Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

VÌ CÔ ẤY SẮP CHẾC

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm đó, Tô Dự cũng có mặt tại nơi anh cầu hôn.

Cô ấy đứng chếc lặng tại chỗ, mặt mày tái nhợt, khóc lóc thảm thương, Chu Kỳ nhìn thấy nhưng không nói một lời.

Chỉ là, đêm hôm đó, khi tôi tỉnh dậy, phát hiện anh đang ngồi ngoài ban công hút thuốc, ánh mắt thẳng tắp nhìn về bầu trời đêm phương Bắc, nơi có vài vì sao lẻ loi.

Hướng đó, chính là chiếc vòng đu quay cao nhất thành phố.

Giống như lần này, tôi chẳng nói gì, lặng lẽ quay trở lại phòng ngủ.

Không biết có phải bị nhiễm lạnh hay không, sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu tôi đau như búa bổ.

Tôi vốn đã có bệnh đau nửa đầu mãn tính, đang lục tung đồ đạc tìm thuốc giảm đau thì Chu Kỳ bất ngờ từ phòng tắm lao ra, bước nhanh tới trước mặt tôi, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Giọng anh đầy kìm nén cơn giận hiển nhiên:

"Dao cạo râu của anh đâu?"

Thái dương tôi giật giật đau nhói, còn chưa kịp mở miệng thì Chu Kỳ đã đột ngột nắm lấy cổ tay tôi.

"Ôn Từ, d.a.o cạo râu của anh đâu?"

Anh hỏi lại một lần nữa, bàn tay siết lấy cổ tay tôi rất mạnh, đau đến mức tôi không kìm được mà hít sâu một hơi lạnh.

"…Ở trong ngăn kéo đầu giường."

Chu Kỳ không nói thêm lời nào, xoay người đi tìm chiếc d.a.o cạo râu mà Tô Dự đã tặng anh.

Tôi khẽ lắc cổ tay đã đỏ bừng vì bị bóp, cúi đầu tìm ra thuốc giảm đau, nuốt vội hai viên.

Căn bệnh ung thư bất ngờ giáng xuống người Tô Dự đã cướp đi toàn bộ tâm trí của Chu Kỳ, nên anh hoàn toàn chẳng còn hơi sức đâu để để ý đến cơn đau đầu của tôi.

Cũng đúng thôi.

Chỉ là một căn bệnh nhỏ nhặt không đáng kể mà thôi.

Ít nhất, đối với anh ấy là vậy.

Những ngày sau đó, Chu Kỳ không tới công ty làm việc.

Anh tất bật liên lạc khắp nơi, gần như tìm kiếm mọi bác sĩ ung bướu giỏi nhất trong thành phố.

Nhưng kết luận họ đưa ra đều giống nhau.

Ung thư của Tô Dự đã ở giai đoạn cuối, dù có chữa trị thế nào cũng chỉ có thể kéo dài thêm chút ít thời gian sống mà thôi.

Mỗi lần nhận được xác nhận ấy, nét đau đớn trên gương mặt Chu Kỳ lại càng thêm sâu đậm.

Anan

Chiều hôm đó, trên đường lái xe từ công ty về nhà, tôi bắt gặp cảnh tượng trong sân: Chu Kỳ và Tô Dự đang ở đó.

So với lần trước gặp, Tô Dự lại gầy hơn một chút.

Cô ấy đã cởi bỏ bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc xanh trắng, thay bằng chiếc váy hai dây màu đỏ rượu, ngồi trên chiếc xích đu trong sân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vi-co-ay-sap-chec/chuong-3.html.]

Ánh hoàng hôn đỏ rực như mật đổ xuống, phủ lên gương mặt nhợt nhạt của cô một lớp ánh sáng ấm áp.

Mà chồng tôi, Chu Kỳ, đang quỳ một gối trước mặt cô ấy, cẩn thận tô son cho đôi môi trắng bệch kia.

Tôi ngồi trong xe, lặng lẽ nhìn khung cảnh ấy.

Khoảnh khắc đó, tôi không kìm được mà nghĩ.

Có lẽ điều khiến Chu Kỳ hối hận nhất trong cuộc đời này, chính là đã kết hôn với tôi.

5

Tôi ngồi ở một quán bar gần đó cho đến tận nửa đêm, lúc này Chu Kỳ dường như cuối cùng mới nhớ ra trên thế giới này còn có tôi, liền gọi điện tới.

"A Từ, em đang ở đâu?"

Còn chưa kịp trả lời, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng nhạc của ban nhạc biểu diễn.

Giọng Chu Kỳ khựng lại một chút:

"Anh đến đón em."

Khi anh tới nơi, ban nhạc đã hát xong bài cuối cùng và rời sân khấu.

Tôi ngồi ở một góc khuất, trên bàn đặt một ly Mojito còn nguyên chưa uống.

Chu Kỳ đứng trước mặt tôi, ánh đèn mờ nhạt chiếu lên gương mặt anh, trông lạnh lùng khó tả:

"Sao lại một mình đến đây uống rượu?"

"Em không uống."

Tôi nói,

"Chỉ gọi một ly rồi ngồi nghe nhạc thôi."

Nghe tôi nói vậy, sắc mặt Chu Kỳ dịu đi một chút.

Anh nắm lấy tay tôi:

"Đi thôi, về nhà."

Khi ngồi vào trong xe, tôi ngửi thấy mùi nước khử trùng quen thuộc.

Hiển nhiên, anh đã đưa Tô Dự về bệnh viện xong mới nhớ tới việc đi đón tôi.

Vì thế tôi hỏi:

"Tô Dự dạo này thế nào rồi?"

Thật ra, từ sau khi biết chuyện bệnh tình của cô ấy, những ngày này tôi luôn im lặng trước mặt Chu Kỳ, đây là lần đầu tiên chủ động nhắc tới.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
VÌ CÔ ẤY SẮP CHẾC
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...