Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vì Hài Hòa Mà Phấn Đấu

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vương gia binh biến, loại chuyện này dù đặt vào bất cứ triều đại nào cũng đều là đại sự.

Bạch La La không biết vì sao Tín Vương ở tuyến thế giới gốc không làm ra loại chuyện như binh biến nhưng bây giờ chuyện đã rồi, không thể cứ ngồi đó xoắn xuýt mãi về nguyên nhân được.

Hoàng cung bị bao vây, sống chết của Hoàng Thượng vẫn còn chưa rõ, trong lòng Bạch La La lo lắng không thôi nhưng lại chẳng làm được gì. Ở trong hoàng thành này Viên Phong Yên chỉ là một vương gia nhàn tản không có thực quyền, chính vì thế, dù cho ‘hắn’ có làm ra bao nhiêu chuyện sai trái, thì Hoàng Thượng cũng chưa từng trách tội ‘hắn’.

Bên cạnh Đế Vương, há có thể để người khác ngủ say*? Nếu trong tay vương gia thật sự có quyền lực, thì sao có thể đạt được tín nhiệm của Hoàng Thượng đây.

*Lợi ích của mình, sao có thể chia cho người khác chiếm được.

Sau khi Tín Vương cho người bao vây phủ của Bạch La La, liền giam lỏng cậu lại, triệt để cắt đứt sự liên hệ của cậu với bên ngoài.

Trong lòng Bạch La La vô cùng lo lắng, nhưng sau khi thương lượng với hệ thống thì quyết định không dám manh động, dù sao thì trong tay cậu không có binh quyền, cho dù có ra ngoài, cũng không giúp được hoàng huynh.

Những ngày này bầu không khí trong hoàng thành cực kỳ căng thẳng, dường như chẳng có ai dám ra ngoài, mỗi ngày khi trời bắt đầu sẩm tối, cũng là lúc thi hành giờ giới nghiêm.

Mão Cửu thấy mặt mày Bạch La La cả ngày cứ ủ rủ chau mày, bèn khẽ nói: “Vương gia chớ nên lo lắng quá mức, Thánh thượng chính là chân long thiên tử, tự nhiên sẽ không dễ dàng xảy ra chuyện.”

Bạch La La gượng cười, cậu biết binh biến là một chuyện cực kỳ hung hiểm, chỉ cầu cho hoàng huynh của cậu có thể hóa nguy thành an mà thôi.

Mão Cửu thấy thế, lại chợt hỏi: “Vương gia vào cung tế tự, sao lại trở về sớm vậy?”

Bạch La La nghe xong, lập tức hiểu rõ ẩn ý của Mão Cửu, cậu nói: “Ý của ngươi là…”

Mão Cửu gật đầu: “Hoàng Thượng tất nhiên đã sớm có chuẩn bị.”

Bạch La La lúc này mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Mão Cửu nói: “Vương gia, uống thuốc đi, ngài vẫn chưa hết phong hàn đâu, giờ lại lo âu như vậy, ngài phải biết bảo trọng thân thể.”

Bạch La La ho khan vài tiếng, bưng thuốc lên rồi từng ngụm từng ngụm nuốt vào miệng.

Thuốc này có tác dụng an thần, sau khi Bạch La La uống vào thì cả người lập tức buồn ngủ. Mão Cửu không tiếp tục nói chuyện với Bạch La La nữa mà đi đốt cho cậu một chút hương an thần, làm xong mới tắt đèn rồi lui ra khỏi phòng.

Giấc ngủ này Bạch La La ngủ rất ngon, chẳng qua là cậu lại bị người khác đánh thức.

Cậu vừa mở mắt ra, lập tức bị cảnh tượng trước mắt hù dọa, Tín Vương vốn chỉ có thể gặp ở trong hoàng cung, hiện giờ lại ngồi trước mặt cậu, cười lạnh mà quan sát cậu, còn Mão Cửu thì bị mấy hắc y nhân áp xuống nền đất, bên khóe miệng còn rỉ tia máu.

“Tỉnh rồi sao?” Tín Vương tuy là đại ca của Bạch La La, nhưng nhỏ hơn Thánh Thượng vài tuổi, nhớ lúc tranh trữ năm đó, hắn ta cũng được xem là thành viên cạnh tranh ưu tú sáng giá.

Nếu không phải đi thua một nước cờ, thì ngôi vị Hoàng Thượng này e rằng đến cùng còn chưa biết là sẽ thuộc về ai đâu.

“Tín Vương điện hạ.” Bạch La La đang muốn đứng dậy, lại chợt thấy toàn thân bủn rủn, cậu ho khan vài tiếng lộ rõ vẻ nghi ngờ: “Ngươi có ý gì?”

“Thắng làm vua thua làm giặc, từ cổ chí kim luôn không thay đổi.” Tín Vương không đáp lời, chỉ lạnh lùng trừng mắt nhìn Bạch La La, nói: “Ta thua, ta đáng chết.”

Bạch La La lại ho khan vài tiếng.

Tín Vương đứng dậy, đi đến trước mặt Bạch La La, duỗi ngón tay nâng cằm của cậu lên, tỉ mỉ ngắm nghía, sau đó nói: “Nhưng ta lại rất hiếu kì, một người vô tình vô nghĩa như hắn sao lại có thể dung túng cho một tên phế vật như ngươi?”

Không thể không nói, thân phận hoàng tử hoàng tôn như Bạch La La không hề thua kém bất cứ ai, ngay cả dáng vẻ phóng khoáng này của Tín Vương cũng thật tuấn mỹ vô song.

Bạch La La không đáp lại, cậu biết nói gì đây, chẳng lẽ nói rằng do cậu tốt số nên mới có người ca ca tốt như thế, vậy nên ngươi cứ đánh ta đi? Nếu lời này lỡ thoát ra khỏi miệng, chỉ sợ rằng Tín Vương sẽ thật sự cho cậu một trận.

“Nhưng mà chuyện trên thế gian, ai có thể đoán trước được đây?” Tín Vương tự lẩm bẩm, hắn ta nói: “Hôm qua ta đã thua, sao ngươi biết hôm nay ta lại tiếp tục thua nữa?”

Bạch La La cảm thấy Tín Vương có chút khác lạ, chẳng lẽ do hắn ta binh biến thất bại dẫn đến hỏng não chăng? Nhưng nếu binh biến thất bại, hắn ta không thể nào hoàn hảo chẳng chút tổn hại mà đi ra khỏi hoàng cung như thế.

Chưa đợi Bạch La La kịp hiểu, bên ngoài bỗng truyền đến âm thanh bén nhọn của thái giám nội cung, thái giám kia nói: “Mời Túc Vương điện hạ lập tức tiến cung!”

Bạch La La vẫn ngơ ngác không biết chuyện gì đang xảy ra.

Thái giám này đương nhiên là biết Tín Vương điện hạ cũng đang ở trong phòng, cho nên không dám tiến vào, chuyện này, rốt cuộc là thế nào, Tín Vương binh biến thành công, hay là thất bại đây?

Ngay tại thời khắc này Bạch La La chợt thấy những tên hắc y nhân kia cưỡng ép lột y phục của Mão Cửu xuống.

Bạch La La liền khàn giọng lớn tiếng nói: “Các ngươi muốn làm gì y! Đừng đụng vào y!”

Tín Vương nghe vậy, trào phùng cười, nói: “Vương gia, ngươi trước hết tự lo cho chính mình đi!”

Bạch La La còn tưởng bọn họ muốn làm gì Mão Cửu, nhưng khi thấy bọn họ lấy y phục của cậu ném đến trước mặt Mão Cửu, thì cậu mới ngộ ra ý định của bọn họ.

Bạch La La: “Ngươi…”

Tín Vương thấy sắc mặt trắng bệch của Bạch La La, biết cậu đã hiểu được ý định của mình, bèn lạnh lùng nói: “Thứ mà ta muốn hắn không chịu cho ta, vậy thứ mà hắn muốn, ta cũng sẽ không cho hắn.”

Mão Cửu bị cưỡng ép đổi y phục xong, Tín Vương liền trực tiếp rút kiếm ra chỉ vào Bạch La La, hắn ta nói với Mão Cửu: “Nếu ngươi ở trước mặt Hoàng Thượng dám làm điều gì dại dột, thì vĩnh viễn đường mơ nhìn thấy chủ tử của ngươi nữa.”

Bấy giờ sắc mặt của Mão Cửu và Bạch La La y hệt nhau, y cắn răng gọi một tiếng vương gia.

Tín Vương hả hê cười, nhưng trong nét cười lại ngậm nước mắt, hắn ta nói: “Ngươi càng muốn, ta lại càng không cho!”

Lời nói vừa dứt, Mão Cửu lập tức bị người dẫn ra ngoài.

Bạch La La cảm thấy Tín Vương đúng là kẻ điên, cậu nói: “Hoàng huynh của ta là người thông minh như vậy, sao lại không thể nhận ra Mão Cửu đang giả dạng ta được!”

Tín Vương lạnh lùng nói: “Vậy nếu như hắn sắp chết thì sao?”

Bạch La La sững sờ.

Tín Vương nói: “Một kẻ hấp hối đợi chết, còn thông minh như thế sao?”

Bạch La La cảm thấy trước mắt tất cả đều cực kỳ hoang đường, cậu nhẫn nhịn nửa ngày, mới thốt ra một câu: “Không phải ngươi thích hoàng huynh chứ?”

Thanh kiếm trên tay Tín Vương dao động, vô tình rạch một vết trên khuôn mặt của Bạch La La. Động tác này gần như đã cho Bạch La La câu trả lời rõ ràng.

Bạch La La nói với hệ thống: “Tôi cảm thấy tôi hình như biết được thâm cung bí sử gì đấy của hoàng gia rồi.”

Hệ thống lạnh lùng nói: “Biết càng nhiều chết càng nhanh.”

Bạch La La nói: “Chết sớm nghỉ sớm.”

Hệ thống nói: “Chết sớm quá cẩn thận bị trừ tiền.”

Bạch La La suy nghĩ một hồi, cảm thấy nói vậy cũng đúng, cậu ở thế giới này bươn chải khổ sở như thế, cứ như vậy mà chết đi quả thật là lỗ quá rồi.

Tín Vương thấy vẻ mặt của Bạch La La, chợt thẹn quá hóa giận nói: “Sao ta có thể thích hắn chứ? Hai huynh đệ các ngươi, ai cũng đều đáng ghét như nhau.”

Bạch La La tủi thân rồi, nghĩ thầm đại huynh đệ à bọn ta có làm gì ngươi đâu, ngươi hủy dung của ta thì sao, ta vẫn chưa tìm ngươi tính sổ đấy.

Tín Vương lạnh lùng nói: “Chờ đi, sắp có trò hay để xem rồi.”

Hai người ngồi trong phòng một canh giờ, đợi đến lúc trời sắp sáng, trong hoàng thành chợt vang lên một tiếng chuông. Tiếng chuông kia liên miên không dứt, cứ như sẽ vang vọng mãi mãi.

Từ thời khắc tiếng chuông vang lên, sắc mặt của Tín Vương từng tấc lại từng tấc đanh lại, hắn ta trầm mặc nhìn từng áng mây rạng đông bên ngoài cửa sổ, sắc mặt lạnh lùng lại thê lương.

Sau đó có người đến gõ cửa, Tín Vương thản nhiên gọi gã vào.

Người kia sau khi hành lễ, liền liếc mắt nhìn Bạch La La không mặc y phục trên giường.

“Nói đi.” Tín Vương không đặt Bạch La La vào mắt, bởi vậy cũng không tránh cậu.

“Hoàng Thượng băng hà.” Người kia mặc y phục của thị vệ nội cung, quỳ xuống nói; “Đã truyền vương vị lại cho Túc Vương điện hạ.”

“Ta biết rồi.” Tín Vương cười lạnh.

Người kia không dám lên tiếng.

Tín Vương chớp mắt, bỗng bật cười, hắn ta nói: “Nếu hắn ở dưới đó biết được người kế thừa vương vị không phải là đệ đệ của mình, mà là một tên ảnh vệ đê tiện thì hắn sẽ bày ra vẻ mặt như thế nào đây, thật đáng tiếc, hắn lại sẽ vĩnh viễn không thể nào biết được.”

Bạch La La nhìn nét cười của Tín Vương, băn khoăn cảm thấy dường như hắn ta đang khóc.

Tín Vương tiếp tục nói: “Đi thôi, muộn thêm chút nữa trong thành sẽ đến giờ giới nghiêm.”

Hắn ta vung kiếm lên, vài thị vệ sau lưng Bạch La La, lập tức xách Bạch La La từ trên giường đặt lên xe.

Cả người Bạch La La vô lực nằm trên xe ngựa, thấy Tín Vương cũng ngồi vào, cậu trông mong hỏi Tín Vương: “Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?”

Tín Vương nâng tay lên sờ mặt Bạch La La, cười lạnh nói: “Đương nhiên là dẫn ngươi đến chốn bồng lai rồi.”

Bạch La La: “...” Cậu nhìn gương mặt của Tín Vương, không thể nào đoán được suy nghĩ của hắn ta như cái hệ thống chuyên lừa người khác trong đầu.

Vì phòng ngừa Bạch La La lên tiếng, Tín Vương còn nhét thêm một tấm vải bố vào trong miệng cậu.

Theo lý mà nói, trong hoàng thành lúc này cấm vệ nên canh giữ nghiêm ngặt, nhưng Tín Vương lại có thể dễ dàng ra khỏi thành, thậm chí là cả đoạn đường không một ai đến kiểm tra. Huống chi hắn ta còn dẫn theo một người như Bạch La La đi ra khỏi thành.

Cứ thế Bạch La La bị nhốt trong xe ngựa, bỗng dưng bị bắt rời khỏi quê hương của mình, bắt đầu kiếp sống xếp gạch.

Trên đường đi, sắc mặt của Tín Vương không tính là tốt đẹp gì, có thể nói là còn tệ hơn so với Bạch La La nữa, gần như là không có chút huyết sắc nào, rời khỏi vương thành hai ngày, bọn họ cuối cùng cũng đã đến nơi.

Bạch La La ra khỏi xe ngựa, nhìn xung quanh liền ngạc nhiên không thôi, cậu nói: “Ngươi muốn nhốt ta ở nơi này sao?”

Tín Vương nói: “Đúng.”

Bạch La La im lặng nửa ngày, nói: “Ngươi sẽ không xuống tóc của ta chứ.”

Tín Vương cười lạnh nhìn Bạch La la, chỉ vào bảng hiệu, nói: “Không xuống tóc thì sao có thể trở thành hòa thượng?”

Bạch La La: “...” Cậu nhìn ba chữ Bàn Nhược Tự, nước mắt rốt cục cũng rơi xuống.

Bạch La La nói với hệ thống: “Tôi còn là đứa nhỏ, sao hắn ta lại có thể đối xử với tôi như thế hả?”

Hệ thống nói: “Vì hắn ta làm gì có sở thích luyến đồng.”

Bạch La La: “...” Cậu đã triệt để mất tôi rồi, thật sự đó.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vì Hài Hòa Mà Phấn Đấu
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...