Nhìn gương mặt cha mẹ ngày một già nua, mái tóc bắt đầu bạc đi, bao nhiêu lời phản bác trong lòng tôi cuối cùng cũng biến thành sự thỏa hiệp.
Mẹ tôi lúc nào cũng biết cách nắm điểm yếu của tôi.
Có lẽ sợ tôi thực sự nói không cưới nữa, vừa nói xong, bà lại bắt đầu rơi nước mắt:
“Con là đứa con duy nhất của cha mẹ, chúng ta sao có thể hại con được? Nếu không kết hôn, sau này con già đi biết dựa vào ai?”
Cha tôi chỉ đứng bên cạnh, thở dài liên tục.
Nếu như là trước kia, chắc chắn tôi đã mềm lòng rồi.
Nhưng lần này thế nào tôi cũng không thể đồng ý.
Nếu những gì hệ thống nói là sự thật, thì người bị hại không chỉ có tôi, mà cả Từ Miêu Miêu cũng sẽ bị liên lụy.
Để nhanh chóng có thời gian nói chuyện với cái hệ thống kỳ lạ kia, tôi giả vờ nổi giận:
“Thủ tục còn chưa xong, mới một cái nhẫn bảy, tám ngàn mà đã ép con phải bồi thường, cưới xong không biết sẽ còn đối xử với con thế nào nữa.”
“Có một người mẹ chồng như vậy, chắc con còn chẳng sống nổi đến già. Chứ đừng nói sau này già rồi sẽ ra sao!”
“Con cần bình tĩnh lại, chưa tìm thấy nhẫn thì đừng ai đến quấy rầy con. Nếu không con thật sự sẽ không cưới đấy!”
Nói xong, tôi quay lưng bỏ đi.
Bốn người còn lại nhìn nhau, chẳng ai dám đuổi theo.
Tôi vội vàng chạy về phòng nghỉ, khóa trái cửa lại.
Vừa chốt cửa xong, tôi đã nóng nảy hỏi hệ thống:
“Những điều lúc nãy ngươi nói… có chứng cứ không?”
Hệ thống không vòng vo, bảo tôi mở album ảnh trong điện thoại.
Tôi vừa mở ra liền thấy ngay loạt “cảnh nóng” giữa Khương Tử Thành và Tề Nghiệp.
Không chỉ có video, còn có từng bức ảnh khiến người ta đau cả mắt.
“Ọe!”
Dạ dày tôi cuộn lên, vội vàng tắt màn hình điện thoại.
Hai người đó chơi bời thật quá đà, không chỉ chơi đôi, mà còn cả… nhiều người!
Những cảnh tượng ấy, cả đời tôi chưa từng nghe thấy chứ đừng nói là nhìn thấy.
Chỉ nghĩ đến việc mình suýt chút nữa cưới phải một kẻ như vậy, tôi đã buồn nôn không dứt.
Giọng hệ thống vang lên đầy áy náy:
“Xin lỗi ký chủ, tôi quên che mờ rồi……”
Mặt tôi lập tức biến thành mặt nạ đau khổ.
Thấy thế, nó có chút ngượng ngùng:
“T… tôi sẽ chú ý lần sau.”
Tôi khoát tay, ra hiệu bảo nó tiếp tục nói.
Không chần chừ, hệ thống nghiêm túc hẳn:
“Những thứ này đều là Khương Tử Thành tự mình quay lại, lưu trong điện thoại.”
“Cách dùng chúng thế nào, chỉ có cô mới được quyết định, tôi không thể can thiệp quá nhiều.”
Nói đến đây, giọng nó bỗng trở nên trịnh trọng:
“Ký chủ, kết cục nguyên bản của cô không hề tốt.”
“Khương Tử Thành và Tề Nghiệp không chỉ đơn giản là lừa dối cô, mà sau này bọn họ còn hại cô đến mức nhà tan cửa nát.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vach-tran-ke-lua-cuoi/chuong-2.html.]
“Tôi xuất hiện ở đây là để cho cô một cơ hội, thay đổi số phận bi thảm ấy.”
“Dù tôi có thể giúp, nhưng xin cô nhớ kỹ: sự giúp đỡ của người khác chỉ là nhất thời, người thật sự có thể cứu vớt cuộc đời cô, chỉ có chính cô mà thôi.”
Tim tôi chợt thắt lại, vô thức siết chặt chiếc điện thoại trong tay.
Đang định hỏi tiếp Khương Tử Thành sẽ hại tôi thế nào, thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
“Cốc cốc cốc!”
Giọng Khương Tử Thành vang lên, thúc giục:
“Tiểu Ngu, nhẫn tìm thấy rồi, mau ra đi. Mọi người đang chờ em đó!”
Tôi nhét điện thoại vào túi, đứng dậy mở cửa.
Khương Tử Thành nắm chặt chiếc nhẫn, giơ ra trước mặt tôi lắc lư:
“Nhìn này, nhẫn đây. Mình mau ra ngoài đi, những lời mẹ anh nói lúc nãy em đừng để bụng. Dù có mất thật, anh cũng sẽ không bắt em đền tiền đâu.”
Tôi không tỏ thái độ gì, chỉ chìa tay ra ý bảo anh đưa nhẫn cho tôi.
Khương Tử Thành hơi khựng lại, rồi nhanh tay nhét luôn nhẫn vào túi quần vest.
“Hay để anh giữ thì hơn, lỡ em làm mất nữa thì phiền lắm.”
Vốn dĩ tôi cũng chẳng có ý định lấy, thấy dáng vẻ cảnh giác của anh ta, tôi chỉ cười khẩy, rồi lướt ngang qua.
Anh lập tức đi theo sát phía sau.
Rất nhanh, cả hai chúng tôi trở lại hội trường.
Không hiểu sao Tề Nghiệp lại đứng chặn ngay cửa chính.
Thấy chúng tôi, ánh mắt anh ta đầu tiên là dịu dàng nhìn Khương Tử Thành, sau đó mới lạnh lùng liếc sang tôi.
“Tiểu Ngu, cô có biết vì tìm cái nhẫn cho cô mà chúng tôi mất bao nhiêu thời gian không?”
“Bọn tôi làm con trai đã vất vả thế rồi, cô còn trốn đi, chẳng giúp gì hết. Đúng là phụ nữ ích kỷ!”
“Được rồi, A Nghiệp, đừng nói Tiểu Ngu như thế, em ấy đâu cố ý.” – Khương Tử Thành vội vàng ngăn lại.
Tôi chẳng buồn giữ hình tượng, đảo mắt một vòng.
“Anh để người ta mắng tôi xong rồi mới mở miệng, anh bị chậm phát triển từ nhỏ nên phản ứng chậm thế à?”
Khương Tử Thành sững người, không ngờ tôi lại nói vậy, ngậm họng chẳng phản bác.
Ngược lại, Tề Nghiệp lập tức nhảy dựng:
“Cô… cô là loại phụ nữ gì thế, mở miệng là chửi người! Một chút giáo dưỡng cũng không có!”
Cái loại người này, nếu không nhờ gương mặt dễ nhìn thì Từ Miêu Miêu đời nào chịu để mắt.
Trước kia Tề Nghiệp đối với tôi tuy không thích nhưng cũng chẳng lộ liễu thế này.
Hôm nay chắc vì tôi sắp cưới Khương Tử Thành nên hắn tức quá hóa điên, câu nào câu nấy đều nhằm vào tôi.
Tôi hừ một tiếng, đáp trả không chút khách khí:
“Chuyện của hai vợ chồng tôi thì liên quan gì đến anh? Khương Tử Thành còn chưa nói gì, anh ở lải nhải cái gì thế? Anh là vợ anh ta chắc?”
Nghe xong, Tề Nghiệp theo phản xạ quay đầu nhìn Khương Tử Thành.
Thấy anh ta lại ra sức dỗ dành tôi chứ không hề quan tâm mình, mặt hắn lập tức đen kịt, tức tối trừng tôi một cái rồi bỏ chạy.
Khương Tử Thành bước lên định đuổi theo, nhưng nhanh chóng nhớ ra tôi còn đứng đó, đành miễn cưỡng quay lại.
Anh mím môi:
“Tiểu Ngu, em cũng xả giận rồi, thôi mình về hội trường đi. Cha mẹ đang đợi chúng ta.”
Nghĩ đến chuyện sắp làm tiếp theo, tôi cũng không vòng vo, theo anh ta trở lại sân khấu.
--------------------------------------------------