Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TUYẾT ĐẦU MÙA

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

12

Trên đường trở về nhà, đoạn đường khá ngắn.

Nhưng chúng tôi cùng nhau bước chậm lại.

Tôi định để Vũ Văn Trác về trước.

Còn mình sẽ ngồi hóng gió.

Nhưng anh lại im lặng ngồi cạnh tôi.

Anh không hỏi.

Tôi cũng không muốn nói.

Cho đến khi những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm.

Gió lạnh thổi khô nước mắt tôi.

Vũ Văn Trác đưa tôi một cái khăn giấy, mở lời thận trọng, giọng nhẹ nhàng: "Hạ Tiểu Dao, em bị gã ta bắt nạt sao?"

Tôi sửng sốt. Lời này nghe quen quá.

Mẹ tôi cũng từng hỏi tôi như vậy.

Giờ thì tôi không còn gì để giấu nữa.

Vì thế thở dài một hơi, cười khổ nói: "Tôi quen anh ta được bảy năm, năm sau anh ta sẽ kết hôn, muốn tôi làm người tình của anh ta".

"Nói ra có vẻ buồn cười, đôi khi tôi nghi ngờ rằng có phải mình không thích hợp để kết hôn không..."

Bởi vì nếu không, Thẩm Vô Độ và tôi quen nhau bảy năm. Tại sao anh ta lại chưa từng nghĩ đến việc cưới tôi?

Vũ Văn Trác dừng lại, đứng dậy, quỳ xuống trước mặt tôi, nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, muốn nói gì đó nhưng chỉ nói một câu chửi rủa: "Tên khốn như vậy".

Nói rồi lại thêm một câu: "Lại còn là một tên khốn không biết nhìn người".

Khuôn mặt anh đẹp trai, lại thích cười, lúc buồn buồn không nói thì trông như một học giả hiền lành.

Giờ phút này, dáng vẻ phẫn nộ của anh rất kỳ quặc.

Nhưng lại vô cùng đáng yêu.

Tôi bất giác bật cười, gật đầu đồng tình: "Đúng vậy, không biết nhìn người".

Anh thấy tôi cười.

Sự giận giữ tan đi, nhẹ nhàng cười. "Em còn phải về không?"

Tôi gật đầu: "Dĩ nhiên".

"Tham vọng của tôi không cho phép tôi cứ dậm chân tại chỗ".

Chuyện tình cảm của tôi không ra gì cả.

Thẩm Vô Độ muốn hủy hoại sự nghiệp của tôi, ép tôi phải quay lại bên anh ta.

Nhưng anh ta đã nhầm. Tôi chưa bao giờ là người đ.â.m đầu vào tường cũng không chịu quay đầu nhìn lại. Dù có đập đến m.á.u me be bét, tôi cũng không chịu thua. Còn càng không thể dừng lại bước chân tiến lên phía trước.

Vũ Văn Trác nhìn tôi rất lâu rất lâu, đứng dậy, đưa tay về phía tôi. Anh nói, như vậy thì tốt rồi.

Anh nói Hạ Tiểu Dao mà anh quen biết chính là người kiên cường như thế.

Cuối cùng anh nói: "Vậy thì chúc em, từ nay về sau sẽ thuận buồm xuôi gió".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuyet-dau-mua/chuong-12-13.html.]

Gió lay động chiếc chuông gió trên cửa sổ. Ting ting vang lên, leng keng trong trẻo.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh rồi cười rạng rỡ: "Chúc cho chúng ta!".

13

Một tháng sau vào một buổi hoàng hôn.

Ngày hôm đó, hoàng hôn rực rỡ.

Ánh sáng cuối ngày kỳ ảo.

Vũ Văn Trác đã cầu hôn tôi.

Rất đột ngột.

Anh quỳ xuống một chân, lấy ra một chiếc nhẫn kim cương.

Anh run run nói lời tỏ tình với tôi: "Dao Dao, anh biết hôm nay đột ngột lắm, nhưng là điều anh suy nghĩ rồi lại suy nghĩ, cân nhắc cả chục nghìn lần mới quyết định làm.

"Tất nhiên, anh không ép em phải kết hôn với anh, anh chỉ muốn dùng cách này để nói cho em biết rằng em không phải cô gái không có ai yêu, em cũng không phải người không thích hợp để kết hôn, chỉ là người ta không có con mắt nhìn người, không thấy được điểm tốt của em, là họ không xứng với em".

Trái tim tôi đập nhanh hơn.

Bỗng nhớ lại lời nói của mình tháng trước:

Tôi từng nói: "Có lẽ tôi là một đối tượng không xứng với hôn nhân..."

Tôi chỉ vô tình lẩm bẩm một tiếng than thở.

Nhưng anh ngay lúc này đã cho tôi câu trả lời.

Anh nói tôi tốt hơn bất kỳ ai khác.

Anh nói: "Hạ Dao, em đừng cảm thấy bất an".

Anh nói anh thích tôi, anh còn nói anh chưa từng quên tôi.

Thậm chí còn nói rằng anh về nước, không phải để nghỉ phép, mà là nghe nói tôi và Thẩm Vô Độ chia tay, đã gác lại nghiên cứu, vội vã trở về nước.

"Chỉ là thấy em trong lúc này cần được an ủi. "Thế nhưng, anh đã đánh giá thấp em, em tự mình có thể vượt qua".

Nói đến đây, có vẻ có chút e dè, lại có chút tự hào.

Tôi không nhịn được cười.

Nhưng cười rồi lại khóc.

Tôi đã vô số lần tưởng tượng ra cảnh lúc cầu hôn, hoặc hoành tráng, hoặc trang trọng, nhưng không ngờ lại diễn ra giản dị như thế này.

Thật cảm động.

Bố mẹ đứng ở xung quanh, vừa cười vừa khóc nhìn tôi.

Họ đều yêu thương tôi.

Nên sẽ không ép tôi bất cứ quyết định nào.

Vì thế, Tôi nhận chiếc nhẫn từ Vũ Văn Trác, lúc này nó không phải xiềng xích hôn nhân, mà là một món quà vô cùng quý giá.

Vật thể hiện tình ý của chàng trai trẻ.

Rơi giọt nước mắt cuối cùng, tôi nhỏ giọng nói: "Em thấy mình có thể cân nhắc kỹ càng".

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TUYẾT ĐẦU MÙA
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...