Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vả mặt người ba đạm như cúc

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mẹ tôi không chỉ bảo vệ ba, mà còn bảo vệ cả tôi nữa.

Khi tôi bị mấy đứa trẻ lớn tuổi hơn bắt nạt lúc còn bé, mẹ tôi chộp lấy cây chổi lau nhà đuổi tới tận trường học, bắt bọn chúng xin lỗi tôi.

Từ đó không còn ai dám ức h.i.ế.p tôi nữa, bởi vì chúng biết tôi có một người mẹ chẳng dễ dây vào.

Nhưng có lẽ bà bị người ba đáng kính của tôi PUA ngày này qua tháng nọ, nên đã có lúc, bà cho rằng sự che chở của bà từng khiến tôi hổ thẹn.

Nhớ lại mấy chuyện này khiến lòng tôi đau như cắt, trước khi mẹ tôi thốt ra câu hỏi kia, tôi đã chạy tới ôm lấy bà rồi nói với bà những lời tôi hằng muốn nói:

“Mẹ, mẹ không làm gì mất mặt cả, mẹ cũng không phải là người đàn bà chanh chua như họ nói, mẹ là người tốt nhất trên đời. Ba con nói mẹ như vậy là vì ông ta dối trá, hèn yếu. Mẹ không có lỗi gì đâu.”

Hóa ra tôi của năm 16 tuổi đã cao hơn cả mẹ rồi.

Nhưng bờ vai gầy yếu vững chãi của bà vẫn khiến tôi an tâm như thuở nào. Nhớ đến dáng vẻ ốm o gầy mòn của bà vào kiếp trước, mũi tôi đau đến ê ẩm.

Mẹ nép trong lòng tôi, đầu vai run rẩy không thôi.

Mẹ con chúng tôi ôm nhau khóc lớn.

Tôi âm thầm thề với lòng, kiếp này tôi sẽ bảo vệ mẹ thật tốt.

Lúc này, tôi bỗng nhớ ra một chuyện quan trọng mà mình chưa nói với mẹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/va-mat-nguoi-ba-dam-nhu-cuc/chuong-6.html.]

Trong nỗi kinh ngạc của mẹ, tôi cầm một chiếc búa tới rồi đập vỡ cái tủ vẫn luôn bị khóa chặt ở ngay đầu giường của ba tôi.

Theo lời ông ta nói, cái tủ này chính là cuộc sống và lý tưởng của ông ta, là nơi mẹ con tôi không thể động vào.

Ông ta nói với mẹ tôi rằng, ai cũng có những nơi riêng tư, nếu muốn ở bên cạnh ông ta thì phải tôn trọng điều đó.

Thật buồn cười, mẹ tôi mang tiếng chanh chua suốt cả kiếp người, vậy mà bà vẫn để ba tôi khóa chiếc tủ này lại cả đời đấy thôi.

Rõ ràng mẹ rất yêu ba.

Chỉ là… tình yêu của bà đã bị tên đàn ông kia phụ bạc.

Tôi quyết tâm kéo sổ ghi chép và đống hình ảnh quý báu của ba tôi từ trong đó ra cho mẹ tôi xem, chẳng có gì ngạc nhiên khi trong đó toàn là ảnh chụp chung của ba tôi và dì Triệu hàng xóm.

Trên ảnh, ba tôi cười quá đỗi ngọt ngào, vẻ mặt cũng khoan khoái dễ chịu, nào có giống tên đàn ông nhíu chặt mày trong bức ảnh chụp chung với mẹ tôi vẫn còn đang treo trên tường kia chứ.

Tôi nói cho mẹ biết, dì Triệu là mối tình đầu của ba.

Trong “vùng đất bí mật” của ba toàn là nỗi tương tư mà ông ta dành cho dì Triệu.

Cũng phải cảm ơn ba tôi đã “tự thú” nên tôi mới biết rõ như thế.

Khi hai người kia tái hôn vào kiếp trước, ba tôi đã chiếu mấy thứ này lên màn hình lớn cho mọi người xem, nhằm chứng minh chuyện tình lâm ly bi đát bị chia cắt ngót nghét 20 năm của họ.

Lúc này tôi mới biết, hóa ra dì Triệu hàng xóm và ba mình đã có câu chuyện xưa “đặc sắc” đến vậy.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vả mặt người ba đạm như cúc
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...