Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyết Ti Thiên Thiên Nhiễu

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thân phận bất đồng, đãi ngộ cũng được đề

cao. Ta yên lặng ngồi trên chiếc kiệu nhỏ đi theo phía sau xe ngựa. Ta khẽ vén

rèm nhìn xe ngựa cao lớn phía trước, áp lực khiến hô hấp không thông. May mắn

là ta không cần ngồi cùng xe ngựa với Diên Tử. Trong tay ta là mảnh giấy Tam

Thiếu đã lưu lại trước khi rời đi, kỳ thật bọn họ không cần diễn lắm trò như

vậy. Ta đây nhất định sẽ phối hợp hoàn hảo, thậm chí so với bọn họ còn tích cực

hơn.

Thật rõ ràng, phụ thân và bọn họ không thật

lòng với nhau. Đôi bên cùng tính kế, cùng lợi dụng lẫn nhau. Một “đạo cụ” như

ta cũng chỉ là quân tốt qua sông, chỉ có thể tiến về phía trước, không có đường

lui. Ha ha ha, không sao, thế sự vô lường, tiểu tốt cũng có thể bức tử tướng

soái, cứ chờ đi.

Ta có nên biểu hiện tích cực một chút

không? Không nên, bọn họ đều là những “người thành tinh”, làm không khéo còn bị

hoài nghi. Chi bằng cứ tùy cơ ứng biến, ta chỉ cần diễn theo hắn là được. Ta

theo bản năng vuốt ve chỉ đao trong tay, vết thương trên cổ tay vẫn chưa cầm

máu.

Xe ngựa phía trước bỗng ngừng lại, chiếc

kiệu cũng được hạ xuống. Ta nhìn thấy Diên Tử từ trên xe nhảy xuống, trong lòng

căng thẳng và có chút sợ hãi. Ta vội vàng đem chỉ đao giấu sau lưng. Ta không

sợ hắn phát hiện mà chỉ sợ bản thân không thể khống chế ý định động thủ.

“Thiếu gia, ngài đã trở lại. Trong phủ có khách

đến thăm, đã chờ ngài khá lâu”. Người nói là một nữ nhân dẫn đầu bốn mươi người

từ trong đại môn sơn son thiếp vàng chạy ra. Nàng ta ăn mặc còn sang trọng hơn

ta, chí ít cũng không có mụn vá.

Ta lựa thời điểm thích hợp tiên đến ôm cánh

tay của Diên Tử, những người khác sững sờ đứng một chỗ. Mặc dù cách một tầng

vải nhưng ta có thể cảm giác được hắn không tức giận. Ta nhích ra phía sau một

chút, hy vọng có thể kéo dài khoảng cách với hắn càng xa càng tốt.

“Ngươi hãy mau thỉnh Nhạc tiểu thư vào

phủ”. Kéo tay lại, Diên Tử phân phó bọn hạ nhân xong liền bỏ đi về hướng đại

môn. Trước khi rời đi, ánh mắt hắn quét về hướng ta. Ánh mắt lạnh lùng làm

người khác phát lãnh.

“Nhạc tiểu thư?”, đợi Diên Tử đi xong bọn

họ mới giật mình tỉnh hồn lại. Nữ nhân kia liếc nhìn chiếc kiệu phía sau một

lần rồi cung kính nói, “Ta là Bàn nương. Nhạc tiểu thư, mời đi theo ta”.

Thanh âm thúc giục cùng nét mặt khinh miệt

đã chứng minh dự đoán của ta là đúng, quả nhiên đã tính kế trước. Chẳng qua tại

sao bọn họ lại tìm được ta? “Nhạc tiểu thư?”, tại sao ta lại cảm giác rất giống

với cách xưng hô “Đại tiểu thư” lúc còn ở nhà? Phong phủ hay Nhạc phủ… cuối

cùng cũng chẳng khác gì nhau. Ta chú ý đến bàn tay trắng nõn của nàng ta, bàn

tay này không thuộc về người làm việc vất vả. Bàn nương gì chứ, phải gọi là tâm

phúc của hắn mới đúng. Kỳ thật ta không nên đắc tội nàng ta, nhưng cũng thật

đáng tiếc, cuộc sống sau này của ta chỉ sợ có không ít phiền toái.

Đứng bên cạnh nàng, ta phát hiện bản thân

mình thấp hơn người ta một cái đầu. Ta nhẹ nhàng hành lễ, “Đa tạ”. Ta cũng

không có ý định thân cận với nàng ta, bởi vì ta biết mình sẽ ở đây không lâu,

nhiều nhất là mười ngày.

“Vào thôi”. Bàn nương ngoảnh mặt nhìn về

phía đại môn, nàng ta có vẻ chán ghét ta, đến cả nhìn mặt một cái cũng không

nguyện ý, “Về sau ngươi sẽ ở tại phòng khách phía Bắc. Trong phủ rất rộng,

không có việc gì thì đừng đi loạn, vạn nhất bị lạc đường gặp phải lão gia,

thiếu gia hay khách quý sẽ không tốt”

Ta đáp nhẹ một tiếng rồi theo nàng đi vào

cửa nhỏ bên cạnh. Trong lòng ta âm thầm cân nhắc: “lão gia”? Là phụ thân của

Diên Tử sao? Chẳng lẽ nói… Đáng chết! Ta thật sự ngu xuẩn! Nửa năm ngụ tại kinh

thành lại không nghĩ đến phụ thân của Diên Tử làm quan ở đây. Lúc chạy trốn tại

sao lại chọn nơi này chứ?

“Hiện tại trong phủ có vài vị thiên kim,

các nàng đều ở Tây viện. Các nàng thường thích đi dạo hoa viên, ngươi tốt nhất

nên lảng tránh một chút. Những tiểu thư này được chiều chuộng, vạn nhất đắc tội

với các nàng thì đừng trách Bàn nương ta không cảnh báo trước”.

“Được rồi!”. Ta tiếp tục đi theo, giữa

đường gặp không ít hạ nhân trong phủ, những người này nhìn thấy Bàn nương đều

cúi đầu hành lễ. Ta gặp bọn họ cũng chỉ khẽ cúi đầu chào.

Không hiểu vì sao Bàn nương bỗng dưng ngừng

lại liếc nhìn ta một cái, rồi lại phân phó đám nha hoàn theo sau lui ra, “Ngươi

cũng xem như là tiểu thư phú thương, đối với việc đắc tội các thiên kim của

quan to đương triều ắt hẳn đã hiểu rõ, đúng không?”

“Đúng vậy”. Có ý tứ gì? Tại sao ta luôn cảm

thấy trong lời nói của nữ nhân luôn hàm chứa ý đồ nhắc nhở ta điều gì đó? Nàng

hẳn phải muốn ta đắc tội với mấy nữ nhân kia mới đúng, tại sao lại cứ dặn dò

mãi? Hay là muốn ta thường xuyên ghé qua hoa viên? Rốt cuộc ta nên làm gì? Bàn

nương là người thế nào và đang có ý định gì?

Trong lúc ta đang miên man suy nghĩ thì

cách đó không xa bỗng vang lên một tiếng gọi. Ta không ngẩng đầu lên nhưng biết

người đó đang nói chuyện với Bàn nương, “Bàn tẩu, thiếu gia phân phó ta thỉnh

Nhạc tiểu thư đến thư phòng một chuyến. Thiếu gia còn nói người khoan sắp xếp

phòng cho tiểu thư mà chờ thiếu gia quyết định”

“Việc này… ”, Bàn nương chần chừ một chút

rồi thở dài một tiếng, “Nếu thiếu gia muốn gặp ngươi thì ngươi mau đi đi. Tuân

thủ quy củ một chút, đừng làm thiếu gia mất hứng”. Rồi nàng lại quay sang nói

với người mới đến, “Khi nào thiếu gia quyết định xong nơi ở của Nhạc tiểu thư

thì nói với ta một tiếng để ta chuẩn bị. Ngươi đừng lười nhác, hãy chăm chỉ hầu

hạ thiếu gia, có gì không phải thì ta sẽ lột da của ngươi”.

“Dạ dạ dạ, tiểu nhân nào dám. Ta sẽ đưa

Nhạc tiểu thư đến đó. Ta biết Bàn nương đang bận rộn, có việc gì sẽ lập tức

thông báo đến người”. Người đó nói xong liền nhìn sang ta, “Nhạc tiểu thư,

ngươi… ”, hắn chú ý đến trang phục trên người ta, ánh mắt có chút nghi ngờ nhìn

sang Bàn nương, thấy nàng ta gật đầu mới nói tiếp, “Ngươi đi theo ta. Nơi này

hơi trơn trượt, ngươi cẩn thận một chút”

“Được rồi”. Mảnh sân này mới được quét tước

qua, trên gạch lót có khá nhiều nước, phỏng chừng là sợ ta mang hài thấp sẽ bị

trượt ngã. Ta kinh ngạc nhận ra trong lời nói của hắn không có ý châm chọc.

Người này thật cẩn thận! Ta ngẩng đầu tò nhìn lên bầu trời, thái dương rạng rỡ

chói chang trên đỉnh đầu. Hiện tại đang là mùa gì? Ánh mặt trời xung quanh hắn

tại sao lại ấm áp như vậy? Mà hắn thoạt nhìn chỉ hơn ta vài tuổi.

“Đa tạ”. Một lời cảm tạ dư thừa cứ thế mà

thốt ra. Ta chú ý ánh mắt của Bàn nương bên cạnh có chút lạ lùng, nàng vẫn

không nói lời nào nhưng chân mày khẽ nhíu lại. Lại thêm một người rất tỉnh táo,

xem ra ta phải cẩn thận hơn.

“Ngươi không cần khách khí, ta là Đồng Tử, là

thư đồng của thiếu gia. Về sau cứ gọi ta là Tiểu Đồng Tử… bên này.”

Ta bước nhanh theo Đồng Tử. Trên người hắn

phát ra tia ấm áp khó tả làm người khác không tự chủ mà muốn tiếp cận gần hơn.

Bởi vì thời tiết rất lạnh sao? Chắc không phải, đã gần vào hè rồi, tuy rằng ta

thực sự cảm thấy lạnh!

Thư phòng của thiếu gia ở kinh thành còn

rộng lớn hơn so với biệt viện lúc trước. Nội thất bố trí tinh tế kỹ lưỡng,

tranh chữ rất nhiều. Ngày trước phụ thân đã thỉnh rất nhiều danh sư đến dạy ta

nên đối với thư pháp cùng tranh chữ ta ít nhiều cũng biết một chút, có thể phân

biệt được đâu là danh họa và bút tích của những người nổi tiếng. Phong cách

thật sự bất đồng, nơi này hoa lệ bao nhiêu thì bên kia bức tường lại bày ra đủ

loại binh khí. Nơi khác nhau thì tác dụng cũng khác nhau, chỉ giống nhau ở chỗ

bên trong đều có người điên.

Ta đứng trước mặt Diên Tử không nói câu nào

mà chỉ cúi đầu. Ta biết rõ ràng nhân vật mình đang sắm vai không cần quỳ xuống

thỉnh an. Dù ta có thỉnh an bao nhiêu lần, dập đầu bao nhiêu cái thì vận mệnh

của ta cũng không thể thay đổi được. Thứ ta muốn làm là im lặng chờ đợi!

“Ngươi… có gì muốn nói sao?” Diên Tử vừa

hỏi vừa đặt sách xuống, bộ dáng của hắn dường như đang cố gắng khắc chế điều

gì.

Ta lắc đầu, hai mắt lại tiếp tục nhìn xuống

bàn chân, khóe mắt trong lúc vô thức lại nhìn về hướng mặt trời. Nơi này rất

lạnh, giá mà nó có thể ấm áp hơn một chút!

“Vừa rồi ta… ngươi… đã sắp đặt ổn thỏa

chưa?”

Ách! Đầu óc người này thế nào vậy? Không

phải nói đợi hắn phân phó sao? Giờ lại hỏi đã sắp đặt ổn thỏa chưa? Ta lại lắc

đầu.

“Cái kia… nếu ngươi không muốn… kỳ thật

ngươi có thể… Đáng chết!”. Đột ngột, Diên Tử vỗ bàn một cái thật mạnh.

Rốt cuộc hắn muốn nói gì? Có chuyện gì thì

cứ nói rõ ràng với ta đi! Nơi này thật sự rất căng thẳng a!

“Ngươi câm điếc sao?”. Diên Tử xông lên bắt

lấy hai bả vai của ta, ánh mắt ăn thịt người gắt gao nhìn ta. May mà ta biết

hắn không có tật xấu ăn thịt người, bằng không phỏng chừng ngay cả xương cốt

của ta cũng bị hắn nhai ngấu nghiến, “Ngươi nói cho ta! Ngươi đang nhớ tên hỗn

đản nào?”

“Nô… ”, ta vừa định mở miệng thì bị ánh mắt

hung hiểm của hắn bức trở về. Ta nghĩ đến con đường phía trước, đành phải sửa

lời nói, “Thanh Nhi không dám”. Thật có lỗi, đại khái mà nói thì ta rất ích kỷ,

một khắc Hắc Tử chạm vào tay ta thì ta đã vĩnh viễn không còn nhớ đến hắn. Ta

không muốn bị bán đứng, nhưng không phải ta không thể tiếp nhận bài học từ hắn.

“Ngươi không dám? Hay là không nghĩ? Đúng

rồi, ngươi không nhớ đến hắn, ngươi nhớ Tam Thiếu, đúng không? Ngươi thích

hắn?”

Hắn định hỏi vấn đề nhàm chán này đến khi

nào? Có gì thú vị đâu? Gà có thể yêu thương cáo được sao?

“Nói chuyện! Nói chuyện cho ta, ngươi tưởng

không cần mở miệng là được sao? Ngươi muốn rời khỏi ta, ngươi cho rằng không

nhìn ta thì ta không tồn tại sao? Ngươi thật sự thích Tam Thiếu? Ngươi muốn đi

tìm hắn? Ngươi đừng mơ tưởng, có ta ở đây, ngươi đừng nghĩ đến việc rời khỏi”.

Lại phát tác! Đôi mắt của hắn đỏ vằn, hai bàn tay trâu đem ta dán sát vào ngực

hắn. Khí lực quá lớn, hắn cơ hồ đã đem tất cả không khí bức khỏi cơ thể ta.

Thật sự mà nói thì việc này cũng không đến

nổi nào, so với đánh đập chửi mắng thì thoải mái hơn nhiều. Tại thời điểm ta

buông lỏng cơ thể thì ánh mắt trời bên ngoài cửa sổ bỗng dưng lọt vào mắt ta.

Không biết vì sao nhưng ta không muốn để Diên Tử nhìn thấy bộ dáng của ta lúc

này. Hơn nữa, cứ giả vờ thế này cũng không có ý nghĩa. Ta nhớ lần trước đặt

điều kiện với Diên Tử, lần này cũng làm vậy đi.

“Thật sự không muốn để ta đi sao?”, ta khẽ

thì thầm vào bên tai Diên Tử. Kỳ thật thanh âm lớn hay nhỏ cũng không quan hệ,

chẳng phải ban nãy Diên Tử đã gào rống một hồi đó sao? Ta tin tưởng không ai có

thể nghe lọt lời nói của mình, “Thiếu gia, trình diễn quá mức sẽ làm tổn thương

bản thân”

Thực sự hiệu quả, Diên Tử đã bình tĩnh lại.

Hắn buông tay, hắn mắt ngây ngốc nhìn ta, thậm chí cũng không để tâm ý tứ bất

kính trong lời nói của ta.

Lời muốn nói tiếp theo ta không thể thốt

lên. Ánh mặt trời bên ngoài vẫn chói chang, vẫn rạng rỡ. Làm người… có đôi khi

biết càng ít càng tốt, ta phân phó Đồng Tử, “Tiểu Đồng Tử, thiếu gia khát nước,

làm phiền ngươi mang một ít trà đến đây”. Ta tin tưởng mình đã tươi cười khi

nói chuyện với hắn, hơn nữa, vẻ mặt này rất dễ nhìn.

“Ta đi ngay”. Đồng Tử nhìn thoáng qua Diên

Tử vẫn còn ngây ngốc đứng đó. Hắn hiểu ý liền vội vàng rời đi.

Ta bước đến đóng kín cửa phòng. Khi Đồng Tử

quay lại nhìn thấy cửa đóng sẽ biết điều mà tránh xa. Ta lại nghĩ đến biểu tình

của hắn khi rời đi, haizzz…

Nhìn lại Diên Tử, vẻ mặt tươi cười ban nãy

lập tức biến mất. Ta cố dùng thanh âm ôn hòa nhất để nói chuyện với hắn, “Thiếu

gia, chúng ta lại làm giao dịch, thế nào? Chúng ta ngang hàng đối diện, nếu đã

là một quân cờ thì không cần thiết giả bộ nô tài chủ tử nữa”

“Giao dịch? Gặp quỷ hả, ngươi đáng nói gì

vậy?”

Có thể phản ứng rồi sao? Diên Tử lại tiên

đến muốn tóm lấy ta. Hắn không ngờ ta lại lách mình né tránh, hắn tóm vào hư

không, vẻ kinh ngạc trên mặt càng đậm, ánh mắt không - thể - tin nhìn ta.

“Thiếu gia, ta sẽ thực hiện mong muốn của

ngài. Ngài muốn ta đi tìm Tam Thiếu, ta sẽ đi. Ngài muốn ta diễn thế nào, ta sẽ

diễn thế đó. Chúng ta làm giao dịch, điều kiện giống như lúc trước, sau khi

thành sự thỉnh thiếu gia để ta tự do”.

“Ngươi… ngươi đang nói gì vậy? Chết tiệt,

nói rõ ràng, trong đầu ngươi rốt cuộc đang nghĩ loạn cái gì?”

Vô nghĩa! Phải nói huỵch toẹt mới được sao?

Hắn diễn trò không cảm thấy mệt sao? Ta thật sự không hiểu tại sao hắn lại tiếp

tục đeo chiếc mặt nạ đó, để giữ bí mật sao? Lúc trước ta sợ bản thân mình biết

quá nhiều bí mật, nhưng hiện tại không còn như thế nữa. Ta muốn sống. Để sống

sót, ta có thể hy sinh bất luận kẻ nào, bất luận thứ gì, bao gồm cả bản thân

mình.

“Thiếu gia làm sao biết Hắc Tử hám tài?

Đừng nói với ta ngài tin tưởng phụ thân đại nhân. Ngài chỉ lợi dụng hắn thôi”,

thời điểm nói ra điều này, ta nhận ra Diên Tử trợn mắt lên, hắn định nói gì đó

liền bị ta ngăn cản, “Yên tâm, ta và phụ thân cũng chẳng thành thật gì với

nhau”. Đương nhiên, đối với ngươi cũng vậy, “Thứ ta muốn chính là sống sót, tự

do sống sót, vậy nên… thiếu gia, ngài có thể tin ta”

“Ngươi biết? Làm sao biết được?”. Mặt Diên

Tử trắng bệch, không còn giận sao?

“Thiếu gia, ta không biết gì hết, chỉ biết

qua vài ngày nữa ta phải lấy lý do “chịu khổ” mà tìm Tam Thiếu làm nơi nương

tựa. Ngài cảm thấy bao giờ thì thích hợp?”

“Tam Thiếu, Tam Thiếu, ngươi vẫn muốn đi

tìm hắn, đúng không? Ngươi thật sự muốn gặp hắn, ngươi thích hắn? Mộng tưởng,

ngươi thật mộng tưởng”. Hắn lại tiến lên, tốc độ nhanh gấp đôi so với lần

trước, ta dứt khoát không thể tránh khỏi. Vậy thì không cần tránh. Không khí

trong cơ thể ta lại một lần nữa bị bứt ra, thanh âm thì thào những lời kì quặc

của Diên Tử vang lên bên tai, “Thanh Nhi, Thanh Nhi, ta phải làm gì bây giờ? Ta

phải bắt ngươi làm gì bây giờ? Mau quên đi, đem tất cả những gì ngươi biết quên

hết đi”

“Thiếu gia, nếu ngài còn không buông tay

thì quân tốt này chưa qua sông đã tiêu tùng rồi. Ngài không thấy tiếc sao? Đi

tìm ta không vất vả sao?”

“Ngươi… ”. Diên Tử lại cứng đờ, vòng tay ôm

nửa ngày cũng không chịu buông ra. Sau khi khôi phục bình tĩnh, thiếu gia thoạt

nhìn cũng giống những người khác thôi. Rốt cuộc, ta phát hiện kỳ thật bản thân

mình không cần sợ hãi, mọi người cùng tính kế, chẳng qua là xem ai tinh ranh

hơn ai mà thôi. Ánh mắt hắn phức tạp khó dò, vẻ mặt thiên biến vạn hóa, cuối

cùng dừng ở hình ảnh lạnh lùng, ngón tay chỉ thẳng ra cửa, thanh âm lạnh như

băng, “Lăn! Lăn ngay lập tức cho ta, không được ta cho phép không được rời khỏi

phòng nửa bước”

“Dạ”. Ta nhanh chóng lên tiếng trả lời,

biết rằng mình lần này lại thắng, thành công đang đến gần từng bước. Ha ha ha,

Diên Tử, nhân bất vị kỷ, không ai trách ai, ai thắng ai thua chỉ còn xem thiên

mệnh. Huống chi, đối với ngươi ta thật sự không cần cảm thấy áy náy.

“Thanh Nhi”. Lúc ta xoay người chuẩn bị

bước ra khỏi cửa thì thiếu gia lên tiếng gọi. Nhìn lại hắn, ta phát giác hắn

không hề cao ngạo như lúc trước, nguyên lai thiếu gia cũng có lúc thất bại,

cũng có bộ dáng bất đắc dĩ thế này.

“Ngươi… không giống với trước kia”

Ta thản nhiên mỉm cười, giờ phút này ta và

hắn ngang hàng. Bất chấp thân phận, địa vị, ta và hắn đều là người.

“Thiếu gia, ngài cũng không giống với trước

kia”

Mở cửa đi ra ngoài, ta trông thấy Đồng Tử

đang đứng bên ngoài hành lang nhìn về phía này. Đột nhiên ta cảm thấy hâm mộ sự

ấm áp trên người hắn. Ta ngẩng đầu mỉm cười, một ngày nào đó, ánh mặt trời kia

cũng sẽ chiếu cố đến ta.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyết Ti Thiên Thiên Nhiễu
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...