Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vĩnh Hy

Chương 345

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

3

Ngày xuất giá hòa thân đến vùng biên giới, ta lần đầu tiên cảm nhận được ánh mắt của muôn người, toàn bộ đều đổ dồn về phía ta.

Cảm giác ấy, ta rất thích.

Chu Hy Nguyệt khoác long bào Hoàng Thái Nữ bước đến bên ta, đích thân phủ khăn đỏ lên đầu ta:

“Dù gì ngươi cũng là muội ruột của ta. Chỉ mong ngươi nơi biên giới sống bình an cả đời.”

Bình an cả đời?

Ta khẽ cười.

Ai nói số mệnh của Chu Hy Ngọc ta chỉ có thể dừng lại nơi vùng đất hoang lạnh ấy?

Chẳng qua là ta thiếu đi một phần khí vận, không có hoa tuyết giữa mày để gọi là điềm lành, nhưng Chu Hy Ngọc ta tuyệt đối không thể cứ thế mà cam tâm.

Vì thế, ta ngược lại nắm chặt cổ tay Chu Hy Nguyệt, từng chữ vững vàng:

“Rốt cuộc ai thắng ai thua, còn chưa biết đâu.”

Phụ hoàng nay vẫn cường kiện, nếu muốn thuận lợi kế vị, ít nhất còn phải đợi thêm nhiều năm nữa.

Mà ai biết được, ta có thể trở về từ nơi biên tái hay không?

Chu Hy Nguyệt lập tức hiểu ý, ánh mắt nhìn ta lạnh thêm ba phần.

“Chu Hy Ngọc, ngươi cứ việc thử xem.”

4

Khi còn nhỏ, ta từng xem qua thoại bản.

Trong đó viết rằng: “Mỗi câu chuyện đều có một nhân vật chính.”

Ta từng ngẫm nghĩ rất nhiều, nếu như nơi ta đang sống cũng là một thế giới trong sách, vậy thì người làm nhân vật chính nhất định là Chu Hy Nguyệt.

Nàng có được khí vận tuyệt đối, thiên tư trác tuyệt, bởi thế mới có thể thuận buồm xuôi gió mà trở thành thái nữ.

Ta từng tưởng mình sẽ phải trải qua muôn trùng khó khăn mới có thể trở về từ biên tái, rồi tiếp tục cùng nàng tranh đoạt ngai vàng.

Ta không ngờ rằng,

Mới chỉ ba năm trôi qua, Chu Hy Nguyệt năm xưa mang dã tâm trong lòng, từng kề vai sát cánh tranh thiên hạ với ta.

Nay lại cam tâm tình nguyện từ bỏ tôn vinh của thái nữ, lấy thân phận công chúa bình thường mà xuất giá, gả cho thế tử phủ Hầu, Cố Nguyên.

“Chu Hy Nguyệt, ngươi điên rồi sao?”

Đó là câu đầu tiên ta nói khi ba năm sau gặp lại nàng.

5

Ba năm một lần, Hồi Quyết tiến kinh bái kiến.

Khi hay tin Chu Hy Nguyệt đã thành thân, ta liền chủ động xin lĩnh trách nhiệm, lấy thân phận Vương hậu Hồi Quyết, dẫn đầu tộc nhân tiến cung diện thánh.

Nhập cung xong, ta bái kiến phụ hoàng trước, sau đó đến cung của mẫu hậu vấn an.

Trong Phượng Loan điện, mẫu hậu ngồi cao nơi phượng tọa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vinh-hy/345.html.]

Chu Hy Nguyệt mặc cung trang hoa lệ, ngồi cùng thế tử Cố Nguyên.

Nàng nhẹ nhàng vuốt bụng, thấy ta đến, trên mặt nở một nụ cười dịu dàng, bình thản.

“A Ngọc, ba năm không gặp rồi.”

Ta chăm chú nhìn nàng không rời.

Chu Hy Nguyệt của ba năm trước, ánh mắt cất giấu không ít ngạo khí cùng dã tâm, giờ đây chỉ còn lại dịu dàng đầy mắt.

Tình yêu giả dối kia đã mài mòn mọi góc cạnh trong nàng, khiến nàng chẳng khác gì những nữ nhân nơi hậu cung ngày ngày mong được phụ hoàng đoái thương.

“Ta chưa từng nghĩ, sẽ có ngày ngươi chịu an phận nơi hậu viện.”

Ta vốn rất ghét nàng.

Vì nàng được trời ban khí vận, nên đã giẫm nát mọi cố gắng của ta dưới chân.

Nhưng ta cũng kính phục đối thủ này.

Bởi ngoài khí vận, nàng vốn là một nữ tử kiệt xuất, đủ sức trở thành một minh quân lưu danh thiên cổ.

Cho nên dẫu cuối cùng ta thua, ta cũng chẳng lo lắng cho tương lai Đại Chu.

Chỉ cần có nàng, Đại Chu nhất định sẽ ngày càng hưng thịnh.

Nhưng ta vạn lần không ngờ, vì để gả cho Cố Nguyên, nàng lại có thể vứt bỏ hết thảy vinh quang.

Từ bỏ giấc mộng năm xưa.

Chấp nhận để bản thân bị giam cầm nơi hậu viện bé nhỏ.

Vì một nam nhân mà tranh sủng với các thị thiếp khác.

Đó vốn không nên là kết cục của Chu Hy Nguyệt.

Trước lời chất vấn của ta, Chu Hy Nguyệt chẳng hề để tâm, thậm chí còn dịu giọng khuyên bảo:

“A Ngọc, tình yêu là hương vị khó diễn tả nhất. Những năm tháng trước kia ta chỉ biết tranh quyền đoạt lợi, đến nay mới nhận ra, tình yêu mới là điều ta theo đuổi suốt đời.”

Ta lắc đầu, vẫn một mực giữ vững con đường của mình.

“Ta khác ngươi, chữ ‘tình’ chỉ là thứ tô điểm. Thứ ta mong cầu, há lại chỉ là ái tình nhi nữ tầm thường hay sao?”

Có lẽ lời ta mang theo ý châm chọc quá rõ ràng.

Chu Hy Nguyệt nổi giận: “Hy Ngọc, sẽ có một ngày ngươi hối hận!”

Ta bật cười.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Rốt cuộc ai sẽ hối hận, còn chưa thể nói trước.

Nhưng một con phượng hoàng cam tâm tình nguyện bẻ gãy đôi cánh, tự giam mình nơi hậu viện vì ái tình nhi nữ…

Mới thật sự là… ngu xuẩn đến cực điểm!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vĩnh Hy
Chương 345

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 345
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...