Tôi nhìn chằm chằm vào mẹ của Tô Man Lị như thể đang nhìn một sinh vật ngu xuẩn hiếm có, ánh mắt châm biếm gần như sắp tràn khỏi mí.
“Cái mặt dày truyền kiếp của nhà họ Tô đúng là cảnh giới cao nhất đấy. Quả đúng là mẹ nào con nấy.”
“Năm xưa gả con đi làm tiểu tam, trèo lên giường chồng người ta lúc ấy sao không nghĩ đến chuyện ‘tích đức’?”
“Giờ lại trát mặt đến đòi tiền.”
Ánh mắt tôi đột nhiên sắc như dao, giọng lạnh tanh:
“Cút.”
Tô Man Lị như con mèo bị giẫm đuôi, gào lên:
“Phương Vãn Chu, cô đừng quá đáng! Tiền đó vốn là của Cố Thừa Vũ! Con tôi là con trai anh ấy, vì sao không được chia?”
“Vì tôi nói không.” – Tôi đứng bật dậy.
Áp lực vô hình từ tôi khiến cả đám vô thức lùi lại một bước.
“Lần cuối cùng tôi nói rõ: muốn chia tiền, đem bằng chứng ra chứng minh đứa bé là con Cố Thừa Vũ. Không có bằng chứng…”
Tôi chỉ thẳng ra cửa:
“Cút khỏi đây ngay. Còn dám mò đến lần nữa, tôi kiện các người xâm phạm gia cư trái pháp.”
Tô Man Lị trừng mắt nhìn tôi, giận đến nghiến răng:
“Cô cứ chờ đấy!”
Tôi biết cô ta sẽ không cam lòng.
Quả nhiên, cô ta bắt đầu chạy đôn chạy đáo, như con ruồi mất đầu.
Cuối cùng, sau khi moi được thông tin từ một gã bạn nhậu của Cố Thừa Vũ, cô ta mới biết.
Bố mẹ Cố đã chết. Dòng họ Cố đơn truyền mấy đời, không còn bất kỳ thân thích nào.
Khoảnh khắc biết được sự thật, tôi không cần có mặt, cũng có thể tưởng tượng ra tiếng gào khóc tuyệt vọng của Tô Man Lị vang vọng khắp phố.
Sau đó, cái đứa bé không ai mong đợi ấy vẫn được sinh ra.
Gia đình cô ta dường như không còn đường lui, nghĩ ra chiêu hạ đẳng nhất đem đứa bé vứt trước cửa nhà tôi.
Trên tã, kẹp kèm một mẩu giấy ghi ngày giờ sinh và một dòng:
“Con trai duy nhất của Cố Thừa Vũ.”
Tôi nhìn đứa bé khóc oe oe trước cửa, chỉ thấy buồn cười đến nực cười.
Tôi lấy điện thoại, làm hai việc.
Cảnh sát rất nhanh đã đến. Tin tức cũng tạo ra chút xôn xao trên mạng.
Khi cảnh sát tìm ra Tô Man Lị, thứ gọi là “mẫu tử tình thâm” của cô ta lập tức tan vỡ trước thực tế và pháp luật.
Cô ta ôm đứa trẻ, ánh mắt chỉ còn lại hoang mang và oán hận vô bờ.
Nhưng tôi đâu có ý định để bọn họ sống yên.
Mỗi lần họ chuyển nhà, tôi đều cho người in truyền đơn về vụ “tiểu tam vứt con” dán khắp khu mới.
Tô Man Lị định tìm một gã đàn ông hiền lành để “gửi thân”.
Tôi liền tốt bụng gửi lời nhắn đến người đó, kể tường tận chuyện làm tiểu tam, trèo giường chồng người, cùng cái đứa con không cha.
Như oan hồn dai dẳng, như ma quỷ đòi nợ.
Tôi muốn cả đời họ sống trong bóng tối và sỉ nhục.
Bố mẹ cô ta là những người đầu tiên sụp đổ.
Từng mong con gái “leo cao”, nay trở thành trò cười lớn nhất xóm.
Mọi oán hận dồn lên đầu con gái mỗi lần gặp mặt là những lời nguyền độc ác nhất.
Nhưng cú đòn chí mạng… lại đến từ chính đứa con mà họ từng xem là hy vọng.
Lời đồn như dây leo độc quấn quanh đứa trẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-chu/chuong-8.html.]
Cuối cùng, vào một ngày nọ…
Sau khi bị bạn bè lăng mạ, sỉ nhục đến tận cùng, thằng bé gọi điện cho mẹ.
Giọng non nớt nhưng tràn đầy căm hận:
“Bà đi làm tiểu tam làm gì, đồ tiện nhân! Bà làm tôi mất hết mặt mũi! Tôi hận bà! Tôi đúng là xui tận mạng mới làm con bà! Sao bà không đi c.h.ế.t đi!”
Bên kia điện thoại, tiếng biện giải và khóc lóc của Tô Man Lị… bị chính con trai mình nhấn chìm.
“Mẹ… mẹ lúc đó còn trẻ, không hiểu chuyện…”
Lời giải thích yếu ớt đó, ngay cả cô ta cũng chẳng tin nổi.
“Đừng bào chữa! Tiện nhân! Bà là đồ rẻ rách…!”
Phía sau là những lời chửi bới thô bạo, đầy độc ác cô ta không còn nghe rõ nữa.
Tay run run cầm điện thoại, đứng trên cầu vượt giữa thành phố, gió lạnh thổi rát cả người.
Cuộc đời cô ta, từ ngày gặp Cố Thừa Vũ đã lên nhầm một chuyến tàu lao thẳng xuống địa ngục.
Ảo tưởng vinh hoa năm xưa, giờ chỉ còn lại sự thê thảm tan nát.
Không nhà, không người thân, và bị chính m.á.u mủ ruột rà căm ghét đến tận xương tủy.
Sống như vậy… còn gì đáng sống nữa?
Cô ta nhìn xuống dòng sông đục ngầu bên dưới, ánh mắt trống rỗng.
Rồi, không tiếng hét, không chần chừ cơ thể cô ta ngã xuống như chiếc lá khô…
Rơi từ độ cao hàng chục mét.
Chỉ có tiếng "tõm" khẽ vang lên, rồi bị tiếng xe cộ thành phố nuốt chửng.
Khi tin nhắn truyền đến, tôi đang ngồi trong vườn nho ở một thị trấn nhỏ miền Nam nước Pháp, tắm nắng.
Ánh mặt trời vàng rực rải đầy vai áo, không khí ngập hương nho non và vị tự do.
“Tự tử à?” – Tôi khẽ nâng ly rượu, chất lỏng đỏ sẫm lấp lánh như hồng ngọc dưới nắng.
Giọng tôi nhàn nhạt, như đang nói về thời tiết:
“Tiếc thật.”
Sau tất cả những vở bi hài kịch này, tôi đã hiểu rõ:
Đàn ông.
Gia đình.
Những thứ từng được xã hội, nhà họ Cố, và Cố Thừa Vũ áp lên người tôi… Chẳng qua chỉ là xiềng xích trói chặt linh hồn.
Phương Vãn Chu tôi từ chối mọi hình thức ràng buộc.
Thế giới rộng lớn như vậy, tôi muốn đi đâu thì đi đó.
Hôm nay có thể ngồi trong một căn nhà gỗ dưới chân núi Alps ngắm tuyết rơi.
Ngày mai lại có thể nằm dài trên bãi cát trắng vùng Caribe tận hưởng nắng vàng.
Thích một nơi nào thì thuê một căn hộ xinh xắn ở lại vài tháng.
Chán rồi thì xách ba lô, mua một vé máy bay một chiều đến bất kỳ điểm nào trên bản đồ.
Gió tự do lướt qua tóc mai. Dưới chân tôi là đất trời rộng lớn.
Không tính toán. Không phản bội. Không ràng buộc ghê tởm.
Chỉ có tôi và cuộc đời tôi chọn.
Khi mệt mỏi, tôi trở về nhà.
Thăm cha mẹ giờ đã già nhưng sống an nhàn hạnh phúc.
Ngồi uống một ly cùng người anh trai luôn là chỗ dựa vững chắc nhất.
Cuộc đời như thế mới xứng đáng với cái tên Phương Vãn Chu.
_HẾT_
--------------------------------------------------