Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

VẤN THIÊN

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Có chuyện gì không?" Đông Uyên vừa cầm bút chuẩn bị phê duyệt công văn, thấy có người đến, đành phải đặt xuống.

"Gần đây ta tu luyện ở suối linh Trì Cung, thử dùng tiếng đàn để cộng hưởng. Bất ngờ phát hiện trong nước ẩn chứa rất nhiều tinh phách, rất có lợi cho việc tu luyện. Nhưng khi tu luyện thành tinh phách thì đã có nửa phần thần trí. Ta không biết suối linh đó có còn dùng được không, hay phải giúp nó tu luyện thành tiên?" Ta đi thẳng vào vấn đề.

Sắc mặt Đông Uyên dịu lại: "Không sao, suối linh đó dẫn một chút mạch nước Đông Hải. Không ngờ lại nhanh chóng tu luyện ra tinh phách như vậy. Ngày nào đó ta sẽ đưa nàng đến Đông Hải, để lão Long Vương ban cho nàng một chút thủy phách, việc tu luyện sẽ nhanh gấp bội."

Ta kinh ngạc nhìn hắn, rồi lại ngại ngùng mím môi: "Thượng tiên có thấy ta quá tham lam không? Được dùng suối linh vốn đã là ân điển của Thượng tiên rồi..."

Đông Uyên cười: "Có gì đâu, chút chuyện nhỏ nhặt không đáng nhắc tới. Nếu Tư Âm có được một phần thẳng thắn của nàng..." Giọng nói dần nhỏ đi.

Ta cẩn thận châm thêm dầu vào lửa: "Thiên phi Tư Âm địa vị cao quý, kiêu ngạo một chút cũng là lẽ thường tình thôi."

Đông Uyên trong lòng đã bực bội nhiều ngày, cuối cùng cũng tìm được cơ hội để trút bầu tâm sự, hắn cứ thế tuôn ra hết như trúc đổ đậu.

"Chưa kết đôi, nàng ấy đã tự xưng Thiên phi, ta cũng tùy nàng ta.

"Ngàn năm nay, nàng ấy muốn gì, ta chưa từng không đồng ý. Cứ như vậy, tính tình của nàng ấy ngày càng lớn. Thật ra nàng ấy mở lời với ta, trong lòng ta rất vui, cảm thấy nàng ấy cần ta, nhưng nhiều khi nàng ấy chẳng nói gì cả, thì làm sao ta đoán được?"

Miệng ta khen Đông Uyên nặng tình sâu nghĩa, nhưng trong lòng lại lạnh như băng. Năm đó ở phàm gian, nếu không có sự ngầm cho phép của Đông Uyên, liệu Tư Âm có dám tự ý rút xương tỳ bà của thê tử một triều thần không?

Đợi đến khi hai người phi thăng, Đông Uyên chẳng lẽ không nhìn ra lai lịch của cây đàn tỳ bà sao?

Nhưng hắn chẳng nói gì, cũng chẳng làm gì, ngầm cho phép mọi hành vi của Tư Âm. Bởi vì, dù làm Hoàng đế hay làm Thượng tiên, hắn đều cảm thấy phàm nhân hèn mọn, mạng sống không đáng một đồng, không quan trọng bằng việc dỗ Tư Âm vui.

Ngay cả khi hắn chán ngán Tư Âm, thì thứ hắn chán cũng chỉ là tính khí thất thường của nàng ta, còn thực chất lại vô cùng hưởng thụ sự phụ thuộc của nàng ta vào mình.

Cây đàn tỳ bà trong lòng cảm nhận được tâm trạng dâng trào của ta, phát ra tiếng dây đàn đanh thép.

Ta vuốt ve cây đàn để an ủi. Hãy yên tâm, Tư Âm, Đông Uyên, không một ai có thể thoát được.

9.

Một tháng sau, cháu trai của Đông Hải Long Vương ra đời, lão Long Vương mở tiệc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-thien/chuong-5.html.]

Đông Uyên đưa ta đi dự.

Ta có chút hoảng sợ: "Nếu Thiên phi Tư Âm biết được..."

Đông Uyên an ủi nắm lấy tay ta, dịu dàng đưa ta đi xuyên qua những rặng san hô như mê cung: "Không sao, ta vốn không thích đến những buổi tiệc thế này. Hôm nay chủ yếu là đến để xin một chút thủy phách giúp nàng tu luyện thôi."

Có vị Thượng tiên như hắn mở lời, lão Long Vương vô cùng sảng khoái ban thủy phách, còn giúp ta đưa thủy phách vào cơ thể, từ đó ta học được thuật khống thủy.

Trên bàn tiệc, hương rượu Bích Thanh nồng nàn, ta lần đầu tham dự một bữa tiệc như thế này, nhìn ca múa mua vui, lỡ uống hơi nhiều.

Khi từ Đông Hải trở về Thiên Cung, đã là đêm khuya ở phàm gian.

Gió lạnh thổi qua, lại càng làm hơi men trong người dâng lên. Ta đứng cũng không vững, chỉ một giây nữa thôi là sẽ ngã khỏi mây.

Đông Uyên kịp thời đỡ lấy eo ta, mặt ta càng đỏ hơn.

"Thượng tiên, vì sao vẫn đối xử tốt với ta như vậy, chưa từng có ai quan tâm ta đến thế..." Đêm nay ánh sao sáng hơn bao giờ hết, trong đôi mắt ta mờ ảo vì say, chỉ toàn là sự quyến luyến dành cho Đông Uyên.

Và cảnh tượng nồng nàn này, đã bị Tư Âm, người đến đón Đông Uyên, nhìn thấy rõ mồn một.

"Ai cho phép ngươi, một kẻ hèn mọn, được phép gần gũi Đông Uyên?" Mặt Tư Âm đầy giận dữ, nàng ta mạnh bạo đẩy Đông Uyên ra, vung tay tát ta mấy bạt tai: "Sớm đã thấy ngươi không an phận thủ thường, vậy mà dám quyến rũ Đông Uyên. Ta và chàng ấy có tình nghĩa ngàn năm, ai cho ngươi cái gan đó? Ta nhất định sẽ ném ngươi lên Vấn Thiên Đài, để Thiên đạo lăng trì ngươi, khiến ngươi hồn phi phách tán!"

"Đủ rồi!" Đông Uyên hất mạnh tay nàng ta ra.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Trong mắt hắn là sự thất vọng tột cùng đối với Tư Âm: "Cầm Tâm có ơn với ta, ta dùng thủy phách để báo đáp, chúng ta trong sạch."

"Tư Âm, sao nàng lại nông nổi, không hiểu chuyện, không biết đại thể như vậy? Ta quá thất vọng về nàng!"

Tư Âm chưa bao giờ phải nghe những lời nặng nề đến thế, nàng ta sững sờ tại chỗ: "Đông Uyên, chàng quên rồi sao? Chúng ta đã bên nhau ngàn năm, chúng ta sẽ kết thành tiên lữ, sống bên nhau mãi mãi..."

Đông Uyên bực bội ngắt lời: "Chúng ta chưa kết đôi, sau này đừng tự xưng Thiên phi nữa!"

Rồi hắn dắt ta thẳng vào Trì Cung, bỏ mặc Tư Âm đứng một mình.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
VẤN THIÊN
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...