Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Van cổ minh quân

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thái giám đi vào truyền lời, trước mặt ta, cố ý nói lớn tiếng: "Hoàng hậu nương nương đã đợi trọn một canh giờ đâu, bệ hạ, ngài thật sự không cho nương nương vào sao?"

Thái giám biết rõ còn cố hỏi, Hoàng đế phối hợp diễn trò: "Ta không muốn gặp nữ tử ngu xuẩn này nữa sau khi nàng ta đưa vị phụ thân ngu ngốc và đứa cháu trai hư hỏng của mình đến để làm nhục vị cận thần trung thành của ta!"

Hoàng đế nhìn thẳng vào ta khi hắn nói vậy. Chính hắn đã phản bội, ép người nhà ta huyết chiến đến cùng.

Hắn biết rõ cả nhà Thừa Ân Hầu là loại nịnh hót kẻ mạnh, bắt nạt kẻ yếu, thế nhưng lại để cho Hoàng hậu giả bệnh để tứ hôn.

Sau khi biết Thừa Ân Hầu Thế tử bỏ vợ, cũng chính hắn là người đè bản ghi nhớ chỉ trích Thừa Ân Hầu phủ xuống.

Bây giờ ta có thể được hắn sử dụng, hắn muốn ta quên đi quá khứ, để cho ta mang ơn mà cùng hắn chơi trò trung quân lương thần.

Ta nhìn ra ánh nắng rực rỡ bên ngoài cửa sổ, mỉm cười: “Thần có một chuyện khó hiểu, muốn cầu bệ hạ giải thích.”

Hoàng đế thấy ta nở nụ cười, cho rằng thái độ của ta dịu đi, vì vậy mừng rỡ để ta hỏi bất cứ điều gì ta muốn.

“Thần xin hỏi, tỷ tỷ của Hoàng đế là thân phận gì?”

Cẩu hoàng đế sửng sốt một chút, nói cho ta biết, hắn không có tỷ tỷ.

Ta nói là có.

Hoàng đế có chút cảnh giác, nhưng không nhiều. Hoặc có thể nói, hắn chưa từng nghĩ tới khả năng kia.

Vì thế hắn đã trả lời câu hỏi trước của ta một cách bình thường rằng: "Tỷ tỷ của trẫm, đương nhiên là Trưởng công chúa.”

Ta lại hỏi hắn: "Nếu có người bỏ Trưởng công chúa, phải chịu tội gì?"

Hoàng đế không còn cảnh giác nữa mà càng tức giận hơn: “Trẫm còn tưởng rằng ngươi suy nghĩ cẩn thận, vậy mà còn đang giận Thừa Ân Hầu và hoàng hậu.”

“Trẫm đối với Hàn gia các ngươi không tệ, ngươi còn muốn thế nào? Lúc trước Thừa Ân Hầu Thế tử bỏ tỷ tỷ ngươi, tuy rằng quá phận, làm cho Hàn gia mất mặt, nhưng tỷ tỷ ngươi quả thật phạm vào bốn điều trong bảy điều, cũng không phải Thừa Ân Hầu phủ gây chuyện."

“Hôm nay ngươi là người đứng đầu võ quan, tuy là nữ nhi nhưng cũng đã được phong Hầu, vì sao không thể quên đi quá khứ, cùng tỷ tỷ của ngươi hưởng thụ vinh hoa phú quý chứ?"

Chưa từng trải qua nỗi khổ của người khác, lại khuyên người khác làm điều tốt. Nhìn xem, ngồi trên địa vị cao chính là một vị thánh nhân không xứng đáng.

“Bệ hạ." Ta nghe thấy tiếng gọi nhỏ vọng từ bên ngoài, đứng dậy đứng trước bàn làm việc của Hoàng đế, cầm lấy bút lông, trải ra một tờ giấy mới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-co-minh-quan/4.html.]

"Các người mới là người không hiểu."

 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí

Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 

04

Vừa nói xong, quân Hàn gia được huấn luyện bài bản đã xông vào ngự thư phòng, kề đao lên vai Hoàng đế.

Trong nháy mắt, tiếng đao kiếm xé g.i.ế.c từ bốn phương tám hướng truyền đến, mùi mùi m.á.u tanh lan tỏa trong không khí.

Ta bỏ qua lời lăng mạ của Hoàng đế, nghiêm túc viết chữ của mình xuống.

Trong thời gian một chén trà, một tờ Thư Thoái vị chân tình thực ý được viết ra, tỷ tỷ cũng được Cô Tinh Bảo Mã đưa vào hoàng cung.

Ta và tỷ tỷ nhìn nhau từ xa xa.

Ta nhìn nàng, gầy đi rất nhiều, không có linh khí dịu dàng cứng cỏi thời niên thiếu, thay vào đó là mùi hương khói nồng đậm sặc người.

Tỷ tỷ nhìn ta, khỏe mạnh hơn rất nhiều, không còn là thiếu nữ kiêu ngạo bất tuân trước kia, thay vào đó là vết sẹo thật dài mà cổ áo không che được.

Nàng nghiêng đầu, không không thể nhìn được nữa, nước mắt như hạt châu đứt dây lăn xuống.

Ta nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho tỷ tỷ, nói cho nàng biết: "Muội, muội làm được rồi, từ nay về sau, cuộc sống của chúng ta chỉ có nụ cười.”

Tỷ tỷ khóc càng thêm lớn, ta gỡ những móng tay nàng cào trong lòng bàn tay ra, xoa lưng nàng cho dễ thở.

Qua chín năm, nàng từ sợ mình làm mất mặt Hàn gia, mà ở từ đường cầu xin liệt tổ liệt tông tha thứ, chuyển sang lo lắng ta liều mạng chinh chiến, mà ở trước mặt Phật tổ thắp hương dập đầu.

Cho dù chín năm không gặp, trái tim hai tỷ muội chúng ta vẫn luôn kết nối.

Ta bảo binh lính 'mời' văn võ bá quan đến, muốn tính toán tất cả những gì mà Hàn gia ta phải chịu đựng những năm qua.

Bầu trời không một gợn mây, ngày mai sẽ sáng sủa.

Cẩu hoàng đế thoái vị, ta đăng cơ.

Trên đại điện, ta tự mình cầm một thanh trường kiếm, ở phía sau Cẩu hoàng đế, từ từ đ.â.m vào hắn, để cho hắn chuyên tâm đọc Thư Thoái vị: “Trẫm không phải là vị vua tốt, cực kỳ hiếu chiến, hãm hại trung thần.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Van cổ minh quân
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...