Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyến Thể Ngủ Say

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“... Hôm nay cũng là dịp tốt để chúng ta tụ họp lại cùng nhau, chúc mừng sinh nhật lần thứ 60 của giáo sư Đường Thất Lễ!”

Trong đại sảnh vừa mở cửa, tiếng vỗ tay như sấm dậy. Quý Hồi lo lắng chỉnh lại miếng dán tuyến thể sau gáy, dán thêm vài lớp cho chắc chắn.

Cậu đứng trước gương, vuốt lại mái tóc, xác định không có gì bất thường lộ ra ngoài rồi vội vàng chạy ra khỏi nhà vệ sinh.

Hôm nay là tiệc mừng thọ 60 tuổi của Đường Thất Lễ, giáo sư danh tiếng của Đại học Chu Thành. Trường học chi mạnh tay tổ chức, phát ra hàng ngàn thiệp mời.

Khi nhận được thiệp, Quý Hồi đang chuẩn bị lên máy bay. Nhìn dòng chữ in tên mình trên nền thiệp màu xanh nhạt, cậu xuất thần hồi lâu, mãi cho đến khi nhân viên hối thúc mới miễn cưỡng gấp điện thoại lại.

Tấm thiệp bị bỏ quên trong mớ email quảng cáo chưa đọc. Chỉ đến một giờ trước buổi tiệc, khi Quý Hồi mở email để kiểm tra hợp đồng thuê nhà, cậu mới nhìn thấy lại lời mời này.

Vội vã đến nơi, Quý Hồi mới phát hiện mình quên dán miếng tuyến thể. Cậu cuống cuồng chạy vào tiệm thuốc, mua loại lớn nhất, dán kín mít phần gáy mới dám vào trong.

“Xin lỗi, xin lỗi...”

Cậu cúi đầu len lỏi qua dãy ghế chật kín người, không ngừng xin cho đi qua. Ánh mắt cậu tìm kiếm xung quanh, cố tìm một chỗ ngồi còn trống.

Người chủ trì vẫn thao thao bất tuyệt: “Cô Đường Thất Lễ đã có đóng góp to lớn trong nghiên cứu tuyến thể Omega. Đặc biệt, năm nay cũng đánh dấu kỷ niệm 7 năm thành lập dự án ‘Tuyến thể điển hình’...”

Nghe đến bốn chữ “Tuyến thể điển hình”, bước chân Quý Hồi khựng lại trong giây lát.

“... Điều đáng mừng là năm nay, dự án này đã đạt được những bước tiến mang tính đột phá và được ghi danh vào danh sách 10 cột mốc nghiên cứu lịch sử.”

Một thoáng bối rối lướt qua, nhưng Quý Hồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Dù chỉ là một d.a.o động nhỏ, nó cũng không xuất phát từ niềm tự hào rằng cậu từng tham gia dự án ấy, mà vì trong danh sách những người được vinh danh có một cái tên mà cậu không dám nhắc đến. Mà người đấy cũng chẳng muốn nghe đến tên cậu.

Bước chân Quý Hồi khẽ dừng, nhưng cậu vẫn cố gắng lướt qua đám đông với vẻ ngoài không mấy phù hợp: quần jeans rộng thùng thình, áo hoodie in hình nhân vật hoạt hình xanh lam, trông lạc lõng giữa những bộ vest chỉnh tề.

Cậu đang bước cẩn thận thì chiếc chân giả vừa mới bảo dưỡng hôm qua, bất ngờ khựng lại. Quý Hồi mất thăng bằng, loạng choạng về phía trước.

“Ai đó, đỡ cậu ấy đi!”

Một giọng nói vang lên.

Quý Hồi dang tay, cố với lấy bất kỳ thứ gì để giữ thăng bằng, nhưng không kịp. Ngay lúc cậu chuẩn bị ngã sấp xuống, một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy tay áo, kéo cậu đứng thẳng dậy.

Chờ đến khi hoàn hồn, Quý Hồi mới nhận ra mình đang ngồi trên đùi người khác.

“Cảm ơn! Xin lỗi, thật sự xin lỗi!” Cậu cuống quýt nói, cố gắng giải thích.

Xanh Xao

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuyen-the-ngu-say/chuong-1-nga-vao-long-nyc.html.]

Dù thế nào, cậu cũng không muốn phiền người khác, lại càng không muốn rơi vào cảnh tượng lúng túng thế này. Nếu được lựa chọn, cậu thà ngã xuống đất tự mình đứng dậy còn hơn.

Nhưng khi Quý Hồi vừa định đứng lên, chân cậu lại vô tình đạp lên thứ gì đó khiến cậu mất đà lần nữa. Mặt Quý Hồi tái xanh, vội vàng xoay đầu lại xin lỗi, nhưng lời chưa kịp thốt ra thì ánh mắt đã chạm phải một gương mặt quen thuộc.

Cặp mắt sâu thẳm ấy... chính là người mà cậu đã tự nhủ không bao giờ được nghĩ tới.

Cảnh Việt.

Quý Hồi giật mình. Trong sự lúng túng, cậu vội vàng đứng dậy. Chẳng may, động tác đột ngột của cậu làm chiếc ly pha lê gần đó đổ nhào, va vào cạnh bàn chao đảo.

“Trời ạ, đó chẳng phải là Quý Hồi sao?”

Giọng nói cố ý hạ thấp, nhưng vẫn đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.

“Sao lại ngã trúng Cảnh Việt? Thật là ngượng ngùng quá!”

Ngượng ngùng ư? Đúng vậy, Quý Hồi cũng nghĩ thế.

Vấp ngã trước đám đông đã đủ xấu hổ, nhưng té ngay vào lòng bạn trai cũ, còn ngồi lên đùi anh ấy, thì chẳng khác nào bẽ mặt trước hàng trăm người.

Cậu thầm nghĩ: Tại sao trong cả mấy trăm người ở đây, mình lại vướng đúng vào Cảnh Việt?

Cảnh Việt trái lại dường như chẳng thấy bối rối. Ánh mắt hắn lướt qua miếng dán sau gáy Quý Hồi, rồi dừng lại trên khuôn mặt nhợt nhạt của cậu.

“Đây là ai vậy?”

“Cậu quên rồi à? Chính là tiểu sư đệ mà Cảnh Việt từng theo đuổi đó.”

“Sư đệ? Nhưng sao trông có vẻ không thân thiết nhỉ?”

Vì vài lời bàn tán xung quanh không hề kiêng dè, Quý Hồi càng trở nên lúng túng hơn. Nghĩ một chút, cậu cúi đầu, trước tiên giúp Cảnh Việt dựng lại chiếc ly pha lê cao chân, sau đó, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, cậu gượng gạo mở lời:

“Cảnh sư huynh, đã lâu không gặp, dạo này anh thế nào?”

Cảnh Việt khẽ nhếch khóe môi, giọng điệu mang theo chút lạnh lùng:

“Không tốt lắm. Hai bài SCI đổi một người tình trong một năm. Từ khi cậu đi, tôi chẳng còn gặp được chuyện nào hay ho như vậy nữa.”

Sắc mặt Quý Hồi trắng bệch.

Cậu không ngờ câu nói đầu tiên Cảnh Việt dành cho mình lại là những lời chua chát đến vậy.

Bị ăn cắp bản dịch đi khắp nơi, riết chả muốn đăng nữa :))

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyến Thể Ngủ Say
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...