Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

VI HÔN PHU LẠNH LÙNG NUÔNG CHIỀU TÔI

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trở thành cô tiểu thư nhà giàu phá sản, hệ thống yêu cầu tôi phải giữ nguyên hình tượng tiểu thư được nuông chiều từ bé.

Vì thế, tôi đành phải bám lấy vị hôn phu lạnh lùng của mình.

Đi làm phải có xe sang đưa đón, bộ ga giường phải là lụa cao cấp, và chỉ ăn cá đã được lọc sạch xương.

Tôi cứ tưởng anh ấy rất ghét tôi. Sau khi hệ thống bị gỡ bỏ, tôi còn lưu luyến muốn nói lời tạm biệt.

Chưa kịp mở miệng, anh đã nói: 'Biết rồi, túi phiên bản giới hạn vừa ra, anh đã mua sẵn cho em rồi.'

'Đi không nổi nữa à? Mới đi có mấy bước thôi mà? Thôi, lên đây, anh cõng em.'

Tôi: '...'"

1

Xuyên sách rồi, xuyên thành nữ phụ độc ác Lâm Thính.

Lâm Thính vốn là thiên kim tiểu thư nhà giàu, có hôn ước với nam phụ Trình Húc. Cha mẹ Lâm Thính và cha mẹ Trình Húc cũng quen biết nhau, cho nên lúc Lâm gia vừa phá sản, Trình gia cũng không lập tức hủy hôn ước.

Nhưng mà Lâm Thính lại một lòng yêu nam chính, liên tục ngáng chân nam nữ chính, gây ra không ít sai lầm, cuối cùng bị mọi người xa lánh, nhận lấy kết cục thê thảm.

Tôi xuyên đến đúng lúc Lâm gia phá sản, cha mẹ cô ấy về quê.

Tôi vốn định nhân cơ hội này trở về làm người bình thường, nhưng lại bị trói buộc với hệ thống.

Hệ thống bắt tôi phải duy trì thiết lập nhân vật của Lâm Thính ban đầu, nếu không sẽ bị trừng phạt.

Tôi: 【Thiết lập nhân vật gì?】

Hệ thống: 【Thiết lập tiểu thư được nuông chiều từ bé.】

Nhìn căn nhà thuê tồi tàn nằm trong khu chung cư cũ không có thang máy, tổng diện tích còn chưa bằng nhà vệ sinh trước đây, tôi nhất thời không nói nên lời.

Hệ thống tốt bụng nhắc nhở tôi: 【Thực ra còn một cách.】

Anan

Tôi: 【Cách gì?】

Nó nói: 【Cô có thể chọn nương nhờ vị hôn phu của cô, Trình Húc.】

Trình Húc, nam phụ tổng tài bá đạo, lạnh lùng khắc nghiệt.

Trong nguyên tác, tuy Trình Húc và Lâm Thính có hôn ước, nhưng lại thuộc dạng “ghét của nào trời trao của ấy”. Anh ta chê Lâm Thính đỏng đảnh xấu tính, Lâm Thính chê anh ta mặt than.

Tuy tôi cảm thấy Trình Húc trăm phần trăm sẽ đuổi tôi ra ngoài, nhưng đây là cách duy nhất.

Không còn cách nào khác, tôi đành kéo vali, ấn chuông cửa biệt thự nhà Trình Húc.

Trình Húc mở cửa, khuôn mặt đẹp trai đến mức kinh động lòng người nhìn tôi không chút biểu cảm vài giây.

Ngay lúc anh ta định đóng cửa lại, tôi nhanh chóng chen nửa người vào, nhiệt tình chào hỏi: "Hello! Buổi tối tốt lành! Hôm nay trăng tròn thật đấy! Lâu rồi không gặp, anh vẫn phong độ ngời ngời, đẹp trai lịch lãm, người gặp người thương, hoa gặp hoa nở..."

"Câm miệng." Trình Húc cắt ngang tôi, "Nói tiếng người."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vi-hon-phu-lanh-lung-nuong-chieu-toi/chuong-1.html.]

Tôi lập tức giả vờ đáng thương, nước mắt lưng tròng nhìn anh ta: "Trình Húc, anh có thể cho em ở nhờ một thời gian được không?"

2

Ánh mắt Trình Húc như muốn b.ắ.n ra tia băng giá, muốn đóng băng tôi thành tượng đá.

Sau đó anh ta hừ lạnh một tiếng: "Mơ đi."

Thấy anh ta sắp đẩy tôi ra khỏi cửa, tôi nhắm mắt, cắn răng, ôm chặt lấy đùi anh ta, giở trò vô lại: "Xin anh đấy! Nếu không em sẽ đi cầu xin bố mẹ anh, chắc chắn chú dì sẽ đồng ý!

"Bố mẹ em cũng rất tốt với anh đúng không! Hồi nhỏ mỗi dịp lễ Tết còn mua quà cho anh nữa! Anh không chăm sóc con gái bảo bối của họ một chút sao?"

Nghe tôi lôi bố mẹ hai bên ra, Trình Húc có chút d.a.o động, nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi: "Buông ra!"

Chúng tôi đang ở cổng chính, vừa lúc có hàng xóm đi ngang qua, nhìn tôi đang ôm đùi Trình Húc khóc lóc với vẻ mặt ngơ ngác, trên mặt họ rõ ràng viết mấy chữ: "Giới trẻ bây giờ, chơi cũng hay ho thật đấy."

Mặt Trình Húc lúc xanh lúc tím, chắc là bị ánh mắt dò xét của hàng xóm nhìn đến toát mồ hôi hột, nhanh chóng kéo tôi vào sân, đóng cửa lại.

Anh ta hít sâu một hơi: "Không buông ra thì cút ra ngoài."

Nghe ra ý tứ trong lời nói của anh ta, tôi vội vàng buông tay, cười toe toét: "Cảm ơn anh! Anh là người tốt! Chắc chắn anh sẽ sống lâu trăm tuổi!"

Trình Húc không thèm để ý đến tôi, đi thẳng vào nhà.

Tôi lẽo đẽo theo sau anh ta vào cửa. Trình Húc lên tầng hai, chỉ vào một phòng khách nói với tôi: "Cô ở đây."

Tôi đang định cảm ơn anh ta, đột nhiên, hệ thống lên tiếng: 【Không được.】

Tôi: 【Sao lại không được?】

Hệ thống: 【Bộ ga giường này không phải lụa thật.】

Tôi chưa kịp phản ứng: 【Hả?】

Hệ thống giải thích với tôi: 【Vi phạm thiết lập nhân vật rồi.】

Tôi: 【...】

Tuy tôi rất muốn cạn lời, nhưng cũng đành phải khó khăn mở miệng: "Trình Húc..."

"Đừng làm nũng." Trình Húc nhíu mày, "Lại làm sao nữa?"

Tôi chỉ vào bộ ga giường bằng cotton: "Cái này không phải lụa thật, em ngủ không được."

Nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người, chắc tôi đã bị Trình Húc băm thành trăm mảnh rồi.

Anh ta ném lại một câu "Không ngủ thì thôi" rồi bỏ đi, không thèm để ý đến tôi nữa.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
VI HÔN PHU LẠNH LÙNG NUÔNG CHIỀU TÔI
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...