Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tương Kiến Hoan

Chương 175

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm Đoạn Lĩnh nhận được thư của Vũ Độc lại bất chợt cảm thấy vô cùng tịch mịch, còn may đối phương chỉ rời đi không lâu lắm, chưa đến mức trông chờ mòn mỏi.

Vũ Độc không ở nhà, cho dù y có bận rộn hơn nữa cũng vẫn luôn cảm thấy như thiếu chút gì đó. Quan trọng hơn chính là, theo thời gian trôi qua, Đoạn Lĩnh lại càng có một loại cảm giác trống trãi mãnh liệt, giống như không có Vũ Độc ở đây, tất cả những việc y làm đều không có ai để chia sẻ, không còn bao nhiêu ý nghĩa.

Tuy nói là như vậy, chính sự vẫn cứ phải làm.

Tới ngày cuối cùng trước sinh nhật, toàn bộ lưu dân đều đã được an trí hoàn tất, Phí Hoành Đức đem bản dự thảo tổng kết cuối cùng đến đặt trước mặt Đoạn Lĩnh, nói: “Ngày mai Điện hạ cứ nghỉ ngơi thật tốt, đợi thêm mấy ngày, chờ Giáo Úy tướng quân trở về lại tiếp tục thảo luận.”

Đoạn Lĩnh nói: “Ta lại xem xét từ đầu thêm lần nữa đi.”

Phí Hoành Đức nói: “Ngày mai là sinh thần của ngài, suốt nửa năm qua ngài chưa có ngày nào nghỉ ngơi cho tốt, hôm nay liền nghỉ một ngày đi.”

Đoạn Lĩnh cực kỳ ngạc nhiên, không ngờ Phí Hoành Đức vậy mà còn nhớ được sinh thần của y, lại hỏi: “Vậy Phí tiên sinh thì sao? Buổi tối cùng nhau ăn cơm?”

“Lão đi tìm Ô Lạc Hầu Mục uống rượu.” Phí Hoành Đức đáp.

Hiện nay trong phủ cũng chỉ có Phí Hoành Đức là dám giao tiếp cùng Lang Tuấn Hiệp, những người khác đều có chút ánh mắt, biết Vũ Độc không thích người đang bị giam lỏng kia liền không ai đến gần, rất sợ bị liên lụy.

Đoạn Lĩnh sau khi tiễn chân Phí Hoành Đức lại ngây ngô ngồi yên một hồi, mấy hôm nay đầu óc của y chưa từng dừng lại, vừa mới hơi rảnh rỗi trái lại liền có chút suy nghĩ bất an.

Phải đi xem bách tính đã dàn xếp thế nào rồi.

Đoạn Lĩnh gọi Trịnh Ngạn đến, bảo hắn bồi mình đi nhìn tình huống của phế tích trong thành, Trịnh Ngạn cẩn thận thủ hộ y ra ngoài. Hiện tại trong thành đã náo nhiệt hơn không ít, nhưng cũng không đến mức hỗn loạn như trong tưởng tượng.

“Thoáng cái đã nhiều hơn hai vạn người.” Đoạn Lĩnh nói, “Đúng là đủ náo nhiệt, chỉ hy vọng không có mâu thuẫn gì.”

“Có người tiếp nhận đã vạn hạnh.” Trịnh Ngạn nói, “Còn dám làm cái gì?”

Đoạn Lĩnh đáp: “Quả thực, so với đám lưu dân đói rách ở Lạc Nhạn thành, những người này đã khá hơn rất nhiều.”

“Mấy hôm nay các người cứ bàn luận đến bàn luận đi.” Trịnh Ngạn nói, “Rốt cuộc đã có kết luận gì sao? Làm thế nào mới có thể sắp xếp cho nhiều người như vậy?”

“Còn chưa hoàn toàn xác định.” Đoạn Lĩnh đáp, “Đã có phương án, nhưng vẫn nên chờ Vũ Độc trở về mới xác định lần cuối. Thuận tiện còn triệu tập mọi người đến, đem kế hoạch giảng giải một lần.”

Dù sao muốn khởi động một phương án khổng lồ như vậy vẫn phải dựa vào lực lượng của quân đội, cụ thể có tiến hành được hay không thật sự phải chờ Vũ Độc về xem xét.

“Ngày mai ngươi đã mười bảy tuổi.” Trịnh Ngạn nói, “Muốn ăn cái gì?”

“Làm sao ngươi biết?” Đoạn Lĩnh có chút ngoài ý muốn, hỏi, “Vũ Độc nói?”

“Ừ.” Trịnh Ngạn nói, “Vũ Độc nói, nếu như hôm nay hắn chạy về không kịp, ta liên thay hắn nấu cho ngươi một tô mỳ.”

“Ngày mai bảo Lang Tuấn Hiệp cũng đến đi, cùng nhau ăn một bữa cơm.” Đoạn Lĩnh đáp.

Trịnh Ngạn suy nghĩ một chút liền gật đầu, hôm đó sau khi Đoạn Lĩnh đi gặp Lang Tuấn Hiệp, thiếu niên vẫn là phân phó hạ nhân sắp xếp cho y một gian phòng khác, cho phép y hoạt động trong phạm vi phủ Thái Thú, thậm chí thỉnh thoảng còn có thể lên núi đi dạo.

“Vậy hôm nay thì sao? Muốn gặp Ô Lạc Hầu Mục không?” Trịnh Ngạn hỏi.

“Không được.” Đoạn Lĩnh nói.

“Ta thay ngươi đi tìm Phí tiên sinh?” Trịnh Ngạn lại hỏi.

“Không cần.” Đoạn Lĩnh trở về phủ Thái Thú, mệt mỏi ngồi xuống.

Trịnh Ngạn nói: “Ngâm ôn tuyền?”

Trịnh Ngạn lộ ra nụ cười xấu xa, Đoạn Lĩnh mặc dù biết người này sẽ không làm gì với mình nhưng cũng lười cử động, đáp: “Quên đi, ngày mai hẳn tính, ta muốn yên tĩnh một hồi.”

Trịnh Ngạn liền lui ra ngoài, thuận tay đống cửa lại, cất tiếng: “Ta ở ngay ngoài này.”

Đoạn Lĩnh “Ừ” một tiếng, ngồi một mình trong gian tiền thính trống trãi. Những chuyện bận rộn lẫn lộn khó phân mấy hôm nay bị y lôi ra từng chút một, từ từ suy xét sắp xếp lại đầu óc.

Đến ngày mai, Vũ Độc sẽ có thể trở về đúng hẹn chứ?

Đoạn Lĩnh cực kỳ tưởng niệm đối phương, sau lá thư lần trước, Vũ Độc đã có trọn mười ngày không biết tin tức, hiện tại hắn đang ở phương nào? Nếu như ngày mai có thể về tới, hiện giờ hẳn là đã vào địa phận Hà Bắc rồi đi. Cước trình của Bôn Tiêu rất nhanh, chỉ cần hắn muốn trở về, tự nhiên có thể về kịp.

Sắc trời ngoài cửa sổ dần dần chìm xuống, Đoạn Lĩnh suy nghĩ một chút, chung quy cũng là không việc có thể làm, liền lấy thư trần tình của Phí Hoành Đức ra nghiên cứu. Chờ đến khi hết năm, tất cả mọi người đều đã định xuống, y sẽ gửi lá thư trần tình này cho triều đình, để Mục Khoáng Đạt tổ chức họp nội các bàn luận, sau đó lại qua tay Lý Diễn Thu suy xét.

Chờ đến khi triều đình đưa ra phúc đáp chính xác, đầu xuân sang năm bọn họ đã có thể tiến hành.

Đêm nay, gió tuyết bên ngoài càng lớn, bắc phong rít gào giận dữ, Đoạn Lĩnh nghe mà không khỏi lo lắng, lại gọi người tới phân phó binh sỹ đến khu phế tích trông nom, miễn cho có người chết cóng. Xoay người còn lệnh Vương Chinh trù bị thêm ít ngân lượng, phân cho bọn lính thủ thành mua thêm ít rượu, uống vào cũng có thể ấm người.

Thư trần tình đưa lên, nếu Lý Diễn Thu trực tiếp xem xét hẳn là sẽ không có vấn đề gì, sợ nhất chính là sẽ bị đưa đến chỗ Thái Diêm. Chỉ cần kéo dài qua thời gian gieo hạt của vụ xuân, mọi tính toán của bọn họ đều là phí công.

Tiếng gió càng lúc càng lớn, Đoạn Lĩnh đã có chút buồn ngủ, chợt nghe thanh âm của Trịnh Ngạn cất lên ngoài phòng, tinh thần của y lập tức nâng cao.

“Cái gì?” Đoạn Lĩnh hỏi, “Là Vũ Độc đã về?”

Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, một trận gió tuyết thổi vào, theo đó là một nam nhân thân cao tám xích, khoác áo choàng màu đen nhanh chân bước đến.

Bên ngoài, Trịnh Ngạn rất thức thời đóng cửa lại.

“Ngươi rốt cục đã trở về!” Đoạn Lĩnh kích động nói, “Thế nào lại trễ…”

Nam nhân kia cởi áo choàng xuống, là Lý Diễn Thu, hơi thở của y còn mang theo sương trắng, yên lặng mà chăm chú nhìn thẳng vào Đoạn Lĩnh.

Trong đầu Đoạn Lĩnh giống như bị sét đánh ngang qua, trái tim lại giống như vạn trượng cô sơn chim nhạn bay về, tựa hồ quần sơn đổ nát, biển xanh chảy ngược. Một khắc kia, Đoạn Lĩnh không biết mình nên nói gì, cả thân thể cứ thế mà run rẩy.

“Hoàng nhi.” Đôi môi Lý Diễn Thu giật giật.

Đoạn Lĩnh lảo đảo bước lên phía trước, cả người đều không ngừng run rẩy, y muốn gọi nhưng trong cổ họng phảng phất như có gì đó nghẹn lại, muốn khóc, nước mắt lại không biết đã đi nơi nào, đôi mắt chỉ cảm thấy vô cùng chua xót.

“Bệ… Bệ hạ, Tứ thúc.” Đoạn Lĩnh run giọng gọi.

Đoạn Lĩnh lại loạng choạng xông lên, ôm chặt Lý Diễn Thu, cả người gần như cạn kiệt sức lực. Lý Diễn Thu ôm y, chậm rãi quỳ một gối xuống, siết chặt thiếu niên vào lòng.

“Tứ thúc…” Đoạn Lĩnh nói, “Là người, là người… Tứ thúc!”

Ngoài cửa, đại tuyết nhỏ dần, trong gió chỉ còn bông tuyết phất phơ.

Vũ Độc một thân mặc xiêm y thích khách, người khoác áo choàng, trên đầu trên vai đều là tuyết đứng ở bên ngoài, nhịn không được thoáng liếc nhìn vào phòng.

“Ngươi quá mạo hiểm rồi.” Trịnh Ngạn trách cứ Vũ Độc, “Sao lại đưa Bệ hạ đến đây? Vạn nhất xảy ra sơ xuất gì thì phải làm thế nào?”

“Vì sao không thể đưa đến?” Vũ Độc nói, “Y đã khổ cực lâu như vậy, cũng nên đến phiên người khác vì y mà cực khổ.”

Trịnh Ngạn quả thực không còn lời gì để nói, chỉ có thể cùng Vũ Độc đứng ở hai bên canh cửa.

Lý Diễn Thu dìu Đoạn Lĩnh ngồi lên tháp, hai người đối diện. Lý Diễn Thu trầm ngâm không nói, trong mắt mang theo một mạt bi thương, vươn tay xoa nhẹ gò má Đoạn Lĩnh.

Đoạn Lĩnh lại là vui đến chảy nước mắt, ngượng ngùng cúi đầu, Lý Diễn Thu giơ tay lên xoa xoa mặt y.

Tuy rằng lúc tới Lý Diễn Thu có mang bao tay, thế nhưng những ngón tay này cũng mang theo một tia hơi lạnh.

“Là ngày hôm nay sao?” Lý Diễn Thu lấy một mảnh giấy chứng sinh từ trong ngực ra.

Đoạn Lĩnh: “…”

Đây vẫn là lần đầu tiên y nhìn thấy giấy chứng sinh của mình, nhìn qua một chút, sinh nhật chính là hôm nay.

“Dạ, là hôm nay.” Đoạn Lĩnh nói.

“Vũ Độc mang theo ta một đường đi tới.” Lý Diễn Thu nói, “Cuối cùng cũng đuổi kịp.”

“Người không nên…” Đoạn Lĩnh nói.

“Đây là sinh thần đầu tiên Tứ thúc trải qua cùng chất nhi.” Lý Diễn Thu nói, “Sau này, mỗi một năm, Tứ thúc đều sẽ bồi bên cạnh chất nhi.”

Nước mắt của Đoạn Lĩnh rốt cục cũng ứa ra, tựa vào vai Lý Diễn Thu im lặng thổn thức.

Hai người cứ lặng yên tựa vào nhau như vậy, tiếng gió rốt cục dịu đi, chỉ là tuyết lại lớn hơn, từng hạt tuyết dày tựa lông ngỗng bay lả tả bao phủ cả thiên địa.

Đoạn Lĩnh kéo Lý Diễn Thu ngồi dậy, bản thân lại bước ra mở cửa. Vũ Độc đang chờ bên ngoài, Đoạn Lĩnh vừa muốn gọi hắn tiến vào đã nghe đối phương nói nhỏ vào tai mình: “Trước hết không cần quản ta, cứ ở cùng tứ thúc của ngươi đã.”

Đoạn Lĩnh ôm cổ đối phương, lại vươn môi lên hôn nhẹ, y biết đây là lễ vật sinh thần tốt nhất mà Vũ Độc chuẩn bị cho mình, lại nói: “Ngươi cũng đi nghỉ một chút đi, ít nhất đổi bộ quần áo.”

Vũ Độc biết nếu mình cứ đứng ngoài cửa Đoạn Lĩnh vẫn sẽ không an lòng, liền gật đầu, nói: “Tối nay ta cùng Trịnh Ngạn thay phiên canh gác, ngươi không cần quản bọn ta.”

Đoạn Lĩnh đóng cửa lại, quay về phòng, hầu hạ Lý Diễn Thu cởi ngoại bào, lấy chậu than đến để đối phương hơ khô quần áo. Ánh mắt của Lý Diễn Thu vẫn dõi theo nhất cử nhất động của y, đôi môi cứ run nhè nhẹ, tựa hồ còn chưa thoát khỏi khẩn trương.

Đoạn Lĩnh vô tình nhìn thoáng qua thần thái này của đối phương, đột nhiên nhớ lại năm đó ở Thượng kinh, khi hai phụ tử bọn họ gặp nhau lần đầu tiên, Lý Tiệm Hồng cũng có bộ dạng giống hệt như vậy.

Chỉ là, Đoạn Lĩnh vẫn có chút câu thúc, dù sao Lý Diễn Thu cũng không phải phụ thân, mỗi lần nhìn thấy đối phương, y đều cảm nhận được khí thế Đế vương cao cao tại thượng, cùng cảm giác gần gũi năm đó khi ở bên cạnh phụ thân thì không giống lắm.

“Hoàng nhi.” Lý Diễn Thu vẫy tay gọi Đoạn Lĩnh, nói, “Qua đây, để ta nhìn kỹ một chút.”

Đoạn Lĩnh liền ngồi vào bên cạnh Lý Diễn Thu, tâm tình cực kỳ khẩn trương, chỉ là y cũng cảm giác được người bên cạnh tựa hồ còn khẩn trương hơn mình gấp nhiều lần.

Trong mắt Lý Diễn Thu ánh lên dòng lệ, cánh môi lại vẽ ra một nụ cười.

“Ngày đầu tiên nhìn thấy ngươi.” Lý Diễn Thu nói, “Ta đã cảm thấy loáng thoáng có cái gì không đúng, đêm đó phụ thân ngươi còn báo mộng cho ta, nói ngươi đã trở về.”

“Vậy sao?” Trong mắt Đoạn Lĩnh trong cũng dâng lên hơi nước, kinh ngạc hỏi, “Phụ thân đã nói gì?”

Lý Diễn Thu lắc đầu, nói: “Không nhớ rõ được.”

Thúc chất hai người lần đầu gặp mặt, việc đầu tiên lại là nhắc đến một giấc mộng hoang đường, bản thân Đoạn Lĩnh cũng cảm thấy buồn cười, nhịn không được cười ra tiếng.

Lý Diễn Thu nắm chặt tay y, cúi đầu nhìn bàn tay rồi lại nhìn gương mặt của Đoạn Lĩnh, một tay kia nhẹ nhàng xoa xoa tóc y.

“Chất nhi lớn lên không giống phụ thân.” Đoạn Lĩnh đáp, “Phụ thân nói con giống nương.”

“Ta chưa từng gặp tẩu tẩu.” Lý Diễn Thu nói, “Nhưng nếu nói vậy, tẩu tẩu hẳn là một mỹ nhân.”

“Ngày đó ở trong cung.” Đoạn Lĩnh nói, “Tứ thúc cũng cảm giác được sao?”

“Không, sớm hơn.” Lý Diễn Thu nói, “Có lẽ con đã quên, lúc con vừa đến Giang Châu, cách một tấm mành xe chúng ta đã thoáng gặp nhau, khi ấy trong lòng ta đã mơ hồ có chút thấp thỏm.”

Đoạn Lĩnh hỏi: “Hôm đó người đã biết… xin lỗi, là nhi thần không thủ lễ…”

“Đừng lo.” Lý Diễn Thu cười nói, “Con làm vậy, ta rất vui vẻ.”

“Thúc vẫn biết Thái… Thái Diêm là giả mạo sao?” Đoạn Lĩnh hỏi.

“Ban đầu ta đã mơ hồ cảm thấy không đúng.” Lý Diễn Thu nhàn nhạt đáp, “Nhưng người nọ lại là do Ô Lạc Hầu Mục mang về, lại có Vũ Độc xác nhận, tất cả chi tiết đều ăn khớp với nhau. Khi ấy tình thế cấp bánh, không cho phép mọi người đề ra nghi vấn, nếu vạn nhất người kia thật sự là con, chỉ sợ cả đời đều quên không được mình đã từng bị Tứ thúc hoài nghi.”

“Cho đến khi ta năm lần bảy lượt nhìn thấy y viết thư phúc đáp, vấn đề nằm ở một chữ ‘Lý’.” Lý Diễn Thu nói, “Nét khởi bút của hắn có chút gượng gao, không giống như đang viế chữ ‘Lý’, mà là đang viết một bộ thảo.”

Đoạn Lĩnh trong nháy mắt liền khiếp sợ, không ngờ đến Lý Diễn Thu lại là từ một chi tiết nhỏ như vậy nhìn thấy Thái Diêm là giả mạo! Khởi bút chữ ‘Thái’ là hai chữ thập nhỏ giăng ngang, cũng chính là một nét hoành dài. Mà chữ “Lý” lại là tứ bình bát ổn, một nét hoành dài, một nét dựng ngắn.[1]

Thái Diêm đã quen viết tên của mình, lúc viết chữ ‘Lý’ cũng sẽ theo bản năng viết nét dựng ngắn trước, sau đó mới từ từ sửa bút viết tiếp, chỉ là cái hành động này trong mắt Lý Diễn Thu vẫn là có điều nghi ngại!

—————————-

1/ Đây là vấn đề nét chữ và thứ tự chữ của tiếng Trung. Chữ Thái (蔡)có bộ thảo ở trên đầu, cũng chính là hai chữ thập nhỏ giăng ngang đã từng đề cập, khi viết đúng thứ tự sẽ phải viết nét ngang dài trên đầu trước. Còn chữ Lý (李), đúng thứ tự sẽ viết một nét gạch dọc ngắn trước, sau đó là chữ bát, rồi mới tới nét ngang dài.

Vì vậy, tứ tự nét bút của Thái Diêm là sai, nhưng sai không nghiêm trọng lắm, có thể cứu chữa được, nếu không nhìn thấy quá trình viết thì không ai biết là sai. Nhưng Lý Diễn Thu lại nhìn thấy, từ đó bắt đầu nghi ngờ. Bởi vì người cổ đại đối với tên họ của mình rất coi trọng, người biết chữ tuyệt đối sẽ không viết sai tên của mình, cho dù chỉ là sai thứ tự nét bút cũng là việc rất hiếm gặp.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 175
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...