TIẾU ÔN
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...