Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất

Chương 12: “Anh chăm sóc em”

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đầu mùa hè năm đó, đối với Phùng Thanh mà nói, là một đoạn ký ức hỗn loạn và rối bời.

Cậu dường như hiểu được việc Lâm Như Thiền hay buồn nôn là có ý nghĩa gì, nhưng cũng có chút mông lung. Rồi chẳng bao lâu sau, qua vài cuộc trò chuyện của người lớn, qua những cuộc điện thoại lúc nửa của Lâm Như Thiền, Phùng Thanh đã hiểu ra rất nhiều điều.

Buồn nôn, là dấu hiệu của ốm nghén.

Mẹ cậu đã mang thai rồi và bà sắp kết hôn.

Lưỡi dao mang tên “mẹ sẽ rời bỏ mình” mà Phùng Thanh cứ tưởng phải rất lâu nữa mới rơi xuống, rốt cuộc cũng rơi.

Nhưng rồi cậu lại nhận ra. Hình như, lưỡi dao đó cũng chưa thực sự chặt được đầu cậu xuống.

Có lẽ là lưỡi dao ấy đã bắt đầu chậm rãi rơi xuống từ bốn năm trước. Từ cái lần đầu tiên mà cậu thấy mẹ hôn người đàn ông đó, hoặc có lẽ là từ ba năm trước, lần đầu tiên cậu nghe mẹ nói sẽ kết hôn với ông ấy. Cho nên lưỡi dao đó đã bắt đầu chậm rãi rơi xuống. Cho nên đến khi cậu thật sự nghe thấy tin này, nhát chém ấy không đủ dứt khoát. Phùng Thanh dường như cảm thấy bản thân đang chìm trong cơn mê, cũng không rõ bản thân có buồn không.

Phùng Thanh chỉ nhớ có một tối, Lâm Như Thiền đã nói với cậu rất nhiều thứ.

Bà không nhắc đến chuyện cưới xin, cũng không nói đến chuyện có thai, chỉ bảo rằng sau này sẽ chẳng có gì thay đổi. Phùng Thanh nghe được rất nhiều điều, mà cậu cũng chẳng hiểu được bao nhiêu.

Cậu không biết nên nói gì, cũng chẳng khóc nổi. Cứ như không có chuyện gì xảy ra, ngày qua ngày Phùng Thanh vẫn đều đặn làm những việc quen thuộc: đi học, tan học, thậm chí là qua nhà đọc sách cho Trần Thượng Chu nghe.

Sau này Trần Thượng Chu mới biết chuyện này thông qua cuộc nói chuyện của Phương Thư và Trần Nguyên Cư.

Anh biết Lâm Như Thiền đang mang thai, biết bà sẽ kết hôn vào cuối tháng, cũng biết Phùng Thanh đã biết chuyện này.

Từ lúc đó, Trần Thượng Chu bắt đầu để ý đến Phùng Thanh nhiều hơn, nhưng trông cậu vẫn rất bình thường, chỉ thỉnh thoảng ngẩn người một chút. Thật ra Trần Thượng Chu muốn nói chuyện với Phùng Thanh, muốn biết thật ra cậu đang nghĩ gì trong đầu, muốn an ủi cậu, nhưng thái độ này của Phùng Thanh khiến anh không biết nên bắt đầu từ đâu. Trần Thượng Chu cũng không muốn chủ động nhắc đến chuyện này, chắc chắn sẽ khiến cậu đau lòng không thôi. Vì vậy anh chỉ có thể lặng lẽ quan sát cậu.

Trần Thượng Chu chỉ nói chuyện này với Phùng Thanh duy nhất một lần.

Đó là một buổi chiều khi hai người đang đứng ngoài ban công nghỉ mắt. Người đàn ông kia chắc vừa đón Lâm Như Thiền tan làm rồi đưa bà về chung cư. Phùng Thanh đứng yên tại chỗ, nhìn hai người đó mà không rời mắt một lúc lâu thật lâu.

“Không vui thì đừng nhìn nữa.” Trần Thượng Chu nói.

Phùng Thanh quay đầu đi: “Em không buồn đâu. Thật ra từ lần đầu tiên mẹ không về nhà, em đã biết sẽ có ngày như vậy rồi. Nên em không buồn.”

Cho đến ngày Lâm Như Thiền kết hôn.

Phương Thư và Trần Nguyên Cư nhận được thiệp mời, nhưng Phùng Thanh thì không đi.

“Tiểu Chu, con không đi cùng ba mẹ sao?” Trần Nguyên Cư hỏi.

Phương Thư và Trần Nguyên Cư đang chỉnh trang trong phòng ngủ. Trần Thượng Chu đứng ở cửa, lặng lẽ lắc đầu.

Sau khi chỉnh lại váy áo, Phương Thư giúp chồng thắt cà vạt. Cô khẽ thở dài: “May là Tiểu Chu không đi, ở nhà ăn tối với bé Phùng Thanh.”

Nhắc đến chuyện này, Trần Nguyên Cư như mới sực nhớ ra đám cưới họ tham dự lần này đúng là có chút khác so với bình thường. Ông cũng thở dài theo: “Không biết nên gọi đây là chuyện gì nữa.”

“Cũng chẳng còn cách nào.” Phương Thư nhét cà vạt vào áo vest của chồng, chỉnh lại tóc trước gương: “Không ai có thể quyết định thay chị ấy. Trong lòng chị ấy vẫn luôn khao khát có một gia đình trọn vẹn. Việc kết hôn là điều sớm muộn thôi. Trước kia lấy nhầm người khốn nạn, một mình nuôi Phùng Thanh lớn chừng này cũng không dễ. Chỉ là bé Phùng Thanh thật sự đáng thương. Về sau đừng nhắc lại chuyện này nữa, chúng ta chỉ cần để ý chăm sóc thằng bé nhiều hơn là được.”

“Ừ, cũng phải.” Trần Nguyên Cư gật đầu.

Trước khi đi, Phương Thư lại dặn dò với Trần Thượng Chu: “Tối nay dì Lâm không về. Ăn cơm xong nhớ bảo bé Phùng Thanh sang ngủ cùng con nhé.”

Trần Thượng Chu rất lâu sau mới đáp khẽ: “…Con biết rồi.”

Sau khi ba mẹ anh rời đi, Trần Thượng Chu đứng trước cửa nhà Phùng Thanh.

Anh đưa tay gõ cửa. Anh tưởng là sẽ phải chờ rất lâu, nào ngờ vừa tiếng gõ cửa vừa vang lên đã có người mở cửa, như thể Phùng Thanh đã đứng đợi trước cửa rất lâu vậy.

Thấy anh, Phùng Thanh liền hỏi: “Dì Phương với chú Trần đi rồi à?”

“Nghe thấy à?” Trần Thượng Chu hỏi lại.

Phùng Thanh gật đầu: “Ừm.”

“Em biết hôm nay là ngày gì không?”

Phùng Thanh cúi đầu nói: “Tuần trước em nghe mẹ gọi điện thoại.”

Trần Thượng Chu đi theo Phùng Thanh vào phòng. Phùng Thanh vẫn ngồi dưới đất, không ngừng giật sợi dây cho hai con quay, một đỏ và một xanh lá cây, hai con quay ấy liên tục quay tròn với tốc độ cao trong cái đĩa. Chúng va vào nhau, rồi dừng lại. Cậu lại nhặt lên, tiếp tục giật sợi dây.

Trần Thượng Chu đứng bên cạnh, cứ thế yên lặng nhìn cậu chơi.

Chơi một lúc, Phùng Thanh có vẻ chán. Cậu buông tay ra rồi ngẩn người một hồi. Sau đó cậu ngẩng đầu lên nhìn Trần Thượng Chu: “Chơi một mình chán quá đi. Trần Thượng Chu, anh chơi với em được không?”

Trần Thượng Chu gật đầu rồi ngồi xuống. Anh cầm lấy một bộ tay cầm, nhặt con quay lên rồi ráp lại, bắt đầu cùng Phùng Thanh thi đấu.

Buổi chiều hôm đó hai người chơi rất nhiều trò. Đây cũng là lần đầu tiên Trần Thượng Chu chơi với Phùng Thanh lâu như vậy.

Hết con quay tới xếp hình, xếp xong lại chơi lắp gạch, rồi chuyển qua bắn bi, bài thẻ. Hai người chơi tất cả mọi thứ đến tận giờ cơm tối. Lúc này, Trần Thượng Chu mới đưa Phùng Thanh về ăn cơm.

Phùng Thanh vẫn rất bình thường.

Lúc Trần Thượng Chu đi tắm, Phùng Thanh đã lên giường chuẩn bị ngủ từ sớm.

Cho đến tối.

Trần Thượng Chu quay về phòng, tắt đèn rồi lên giường đi ngủ.

Vừa nằm xuống thiếp đi chưa bao lâu, Phùng Thanh đã lăn qua, ôm chặt lấy anh, đầu chôn vùi trong tay áo anh.

Chưa đến nửa phút, Trần Thượng Chu đã cảm thấy tay áo mình ướt sũng nước mắt. Anh quay lại, nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay lau khóe mắt của Phùng Thanh. Trong đầu anh chợt hiện lên hình ảnh lần đầu Lâm Như Thiền không về ngủ, lúc ấy Phùng Thanh cũng từng lặng lẽ khóc trong chăn như thế này.

Dùng tay áo Trần Thượng Chu lau nước mắt, Phùng Thanh nói: “Trần Thượng Chu, em không giả vờ được nữa. Em chẳng vui chút nào cả.”

Trần Thượng Chu không nói gì, chỉ tiếp tục động tác lau nước mắt cho Phùng Thanh. Anh cảm thấy để cho cậu khóc ra được còn tốt hơn là giữ những cảm xúc đó trong lòng.

“Em biết mẹ vẫn sẽ thường xuyên về, nhưng em vẫn không khỏi nghĩ rằng sau này nơi này không còn là nhà của mẹ nữa. Trước đây mẹ chỉ là thi thoảng không về, sau này lại chỉ thi thoảng mới về. Thực sự khác nhau lắm. Thật ra em chỉ không muốn trở thành gánh nặng của mẹ, nhưng em thật sự rất buồn.” Phùng Thanh nói bằng giọng nghẹn ngào.

Trần Thượng Chu định nói gì đó, nhưng chưa kịp nói thì Phùng Thanh đã ngẩng đầu khỏi tay áo anh. Đôi mắt cậu đỏ hoe, nước mắt vẫn rơi lã chã. Cậu hít mũi, rồi hỏi nhỏ: “…Trần Thượng Chu, em có phải là đứa trẻ không ai cần không?”

“Mẹ không bỏ rơi em.” Trần Thượng Chu nói.

Phùng Thanh tự lau nước mắt, cố chấp nói: “…Rõ ràng là có mà.”

Một lúc lâu sau.

Trần Thượng Chu dường như đã suy nghĩ rất kỹ rồi mới nói: “Vậy thì anh cần em.”

Phùng Thanh ngẩn ra, lại hít mũi một cái.

Trần Thượng Chu rất nghiêm túc nói tiếp: “…Anh chăm sóc em.”

Hết chương 12.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Làm màu
Chương 2: Khăn quàng đỏ
Chương 3: Lại là Trần Thượng Chu?!
Chương 4: Ồn ào quá
Chương 5: Không hổ là học sinh giỏi!
Chương 6: Mắt mọc sau đầu
Chương 7: Năn nỉ anh Thượng Chu
Chương 8: Gánh nặng
Chương 9: Mang gối qua đây
Chương 10: Đứng trước cửa phòng tắm một chút
Chương 11: Sốt cao
Chương 12: “Anh chăm sóc em”
Chương 13: Đáng bị dạy dỗ một trận
Chương 14: Có chép đáp án không?
Chương 15: Cái đánh này đau quá
Chương 16: Thêm một đôi đũa
Chương 17: Cấp hai
Chương 18: Xấu hổ
Chương 19: Cuộc chiến nhà vệ sinh
Chương 20: Sao có thể tùy tiện gọi người ta là anh?
Chương 21: Khó theo đuổi
Chương 22: Một hơi thì không nghiện được đâu
Chương 23: Dạy dỗ
Chương 24: Sự nghiêm khắc của anh trai
Chương 25: Lạ giường
Chương 26: Giường của Trần Thượng Chu
Chương 27: Rõ ràng hơn
Chương 28: Kỳ thi tháng
Chương 29: Thiếu đúng một hạng cũng chết
Chương 30: Dạy dỗ lần nữa
Chương 31: Giờ giới nghiêm
Chương 32: Mấy giờ rồi?
Chương 33: Nhất định phải trúng tuyển vào trường trung học phổ thông số 1
Chương 34: Đợi anh gọi vào buổi tối
Chương 35: Vẫn chưa làm loạn đủ à?
Chương 36: Dỗ dành
Chương 37: Về sau anh giữ giùm em nhé
Chương 38: Giấy báo trúng tuyển
Chương 39: Lên cấp ba rồi vẫn được ăn vặt sao?
Chương 40: Học sinh trung học phổ thông số 1 cũng biết yêu đương?
Chương 41: Giống hệt như hồi bé
Chương 42: Có anh thật tốt
Chương 43: Sao có thể nắm tay và đặt tay lên eo nhau chứ!?
Chương 44: Đẹp đôi?
Chương 45: Đề phòng
Chương 46: Có dễ nói chuyện không?
Chương 47: Một người sẵn sàng quản, một người nguyện ý chịu quản
Chương 48: Ở đây quen rồi
Chương 49: Có thể nhẹ tay một chút không?
Chương 50: Anh không được phép yêu đương
Chương 51: Tuổi mười tám của Trần Thượng Chu
Chương 52: Những ngày khó khăn
Chương 53: Không dành cho thiếu nhi
Chương 54: Không thể dứt ra
Chương 55: Liều thuốc xoa dịu
Chương 56: Chưa hôn ai sao?
Chương 57: “Sẽ”
Chương 58: Nói dối
Chương 59: Hôn lén
Chương 60: Hôm nay anh ghen phải không?
Chương 61: Chim gõ kiến
Chương 62: Ngu ngốc và chậm chạp
Chương 63: Hành động trước, báo cáo sau! Nhuộm rồi tính sau!
Chương 64: Vẫn còn dính lấy anh trai như vậy
Chương 65: Đang hẹn hò với Trần Thượng Chu
Chương 66: Nhớ đeo tai nghe
Chương 67: Phim!?
Chương 68: Càng thêm thân mật
Chương 69: Mọi thứ đã sẵn sàng!
Chương 70: Chiến tranh du kích
Chương 71: “Vì sao vậy, Phùng Thanh?”
Chương 72: Trần Thượng Chu, đồ lừa đảo
Chương 73: Kẻ hèn nhát
Chương 74: Không tìm thấy
Chương 75: Đây là bác sĩ Trần Thượng Chu
Chương 76: Người đối xử với tôi tốt nhất trên đời
Chương 77: Nhớ nhung
Chương 78: Ăn ké một bữa
Chương 79: Dạy cho người này một bài học
Chương 80: Vương vấn chưa nguôi
Chương 81: Gia đình
Chương 82: Hôm nay cũng giống như trước đây
Chương 83: Anh thích cái gì em cũng biết?
Chương 84: Giải quyết hết tất cả những món nợ cũ
Chương 85: Không dịu dàng
Chương 86: Thể lực kém
Chương 87: Hoa hồng trắng
Chương 88: Bọn họ
Chương 89: Cảm ơn
Chương 90: b**n th**
Chương 91: Về nhà đúng giờ (Hết chính truyện)
Chương 92
Chương 93

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất
Chương 12: “Anh chăm sóc em”

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12: “Anh chăm sóc em”
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...