Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vân Nương Tử

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tiểu Hòa có biết không, con đường này vốn đã dài đằng đẵng, chàng ấy đến kinh thành còn phải chờ thi, chờ kết quả, chờ được bổ nhiệm quan chức, có lẽ ít nhất phải mất nửa năm. Kinh thành không dễ sống, tỷ còn sợ lỡ chàng ấy bị bệnh, cho nên ít nhất cũng phải chuẩn bị ba mươi lượng bạc."

Ta giật mình bấu ngón tay tính toán ba mươi lượng là bao nhiêu tiền. Ở thôn quê chúng ta, vài trăm đồng đã là rất nhiều tiền rồi, dù sao một mẫu ruộng lúa trừ đi thuế cũng chỉ đáng sáu trăm đồng, nhà ta tổng cộng chỉ còn năm mẫu đất, dù cả nhà bịt miệng lại không ăn không uống, một năm cũng chỉ được ba lượng bạc.

Cộng thêm tiền bán heo, trứng gà, cao nhất cũng chỉ sáu lượng. Mà chúng ta cũng không thể thật sự không ăn không uống, lại trừ đi những năm mất mùa, một gia đình bình thường có lẽ cả đời cũng chưa từng thấy ba mươi lượng bạc.

Phải biết rằng trước đây tư thục tốt nhất trong huyện, học phí một năm cũng chỉ hai mươi lượng, khi đó nhà ta phải bán đi hơn nửa ruộng đất mới gom đủ, mà ta sống mười mấy năm rồi, đó là lần đầu tiên nhìn thấy bạc. Nhưng bây giờ, đâu còn ruộng đất nào để ta bán đi nữa chứ?

Ta nói năng cũng không còn lưu loát: "Vậy, vậy phải làm sao?"

7

Tẩu tẩu không trả lời ta, còn dặn ta đừng nói cho cha nương biết. Nhưng sau khi khỏi bệnh, tỷ ấy bắt đầu bận rộn.

Tốc độ tỷ ấy dạy ta nhanh hơn, sau một trận ốm nặng, tỷ ấy không còn quá cứng nhắc và khuôn phép như lúc mới đến, trông thân thiện hơn rất nhiều, còn hay nói những lời bông đùa dí dỏm.

Chẳng hạn như khi ta viết sai chữ, tỷ ấy sẽ nói: "Tiểu Hòa à, muội nói cái ghế mà thiếu một chân thì muội có dám ngồi không?"

Ta lắc đầu, tỷ ấy liền chỉ vào chữ ta viết nói: "Thế thì cái chữ thiếu tay cụt chân đó sao muội dám viết lên giấy?"

Nhưng lạ thay, những lời trêu chọc kỳ quái của tỷ ấy lại khiến chữ nghĩa và sách vở dễ vào đầu ta hơn hẳn.

Ngoài việc dạy ca ca và ta, tỷ ấy còn bỏ nhiều công sức viết chữ, cứ tích cóp mười ngày nửa tháng, tỷ ấy sẽ đi ra ngoài một chuyến. Về sau khi ta biết đọc, hiểu được cách làm, tỷ ấy bắt đầu dẫn ta đi cùng.

Lúc này ta mới biết, hóa ra tỷ ấy vẫn luôn nhận việc chép sách ở bên ngoài. Trước đây ca ca cũng từng làm việc này, sau này thầy Điền giảng bài cho huynh ấy với tiến độ ngày càng nhanh, nên huynh ấy không có thời gian làm nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-nuong-tu/chuong-6.html.]

Giờ đây ta đọc sách, cũng hiểu được một số quy tắc của những gia đình quyền quý, tò mò hỏi: "Không phải nói đồ vật do nữ nhân viết không thể tùy tiện mang ra ngoài sao? Tẩu tẩu làm như vậy không sao chứ?"

Tỷ ấy đắc ý cười cười, đưa sách cho ta: "Muội nhìn kỹ xem, đây là nét chữ của ai? Đây là ca ca muội chép, liên quan gì đến tỷ đâu."

Hóa ra tỷ ấy lại bắt chước nét chữ của ca ca để chép sách bán, mà người mua vẫn là tiệm sách mà ca ca từng bán trước đây.

Tuy nhiên, chép một quyển sách được sáu mươi đồng, một tháng chép năm quyển cũng chỉ được ba trăm đồng. Ở thôn quê thì nhiều đấy, nhưng so với ba mươi lượng bạc thì chẳng thấm vào đâu.

Ta xấu hổ cúi đầu: "Tẩu tẩu, muội xin lỗi, muội biết chữ mà vẫn chưa chép được sách."

Tỷ ấy vỗ vỗ đầu ta: "Nương muội dũng mãnh như vậy, ca ca muội cũng là người biết tự tranh đấu cho mình. Sao muội cứ động một tí là cúi đầu thế? Ngẩng đầu lên đi, tỷ đưa muội ra ngoài là để học bản lĩnh mà."

Ban đầu, chúng ta dạo quanh rất nhiều cửa hàng, đủ loại nghề buôn bán đều có. Sau đó, tẩu tẩu chỉ đưa ta đi dạo quanh các tiệm vải, còn bảo ta sờ thử vải, hỏi ta so với vải dệt ở trong làng thì thế nào.

Trong làng có vài bà vợ tháo vát biết dệt vải, một năm có thể kiếm cho gia đình một hai lượng bạc, rất được mọi người kính trọng.

Nương ta cũng từng có ý muốn cho ta học, nhân lúc khen ngợi các thím liền bảo ta sờ thử vải của họ. Trong huyện thành có năm tiệm vải, vải của họ chỉ tương đương với hai tiệm tệ nhất.

Tẩu tẩu hài lòng gật đầu nói: "Chỉ cần không tệ hơn cả năm tiệm là được."

Cuối cùng cũng không mua vải, ngược lại là mua vài cuộn chỉ thêu đủ màu sắc. Về nhà, tỷ ấy lại đưa cho ta năm trăm đồng, bảo ta lén đi tìm người thím có quan hệ tốt để mua một xấp vải.

8

Tròn bảy ngày, ta theo sau tẩu tẩu phụ giúp, học cắt may một chút, học thêu thùa một chút, mệt đến nỗi lưng cũng không thẳng lên được, mới may xong ba bộ y phục với kích thước từ nhỏ đến lớn. Nói ra cũng thật kỳ lạ, rõ ràng những tiệm vải kia cũng bán y phục có thêu thùa, nhưng những hoa văn mà tẩu tẩu thêu, nhìn cứ khiến người ta mê mẩn hơn, ánh mắt không thể rời đi được.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vân Nương Tử
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...