Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ván cờ thứ hai

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đã có kết quả 800m.

Tôi đứng thứ nhất trong nhóm và thứ hai chung cuộc.

Điểm thành tích của lớp được cộng thêm 20 điểm.

Nhan Nghệ đã vấp ngã khi chạy nước rút nên không đạt được giải nào.

Ngoại trừ đội cổ vũ fan cuồng của cô ta thì mọi người trong lớp đều rất mừng cho tôi.

Nhan Nghwj nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt như lửa đốt.

Buổi chiều về đến nhà, Nhan Nghệ tức giận hỏi tôi:

“Khi chạy, chị không nhận thấy chân mình có chút khó chịu sao?”

Tôi liếc nhìn cô ta và trả lời bằng một giọng dài, "Không…”

Cô ta nhìn chằm chằm tôi.

Tôi tiếp tục nói: “Đôi giày mới mà bố mẹ mua cho chị rất thoải mái.“

Mặt cô ta lập tức biến xanh rồi đỏ.

Trà Sữa Tiên Sinh

Sau đó tôi an ủi cô ta: “Mặc dù lần này lớp em không được xếp hạng nhưng do các học sinh khác cũng rất giỏi. Nên không lọt vào top 5 cũng đừng nản lòng”.

"Không giống như chị, chị chỉ hơn người xếp thứ ba năm giây và chỉ kém người đứng đầu hơn một giây."

Sắc mặt Nhan Nghệ tức đến mức chuyển sang màu gan heo. Sau khi về đến nhà, cô ta lao thẳng về phòng và đóng sầm cửa lại.

Bố mẹ biết tin tôi đạt huy chương bạc, cả hai người đều rất vui mừng.

Mẹ hưng phấn đến mức trực tiếp ôm lấy tôi: "Con mệt à? Lát nữa mẹ sẽ nấu cho con một bát canh để bồi bổ nhé."

Đó là sự tiếp xúc thân mật và tự nhiên nhất mà tôi từng thấy.

Không giống như lần đầu tiên tôi đến ngôi nhà này, sự đụng chạm của bà ấy đối với tôi rất gượng ép

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-co-thu-hai/chuong-12.html.]

"Con không mệt ạ." Tôi nói.

Bố khoe khoang bằng cách gửi hình huy chương của tôi đến các nhóm chat và đăng lên vòng bạn bè. Ông ôm di động nhắn tin suốt và cười rất vui vẻ.

Khi mẹ bưng canh ra, ông thản nhiên đặt điện thoại lên bàn.

Tôi thấy hộp thoại trò chuyện trên giao diện điện thoại di động sáng lên.

Có người hỏi bố tôi: “Đây có phải là huy chương mà Nhan Nghệ giành được không?”

Bố tôi hưng phấn trả lời: “Là Giản Hoan, con gái Giản Hoan của tôi!”

Kiếp trước, từ lúc tôi đến ngôi nhà này cho đến lúc rời đi, bố tôi chưa bao giờ nhắc đến tôi với người ngoài.

Cứ như thể tôi chưa từng tồn tại vậy.

Tất cả những gì họ biết là Nhan Nghệ.

Bây giờ, họ đã biết về Giản Hoan.

Sắc mặt Nhan Nghwj càng lúc càng tệ sau khi biết được điều này.

Sau đó mấy ngày sau, cô ta tan học đều về rất muộn.

Cô chạy đến công ty của Yến Tú để giúp đỡ.

Công ty của Nhan Tu gần đây đang tìm kiếm nhà đầu tư và thường bận rộn đến tận nửa đêm.

Sau khi Nhan Nghên tới giúp đỡ, cô ta về nhà báo cáo tình hình ở đó, “Nhà đầu tư đầu tiên của anh Nhan Tu đã thất bại.”

Bố mẹ tôi cau mày sau khi nghe điều này.

Tôi ngước mắt lên.

Tôi biết nhà đầu tư này.

Nói là thất bại thì cũng không hẳn là thất bại hoàn toàn.

Ở kiếp trước, nhà đầu tư này đã trở thành nền tảng cho sự nghiệp của Nhan Tu và là nền tảng cho sự nghiệp của Nhan Nghệ. Chính sự hỗ trợ đó cuối cùng đã tạo cho cô ta chỗ đứng trong ngôi nhà này.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ván cờ thứ hai
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...