Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vô Hạn Khủng Bố

Chương 38

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đám Trịnh Xá chia tay O"Conneil ở bến cảng rồi hòa vào đám đông tiến vào Cairo, vừa đi vừa hội ý nhanh.

- Như đã kế hoạch từ hôm qua, trừ người mới, 6 lính cựu chúng ta phân chia như sau: Trương Kiệt và Zero một tổ, Zero bắn tỉa, Trương Kiệt bảo vệ, Triệu Anh Không và Chiêm Lam một tổ, Triệu Anh Không phụ trách ám sát, Chiêm Lam cung cấp phụ trợ tốc độ và sức bền. Tôi và Tề Đằng Nhất một tổ, tôi phụ trách tấn công tầm xa, Tề Đằng Nhất phiên dịch những chú ngữ. Nếu mọi người không có ý kiến thì tiến hành như vậy, lien lạc thông qua máy chúng ta mua ở chỗ Chủ thần, vừa có thể lien lạc vừa có thể định vị.

Tiêu Hoành Luật gấp gáp nói:

- Đưa máy liên lạc cho tôi xem…có thể định vị đội viên, nếu rơi vào tay đối phương thì sao? Mọi người đã nghĩ đến chưa?

Trịnh Xá cười nói:

- Tất nhiên, vì thế tôi định đưa ra khẩu lệnh chỉ chúng ta biết, một khí người dùng máy lien lạc không biết khẩu lệnh lại gần thì lại là cơ hội mai phục..ưm..tất nhiên là không thể để những người không phải đội viên biết, ba người bọn họ sẽ tách ra do ba tổ luân phiên bảo vệ, nếu thấy có nguy cơ thì giết ngay, không để họ nguy hại đến toàn thể.

Cao Hồng Lượng, Trương Hằng, Tần Chuế Ngọc ba người nghe đoạn giật bắn lên, Tiêu Hoành Luật gật đầu nói:

- Để tôi ở cùng bọn họ, không cần máy lien lạc nữa, khi giao chiến phải có một tổ bảo vệ bọn tôi…nếu như rơi vào tình thế nguy hiểm thì 4 người chúng tôi làm mồi nhử, như đã nói từ đầu.

Tần Chuế Ngọc lập tức bất mãn lớn tiếng:

- Đùa …đùa cái gì thế? Bọn họ 6 người mạnh thế, có vũ khí lại có máy lien lạc, sao còn bắt chúng tôi đi làm mồi nhử, rõ rang là bắt chúng tôi đi chết. Ê, tôi nói thật mà, nhìn tôi cái gì?

Tiêu Hoành Luật không thèm nhìn cô nàng cười lạnh nghịch tóc nói:

- Chính vì không có thật lực nên người chết trước phải là chúng ta, đây không phải thế giới thực, nơi người không có thật lực phải được bảo vệ,ở đây mọi thứ phải phục vụ mục tiêu sống sót, nếu chúng ta làm mồi nhử, chỉ cần lực lượng chính còn nguyên, khả năng sống sót của chúng ta là 20-30%, còn nếu lực lượng chiến đấu mất hết thì chúng ta chết là 100%, đội Ấn châu chắc chắn không bỏ qua đám điểm số biết đi này đâu.

Tần Chuế Ngọc nghe đến ngây người ra rồi bỗng đỏ mặt kêu lên:

- Nếu thế sao không chọn người có thể lực tốt làm mồi nhử? Nói thế nào tôi cũng không làm mồi nhử, nếu bị giết các người ráng mà chịu âm 2000 điểm nữa đi.

Tiêu Hoành Luật nhẹ nhàng nhổ ra một sợi tóc đặt trên ngón tay thổi đi, cười lạnh nói:

- Lady first… Tôi nghĩ hai người còn lại cũng nghĩ thế phải không? Nếu còn chưa phục thì chúng ta bỏ phiếu.

Trịnh Xá chăm chú quan sát, hắn kêu thầm một tiếng, chú nhóc này hành sự thật quá giống Sở Hiên, chỉ có them một chút nhân tình còn Sở Hiên thì lý trí đến không cần biết gì nữa, ai phản đối cũng bị quy vào phe thiểu số, còn bản thân được phân vào phe đa số, bất tri bất giác biến cách nhìn của mình thành chân lý, có lẽ đó là cách mà trí giả thích làm nhất chăng?

Đột ngột, Trịnh Xá, Zero, Triệu Anh Không, Trương Kiệt đồng thời quay đầu nhìn ra ngoài xa, ở đó có một gã cơ bắp cuốn cuộn như đã tảng, cao to đen hôi và một gã mũi khoằm, râu ria xồm xoàm, ánh mắt nham hiểm đứng cùng nhau, một cảm giác kỳ quái khiến 4 người quay lại nhìn.

- Không sai, là thành viên đội Ấn châu, sát ý thật mãnh liệt… ở đây chúng ta có khả năng bị bắn tỉa, không biết xung quanh có còn người của họ không? Zero, đưa mọi người đi, Chiêm Lam, buff cho anh và Triệu Anh Không, Tiêu Hoành Luật tìm cách rũ bỏ sự theo dõi của họ, Triệu Anh Không chặn gã râu ria, nếu cần thì giết đi, tôi lo gã cơ bắp. Bạn đang đọc truyện được lấy tại

TruyệnFULL.vn

chấm cơm.

Trịnh Xá tự ra lệnh cho mọi người, trải qua mấy bộ phim, lại them sự đào luyện của Sở Hiên, hắn tự nhiên đặt mình vào vị trí đội trưởng, tuy còn chưa hoàn toàn hợp cách nhưng đang từ từ trưởng thành, cho hắn them thời gian hắn sẽ trở thành một đội trưởng tốt.

Gã cao to đen hôi cười ầm ĩ, nói với gã mũi khoằm:

- Mohamed, bọn chúng phản ứng cũng nhanh đấy chứ, chỉ không biết thật lực ra sao? Cậu đã chọn đối thủ chưa?

Tay Mohamed bỗng xuất hiện ánh sang hồng lóe lên, một khẩu tiểu lien màu hồng hiện ra, trên nòng sung còn cắm một con dao găm, đó là Triệu Anh Không từ xa phóng tới, gã cười nham hiểm nói:

- Không cần chọn, bọn họ chọn thay chúng ta rồi…như thường lệ, ai giết địch trước là thắng, thua bỏ ra 1000 điểm đổi đồ cho người thắng, hình như tôi có lợi đó nha.

- Ha ha ha, chưa chắc, cẩn thận kẻo bị thiến đó nha, ha ha ha

Gã cao to đen hôi cười ầm ĩ, giơ nắm đấm táng một phát xuống đất, đã vụn bắn tung tóe, đá vụn bắn ra không thua đạn sung ngắn, giây lát mười mấy người dân bị bắn chết xung quanh. Trịnh Xá cũng bị đã vụn chặn tầm mắt, khi hắn còn đang dùng dao đỡ đá thì một bong đen xuất hiện trên đầu, gã cơ bắp vác cả một tảng đá mấy mét khối từ trên cao mấy mét táp xuống.

Trịnh Xá vốn không định liều mạng, hắn đạp chân xuống đất nhảy về phía sau, oành một tiếng, tảng đá do gã cơ bắp ném ra rơi xuống khiến bụi tung mịt mù, tạo thành một cái hố sâu cả nửa mét, còn chưa hết, gã lại xông tới giơ tảng đá lên. Trịnh Xá phản ứng rất nhanh, giơ tiểu liên lên bắn vào ngực gã cơ bắp, cự ly gần đến nỗi bản thân hắn cũng không thể tránh được. Gã cao to đen hôi thản nhiên giơ ngực hứng đạn, những viên đạn chỉ đâm qua da rồi găm lại trên cơ ngực.

- Hô hô hô! Bắn nữa đi, con khỉ gầy kia!

Gã cơ bắp kêu lên, đoạn ném tảng đá xuống đất, toàn thân cơ bắp nổi lên cuồn cuộn, toàn thân cao lên đến 3m, đầu đạn bị cơ bắp đẩy ra khỏi cơ thể, rơi lanh canh xuống đất. Gã móc trong túi ra một bộ găng tay liền hổ trảo đeo lên tay, hình dạng dữ dằn, hổ trảo trên tay như móc câu, chỉ cần vồ trúng là bị xé làm đôi.

- Bọn khỉ Trung châu, lại chơi nào, tiếc là chú mày gầy gò quá, chỉ như mấy con vượn thôi!

Gã cơ bắp cười lớn, tiện tay ném ra một hòn đá, tảng đá như đạn đại bác xé không khí bay ngang bên tai Trịnh Xá.Sức mạnh có vẻ đủ, nhưng độ chuẩn xác thì lệch dễ sợ, hai người chỉ cách nhau 7-8 m mà tảng đá bay cách Trịnh Xá đến hơn 1 m, trúng vào một bức tường làm nó vỡ vụn thành phấn, bụi bắn mịt trời

" Độ chính xác rất tệ, nhưng lực bắn quá mạnh"

Trịnh Xá thầm nghĩ, đoạn lao về phía đám bụi, gã cơ bắp rống lên, nhào về phía Trịnh Xá, vì sức mạnh của hắn quá mức nên mỗi bước chân lún xuống đất đến nửa mét, giống như chạy trong đầm lầy. Động tác của gã rất kỳ quái nhưng tốc độ không hề chậm, dù Trịnh Xá được buff tốc độ nhưng chỉ nhanh hơn một chút, hai người hầu như đồng thời xông vào đám bụi, oành một tiếng, hai người cùng phá vỡ bức tường đối diện xông ra. Gã cơ bắp vừa phá vỡ tường bỗng thấy tay trái đau nhói, tay phải vô ý thức đánh sang, nắm đấm khổng lồ như gió rít, đánh tan hơn nửa bụi mờ, chỉ thấy bên trái, Trịnh Xá vừa nhảy lùi ra, trên tay còn con dao dính máu.

Trịnh Xá chạm đất là cảm thấy tức cả ngực, nắm đấm của gã cơ bắp tuy không trúng nhưng quyền phong cũng đủ khiến hắn khó thở, nếu bị đánh trung, không chết cũng tàn tật! Nghĩ đến đó, Trịnh Xá kêu thầm may mắn. Gã cơ bắp không may như vậy, tay trái của gã hầu như bị chém đứt cả xương, chỉ còn 1/5 cơ bắp dính liền bắp tay với cẳng tay. Không thể phủ nhận, cơ bắp của gã cứng như sắt, đạn thường không thể bắn thủng, có điều chém hắn là progknife, cánh tay bị dễ dàng chém đứt. Gã cơ bắp hơi bị hoành tráng, dùng tay phải giật đứt tay trái, nghe như bẻ gẫy thanh thép đánh tưng một tiếng. Đáng sợ hơn là gã vứt cánh tay gẫy xuống đất, nhịn đau đám mạnh vào chỗ tường vỡ. Trịnh Xá vừa định xông lên bỗng bị gạch vụn bắn ra như đạn súng máy chặn lại, hắn vung dao chặn, chỉ là vài hòn gạch vỡ cũng khiến tay hắn tê dại cả đi.

" Không ổn, thử hồng viêm xem sao…"

Trịnh Xá vừa quyết định, vừa dùng dao chặn gạch vụn, nhảy lùi về phía sau chục mét, gã cơ bắp rống lên lao về phía hắn. Trịnh Xá không ngừng lại mà đạp vào tường bắn ngược lên cao, gã cơ bắp như một chiếc xe tăng, đâm vụn bức tường, bụi và gạch vụn bắn tung tóe. Trịnh Xá rơi xuống đám bụi, con dao mang theo ngọn lửa hồng viêm đâm mạnh vào ngực gã cơ bắp. Gã cơ bắp phản ứng cực nhanh, nghiêng người né sang bên, dao chỉ kịp chém dọc cánh tay trái đã đứt, cánh tay vốn còn một mẩu đứt nốt, hồng viêm cháy rực lên dọc theo đoạn gãy lên vai. Nói thì chậm, thật rất nhanh, quyền đầu bên phải của gã cơ bắp đấm trung vai Trịnh Xá, khiến hắn bay xuyên qua hai căn nhà, đến cả mấy chục mét mới rơi xuống.

Gã cơ bắp như phát điên, dẫm mạnh chân xuống lao về phía trước, đúng lúc đó, trên nóc mấy ngôi nhà hiện ra một bóng người, người mới đến mặc đồ bác sĩ, tóc vàng rực, thân hình gầy nhom, chạc 30, đột ngột xuất hiện cạnh gã cơ bắp. Gã to cao đen hôi hầu như phát điên, vung tay đấm vào người mới đến, bác sĩ nghiêng người tránh, trên tay lóe lên ánh sang bạc, tay phải của gã cơ bắp xuất hiện một vết thương như sợi chỉ, vô lực hạ xuống, đến lúc đó mới nhận ra người mới tới, kêu lên:

- Aladas! Sao lại tấn công tôi? Mau tấn công thằng vừa rồi, hắn bị đánh trúng rồi!

Aladas cười lạnh nói:

- Đừng ngớ ngẩn, khi hắn bị đánh trúng, hai chân đạp vào bụng cậu, bên ngoài có vẻ bị thương nặng, thật ra may lắm chỉ có ba thành lực đánh trúng thôi… chú em muốn chết hay sao…?

Vừa dứt lời, hắn nhoáng cái chuyển sang bên trái gã cơ bắp, ánh sang bạc lấp loáng, vai trái của Imani cả thịt lẫn xương rơi xuống một khối. Imani vừa định chửi bới, bỗng thấy khối thịt rơi xuống bị hồng viêm trong nháy mắt thiêu thành tro bụi, lúc này ngọn lửa mới lụi đi.

- Hắn cường hóa Vampire, kỹ năng đó rất giống hồng viêm, còn nhớ khi chúng ta đấu với đội Nam Đại Tây Dương không? Để hắn lại cho đội trưởng giải quyết…ngoài ra, hành động trinh sát kết thúc tại đây… Mohamed bị bọn họ tóm sống rồi!

Khi Trịnh Xá đang giao chiến cùng gã khổng lồ cơ bắp ở phụ cận cảng Cai-rô, thì một đồng bọn khác của gã là Mohamed đã bị Triệu Anh Không dụ tới chỗ khu dân cư san sát trong thành Cai-rô. Ở đây ngõ nhỏ ngang dọc sâu hun hút, bất cứ chỗ nào trông cũng đều giống như vậy, người tới nơi này lần đầu tiên cam đoan sẽ lạc đường. Trong lúc bất tri bất giác, Mohamed đã mất dấu Triệu Anh Không.

-Đừng có ý định chạy trốn! Thánh A La sẽ vô pháp tha thứ cho kẻ nhát gan chạy trốn! - Mohamed lớn tiếng gầm lên.

Hắn giơ một cánh tay lên rồi chĩa vào bức tường trước mặt, chỉ thấy cánh tay kia không ngờ gập ngược lại, xương ống cánh tay không ngờ lại là ống tuýp rỗng ruột. Tiếp theo từ bên trong bắn mạnh ra vài viên đạn pháo nhỏ. Một trận nổ vang, bức tường đó tức thì bị nổ tan thành mảnh vụn.

Triệu Anh Không luôn nín thở ẩn náu phía sau bức tường đó, đây là kỹ xảo tiềm hành đặc biệt của thích khách thế gia, đem tất cả sát khí và thanh âm đều ẩn tàng đi, bản thân hóa thành một bộ phận hắc ám, cho dù là người mở ra cơ nhân tỏa cũng không có thể dễ dàng cảm giác được sự tồn tại của nàng, mà đây lại là kỹ xảo tiềm hành của thích khách thế gia nổi danh nhất.

Thế nhưng ngay khi Mohamed giơ tay chuẩn bị công kích, dự cảm nguy hiểm của Triệu Anh Không chợt lóe lên. Nàng nhảy dựng lên liền hướng về phía lối vào của gian phòng mà phóng đi, vừa kịp đá văng cửa từ trong phòng lao ra, toàn bộ gian phòng tức thì đã ngập trong biển lửa. Lực xung kích cực lớn cơ hồ đẩy Triệu Anh Không bay ra ngoài, cô bé cũng coi như còn linh hoạt, nàng ở giữa không trung xoay người lại, tiếp theo hai chân đạp vào bức tường trước mặt, lúc này mới đứng vững lại.

Nàng vừa đứng vững, bỗng nhiên đã cuộn người lăn ngay tại chỗ, ở trên vị trí nàng vừa đứng tràn ngập mấy chục lỗ đạn, vết đạn này còn đuổi theo sát phía sau nàng cho đến sau khi nàng nấp được vào một bức tường khác, cuối cùng vết đạn này mới ngừng lại.

-Ha ha, không nên nghĩ tới chạy trốn. Ngươi đã đem bản thân đặt vào tuyệt cảnh, ở trong hoàn cảnh như vậy, ngươi căn bản là ngay cả trốn cũng trốn không thoát! Ta có thể vây hãm ngươi ở giữa ba nóc nhà dân. Ta dùng hỏa tiễn truy tung loại nhỏ, ta có mắt laser, chỉ cần ngươi còn sống thì tuyệt đối vô pháp tránh được tầm mắt của ta, đừng nghĩ tới ẩn tàng, đừng nghĩ tới chạy trốn, quang minh chính đại đi ra chiến đấu cùng ta đi! Thánh A La phù hộ!

Năm ngón tay ở cánh tay còn lại của Mohamed toàn bộ đều tách ra từ giữa, năm ngón tay trông phảng phất như nòng súng đang bốc khói xanh lét. Hắn lớn tiếng quát lên rồi không ngừng đi đến phía nhà dân đang bập bùng ánh lửa.

"Mắt laser? Còn sống thì vô pháp thoát khỏi tầm mắt? Lẽ nào ý tứ của hắn là nói......"

Từ trong tầm mắt của Mohamed nhìn ra ngoài, mắt trái có thể trông thấy màu sắc như người bình thường thấy, thế nhưng mắt phải nhìn ra lại thấy nhiệt phổ phản ứng nhiệt độ. Trong phạm vi khu dân cư này chỉ có nhiệt độ cơ thể của Triệu Anh Không là phản ứng cực kì mãnh liệt, mỗi một lần hoạt động của nàng, cơ nhục trông phảng phất như là đang bị thiêu đốt, lực lượng của mỗi một cái động tác đều tràn ngập lửa. Đây là thân thể thiên chuy bách luyện của nàng, tố chất thân thể của một thích khách.

-Vô dụng thôi, ngươi chạy không thoát đâu! - Mohamed cười ha ha nói

Hắn cảm thấy bản thân phảng phất như là thợ săn đang lần theo dấu vết thỏ con vậy. Chỉ thấy cánh tay vừa bắn ra đạn pháo lại giơ lên, mấy phát đạn pháo bắn ra, bắn nát một gian nhà dân. Một bóng đen từ trong đó vọt trốn ra, hắn tức thì lại giơ lên năm ngón tay súng kia bắt đầu xả đạn, một trận xả đạn liên tục, bắn đuổi đến mức bóng đen kia vô cùng chật vật chịu không nổi.

Mohamed đang muốn cười vang lần nữa thì đã thấy bóng đen này sử dụng một loại bộ pháp mà hắn rất quen thuộc vọt tới về phía hắn. Phảng phất như là một đạo bóng ảnh, ngoặt trái ngoặt phải vài cái đã vọt tới trước mặt hắn. Tiếp theo trên hai cánh tay hắn xẹt qua hai vết thương thật nhỏ, sau khi Triệu Anh Không làm ra một loạt động tác này, mới ung dung đứng ở trước mặt Mohamed.

-...... Ngươi cũng là thích khách thế gia sao? Đám người các ngươi đều thật là biến thái, nhẹ nhàng vừa khua khoắng đã cắt đứt gân tay của người ta......... Ngươi cho là như vậy thì có thể hữu dụng đối với ta sao? Đừng ngớ ngẩn thế chứ! Chiến sĩ của Thánh A La, há lại sợ gân tay bị cắt đứt thì vô pháp chiến đấu sao? - Mohamed sửng sốt một chút, rồi bỗng nhiên phẫn nộ rống lên.

Tiếp theo hắn nhấc tay tung một quyền kích mạnh về phía Triệu Anh Không.

Triệu Anh Không tựa hồ đã sớm có phòng bị, nàng lại dùng bộ pháp vừa rồi lướt về phía sau. Tiếp theo nàng chạy lướt xung quanh Mohamed, dần dần không ngờ nàng vô cớ lại hóa thành mấy nhân ảnh. Động tác của mấy nhân ảnh này đều là chạy lướt qua bên cạnh Mohamed, trông giống như là mấy Triệu Anh Không cùng xuất hiện.

Mohamed vội vàng dùng con mắt lazer bên phải nhìn kĩ, lại trông thấy mấy bóng người này toàn bộ đều mang theo nhiệt độ giống nhau. Hắn vội vàng sử dụng súng trên ngón tay bắn ra, nhưng chỉ thấy tử đạn xuyên thấu qua mấy thân ảnh như là bắn vào không khí vậy. Mấy thân ảnh đó của Triệu Anh Không không hề tổn hại một cọng lông, tiếp tục chạy lướt xung quanh hắn.

-....... Ở trong thế giới hiện thực, đã xuất hiện người cải tạo một nửa là người máy, lần đầu khiêu chiến cùng bọn họ, bởi vì xuất hiện máy dò nhiệt phổ nhiệt độ nên làm cho người của chúng ta tổn thất nặng nề. Sau đó chúng ta liền sáng tạo ra loại bộ pháp này, dùng tốc độ cực nhanh đều đều mà chạy, mỗi một bước chỉ cách nhau vài ly, tốc độ di động lại là gấp hơn mười lần so với người thường. Như vậy thì có thể khiến cho nhiệt phổ lưu lại ở mỗi một bước di động của chúng ta........ Tuy rằng bên trong cơ thể ngươi có rất nhiều bộ phận máy móc, nhưng mà ta muốn hỏi....... Ngươi còn có linh hồn không?

Triệu Anh Không trong lúc di động, đồng thời nàng rút ra Minh Hỏa Chi Nha, trên thanh chủy thủ này mang theo hỏa diễm có thể thiêu đốt linh hồn. Cả thanh chủy thủ trông giống như là răng nanh của con chó dữ canh giữ cánh cửa địa ngục, hiển lộ ra hình dạng sắc bén mà dữ tợn vô cùng.

Trong lúc nhất thời, Mohamed lại phát hiện mấy thanh chủy thủ như vậy cùng xuất hiện, trong lúc hắn hơi thất thần, Triệu Anh Không đã vọt đến bên cạnh hắn vung chủy thủy đâm tới, cắm thẳng vào chỗ khớp xương ở vai trái. Một trận tiếng ma sát kim loại truyền đến. Cánh tay trái có thể phóng ra đạn pháo của Mohamed tức thì rũ xuống. Nhưng cái này cũng chưa tính là gì, mà là một loại thống khổ kịch liệt quái lạ từ chỗ vai trái truyện vào, thống khổ này thật sự là quá mức kinh khủng. Thế cho nên đã làm hắn gào thét lên, cái loại cảm giác này....... phảng phất như là linh hồn đang bị thiêu đốt!

-Máy móc cũng có các khớp nối, chỉ cần tìm đúng biện pháp, thì máy móc có mạnh hơn nữa cũng vẫn chỉ là máy móc mà thôi!

Triệu Anh Không lạnh lùng cắm chủy thủ vào vai bên kia của Mohamed, đồng thời nàng nói:

-Không nên có bất luận động tác gì, bằng không..... giết. Không nên nói chuyện, bằng không..... giết. Tốt nhất là cầu khẩn đừng để cho ta gặp phải đồng bọn của ngươi, bằng không ta chỉ có thể cho rằng là ngươi đã âm thầm liên lạc với bọn họ, nên cũng đành...... giết!

Mohamed lập cập răng như bị sốt rét, loại thống khổ linh hồn bị thiêu đốt này thật sự là vô pháp dùng lời nói mà hình dung được. Hắn thậm chí ngay cả di động một chút cũng không thể, đáng lẽ thân thể cường hóa cơ giới làm hắn cảm thấy an toàn, nhưng lúc này lại phảng phất như mong manh như tờ giấy mỏng. Da và cơ nhục của thân thể có thể chống đỡ một ít hỏa diễm thiêu đốt, thế nhưng thân thể máy móc đó lại trực tiếp đem hỏa diễm thiêu cháy truyền tới chỗ sâu trong linh hồn.

Hắn thậm chí ngay cả mở miệng cầu xin tha thứ hoặc là tự bạo tìm chết đều làm không được, chỉ có thể mặc cho Triệu Anh Không mò mẫm đống xương sống máy móc phía dưới cái cổ hắn, tiếp theo chỉ thấy Triệu Anh Không rút mạnh chủy thủ ra rồi lại nhẹ nhàng đâm vào trong cột sống máy móc. Trong nháy mắt trước mắt hắn trở nên tối sầm rồi hôn mê đi...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...