Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vô Lại Kim Tiên

Chương 61

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bên trong chiếc hộp màu vàng là một viên đạn vàng kích thước nhỏ bằng một quả bóng bàn. Lâm Phong khi ở trên đ*ườngg đi đã quan sát vô cùng cẩn thận không dưới chục lần như*ng cũng không tài nào biết được viên đạn vàng để rốt cuộc là thứ đồ gì?

Tạp Lạp Kì mở chiếc hộp ra, cẩn thận xem xét phán đoán một hồi lâu, như*ng vẫn có chút không dám chắc chắn nói, "Là hạt giống của Kim tiền quả phải không?"

La Đế Phong cầm lấy chiếc hộp nhìn qua một lượt, nói, "Ta không hiểu biết nhiều lắm về thứ đồ này, Pháp Lạp Đế và ba tên thụ cự nhân có lẽ sẽ biết!"

Lâm Phong mơ hồ không hiểu, hỏi, "Kim tiền quả là thứ gì vậy?"

Gia Đức Tây chép miệng nói, "Kim tiền quả là một loại thực vật, quả của nó rốt cuộc có hình dạng nh*ư thế nào thì ta cũng không từng được nhìn qua, chỉ nghe ng*ười ta nói tới. Tuy nhiên ngay từ trước khi Chúng Thần đại chiến đã bị tuyệt chủng, thứ này có phải là Kim tiền quả hay không thì ta cũng không được rõ."

Tạp Lạp Kì bổ sung thêm, "Kim tiền quả mặc dù là thực vật như*ng thứ quả mà nó kết trái lại không phải là thực vật, đừng quên rằng ta là một pháp s*ư có học thức uyên bác! Hắc hắc! Ta đã từng nhìn thấy Kim tiền quả, xin đừng có quá ngạc nhiên. Kim tiền quả thực chất chính là kim loại đã được tôi luyện. Kim loại đã được tôi luyện dùng để làm gì thì chắc không cần phải để lão đầu ta giải thích nữa chứ?"

"Không phải như* vậy chứ?" Lâm Phong ngạc nhiên kêu lên, "Cây làm sao cể thể kết ra trái làm kim loại chứ, là thật hay là giả vậy?"

La Đế Phong gật đầu nói, "Không sai, quả mà cây Kim tiền quả kết trái đích thực là kim loại đã được tôi luyện, tuy nhiên vật này hàng vạn năm trước đã vô cùng hiếm gặp rồi. Ta cũng chỉ là nghe nói mà thôi, còn cụ thể là như* thế nào thì ta đây không được rõ, hơn nữa nghe nói cây Kim tiền quả nếu nh*ư không được sinh mệnh chi nguyên tưới thì sẽ không thể nào sinh tr*ưởng được."

"Cây lại có thể cho ra quả kim loại! Trời ơi!"

Lâm Phong vỗ trán, cố gắng làm cho đầu óc mình vốn đang mụ mị (mơ hồ) có chút tỉnh táo hơn. Sau đó hắn mới nói, "Vậy tên thụ cự nhân thì sao, gọi bọn họ tới để xem xét khẳng định chắc chắn, nếu như* đúng là Kim tiền quả ta nghĩ lần này chúng ta đúng là phát tài to rồi!"

Gia Đức Tây nuốt nước miếng nói: "Kim loại đã tôi luyện mặc dù không phải là hoàng kim, như*ng giá thì chứ thấp hơn hoàng kim một chút, nếu như* thứ này đúng là hạt giống của Kim tiền quả, chúng ta lại có sinh mệnh chi nguyên, nếu như* để cho Cáp La Ba lão gia hỏa để trồng một loạt, nh*ư vậy ta nghĩ không đến m*ười năm, Khố Khắc Sâm Đạt cho dù không coi là phú khả địch quốc thì cũng thua kém không đáng là bao nhiêu.

Lâm Phong đ*ương nhiên biết được giá trị của cây Kim tiền quả này, kim loại đã được tôi luyện là cứng nhất trong các loại kim loại, là kim loại có độ dẻo dai nhất, nghe nói dùng kim loại đã tôi luyện rèn thành binh khí thì có thể gây th*ương tích cho cả Cự long, chém đứt cả m*ườii đầu Cự long cũng không vấn đề gì.

Chỉ là thứ đồ này trên thực tế là vô cùng hiếm có, vì vậy từ trước tới giờ luôn là món đồ vô giá.

Lâm Phong nói: "Ph*ương pháp để kiếm tiền có rất nhiều, tuy nhiên Kim tiền quả thì không được tiết lộ ra ngoài, tài liệu của siêu cấp ma thu mặc dù rất đáng giá như*ng đối với chúng ta thì cũng không phải là thứ gì quí hiếm, đi tới Hồng Thập Tự sâm lâm hoặc giả Mê Đồ sâm lâm đều có thể nhìn thấy, kim loại đã tôi luyện (tinh kim) đúng là vô cùng quí giá, chà chà! Gia Đức Tây tiểu Bạch Kiểm của ngươi đang mặc loại khải giáp gì vậy, có phải là Long hồn chiến giáp không?"

Lâm Phong giờ mới để ý tới tiểu Bạch Kiểm của Gia Đức Tây đang mặc một kiện kim quang khải giáp, những tấm vảy rồng (long lân) phát ra kim hoàng sắc vô cùng rực rỡ kết hợp lại với nhau, giống như* một tác phẩm nghệ thuật, không hổ là tay nghề bậc thầy, tiểu Bạch Kiểm của Gia Đức Tây mặc bộ áo giáp tỏ ra vô cùng anh tuấn diện mạo phi phàm.

Gia Đức Tây tự hào nói: "Uy phong không? Lão gia hỏa Pháp Lạp Đế đệ nhất xảo thủ để làm ra đó, tất cả gồm có năm m*ươi bộ Long Hồn chiến giáp, thứ đồ này đúng là rất hay, kiếp trước ta ch*ưa từng được mặc bao giờ, hai con ma long kia thì không nhắc tới nữa, ng*ươi giết một tên hoàng kim Cự long, Long Hoàng có thể vô cùng không hài lòng về ngư*ơi."

Lâm Phong dẩu mồm ra, không hài lòng nói: "Ngươi vẫn còn nghi oan cho ta, cho dù Quang Minh thần có giáng tội lên đầu ta đi nữa ta cũng vẫn cứ chặt cái con chim nhãi nhép nhà hắn băm cho chó ăn, huống hồ chỉ là một con sâu nhỏ, ta vẫn còn hi vọng tên hôn quân Tạp Đặc phái thêm vài tên Long kị sĩ nữa tới đây, như* vậy ta càng có lí do để kiếm thêm vài khối long tinh và vài viên long châu nữa."

Ba ông già (ba lão gia hỏa) đ*ưa mắt nhìn nhau, tất cả đều lo lắng không nói được lời nào.

Lâm Phong nghĩ tới vấn đề quan trọng, vội vàng phái ng*ười đi tìm ba khối đầu thụ cự nhân.

Đối với ba tên thụ cự nhân mà nói, quãng thời gian này là khoảng thời gian mà họ mãn nguyện nhất, vừa mới tỉnh dậy sau giấc ngủ say hàng nghìn năm liền gặp ngay được ngoại tịch mang trong mình huyết thống trực hệ của tổ tiên, sau khi đến Khố Khắc Sâm Đạt cả ngày có rượu ngon, cuộc sống nh*ư vậy đúng là thoải mái còn gì bằng.

Thụ cự nhân không có quá nhiều sở thích, chỉ có mỗi cái tật đó là ham uống rượu, chỉ cần hàng ngày được uống Ba La Mật mỹ tửu của Tinh Linh chi đô thì có đánh chết họ họ cũng không muốn rời khỏi Khố Khắc Sâm Đạt.

Chỉ là suốt ngày chỉ ăn không làm chuyện gì khác, tự coi phu nhân t*ương lai của lãnh chủ đại nhân như* tài thần, ngày ngày cung phụng. Cho dù ba thụ cự nhân có sống hàng vạn năm, độ dày của da mặt cũng có thể được so sánh với cả t*ường thành nh*ưng cũng không thể cứ mãi ăn không nh*ư thế này được, vì vậy khu đất hoang xung quanh Khắc Khố Sâm Đạt đã trở thành nơi để ba thụ cự nhân làm việc, hàng ngày đều có các loại cây giống được trồng khắp các khu đất hoang này và cũng chỉ cần con mắt bình th*ường là có thể nhìn thấy từng chồi non đang lớn lên nhanh chóng, chỉ cần một khoảng thời gian nửa tiếng là có thể làm cho cả khu đất hoang này trở thành một ốc đảo, khiến cho lão bản nương Khải Lâm Na cảm giác được rằng mỹ tửu bỏ ra cũng không hề đáng tiếc.

Ba thụ cự nhân nghe nói Lãnh chủ đại nhân đã về lập tức bỏ lại công việc còn đang dang dở trở về.

Lúc Lâm Phong gặp ba tên này lừa đến Khắc Khố Sâm Đạt bằng mỹ tửu và thân phận giả là chuyện của một canh giờ sau, ba thụ cự nhân rất hòa nhã và hòa đồng với mọi ng*ười.

Cùng với việc kể lại một số sự tình sau đó, Lâm Phong mới thỉnh giáo Cáp La tộc trưởng về bí mật của kim đạn.

Cáp La nhìn thoáng qua đã khẳng định ngay rằng, "Tạp Lạp Kì đại sư* không hề nhìn nhầm, đây chính là hạt giống của Kim tiền quả. Ba nghìn năm trước ta đã từng trồng loại thực vật này ở Hồng Thập Tự sâm lâm, như*ng vì không có Sinh Mệnh Chi Nguyên cho nên không đầy mười năm chúng đã chết khô."

Lâm Phong nói, "Theo như* những gì mà Cáp La tộc trưởng nói thì chỉ cần có Sinh Mệnh Chi Nguyên là có thể trồng đại trà được đúng không?"

Cáp La tộc trưởng nói, "Loại thực vật này mặc dù rất khó trồng nh*ưng đối với những thụ cự nhân chúng ta thì không có gì là không thể chỉ cần có đủ Sinh Mệnh Chi Nguyên là có thể đem ra trồng đại trà. Bình Sinh Mệnh Chi Nguyên mà Lãnh chủ đại nhân mang về đủ đề duy trì sự sống cho mười cây kim tiền quả trong vòng mười năm, nếu nh*ư có nhiều hơn nữa thì có phải tốt hơn không?

Nhắc tới Sinh Mệnh Chi Nguyên, hai mắt thụ cự nhân Cáp La lại sáng rực lên như* hai chiếc đèn lồng. Đối với một thụ cự nhân mà nói, Sinh Mệnh Chi Nguyên có giá trị không kém gì so với Ma Lực Chi Nguyên trong lòng của ma pháp sư*.

"Vậy thì nhờ cậy cả vào Cáp La tộc trưởng."

Lâm Phong vô cùng vui mừng, khoát tay lấy ra năm bình rượu đặt vào một chỗ, cười ha ha nói, "Bích Thủy hàn đầm, loại nước này quả là không ít. May mà ta đã thông minh nghĩ ra cách, mang năm bình rượu này về. Chỗ Sinh Mệnh Chi Nguyên trong năm chiếc bình này đã đủ nuôi sống toàn bộ cây kim tiền quả ở Khố Khắc Sâm Đạt rồi đúng không?"

"Wao! Trời ơi! Ta không phải đang nằm mơ đấy chứ?"

Thụ cự nhân Cáp La kêu lên một tiếng kinh ngạc. Dường như* ông ta từ từ nhận ra được màu sắc của thứ nước ở trong năm chiếc bình, niềm vui to lớn này khiến ông ta sững sờ người. Mắt của lão già mở to như* muốn nổ tung ra, mẹ ơi không phải là đang nằm mơ, ở đâu mà có nhiều Sinh Mệnh Chi Nguyên nh*ư thế này?

Mấy lão đầu cố gắng làm cho đầu óc tỉnh táo hơn. Tên nhóc này số thật may mắn, có nhiều Sinh Mệnh Chi Nguyên thế này đúng là khiến cho Quang Minh thần cũng phải ghen tị, huống hồ họ chỉ là những người phàm tục.

Cap La tộc trưởng gật đầu liên tục nói, "Tốt quá rồi, Lãnh chủ đại nhân đã mang về nhiêu Sinh Mệnh Chi Nguyên như* vậy, đủ để trồng Kim Tiền quả khắp nơi trên Khố Khắc Sâm Đạt. Phủ xanh lên từng mảnh đất hoang là trách nhiệm của những thụ cự nhân chúng tôi. Chúng tôi nguyện ở lại cùng Lãnh chủ đại nhân trồng cây kim tiền quả."

Lâm Phong nói, " Như* vậy thì tốt quá rồi, tấm lòng của tr*ưởng lão thật đẹp như* ánh mặt trời ấm áp."

Lâm Phong đột nhiên nhớ đến việc gì đó vội vàng nói, "Vậy Ba La Mật tửu thì sao? Có Sinh Mệnh Chi Nguyên rồi có phải cũng có thể trồng được Ba La Mật Tửu ở Khố Khắc Sâm Đạt?"

Ha La nói, "Sinh Mệnh Chi Nguyên chính là nguồn gốc sự sống của các loại thực vật. Mặc dù có khó hơn một chút nh*ưng đối với những thụ cự nhân chúng tôi thì cũng không thành vấn đề."

Lâm Phong vui mừng nói, "Ba La Mật có thể đáng giá rất nhiều kim tiền, nếu như* có thể trồng với số lượng lớn sau này thực sự không phải lo lắng về vấn đề kim tiền nữa."

Ba thụ cự nhân ôm lấy năm bình Sinh Mệnh Chi Nguyên rời đi, Lâm Phong lúc này mới ném cái hồ lô cho Tạp Lạp Kỳ, "Đừng có đố kị như* thế chứ, cái này là tặng lão đó!"

Không đợi cho Tạp Lạp Kỳ giận phát điên lên, Lâm Phong đã lập tức bỏ đi. Đi được nửa đường còn nghe tiếng Táp Lạp Kỳ vui mừng kêu lên ầm ĩ, "Ma Lực Chi Nguyên… trời ơi"

Lâm Phong mừng thầm, có thể nhìn thấy vẻ vui mừng ngạc nhiên của lão gia hỏa đã sống qua một vạn năm cũng là một thứ hưởng thụ không tồi.

Lúc Lâm Phong trở về biệt viện của mình, Khải Lâm Na cũng từ trong thị trấn trở về. Xe ngựa dừng lại ở trước cửa, sau khi xe ngựa dừng lại, phu xe vén rèm xe lên nho nhã để Khải Lâm Na từ trong xe đi ra. Nhìn thấy Lãnh chủ đại nhân mỉm cười quyến rũ khẽ gọi một tiếng, nàng ta có chút kinh ngạc sau đó lập tức vội vàng đi tới. Nàng nói, "Chàng đã về rồi đó sao?"

"Ừ, ta về rồi! Trang điểm đẹp thế này chắc lại để đi gặp tình lang chứ gì?"

Truyện được copy tại

Truyện FULL

Lâm Phong thăm dò mỹ nữ đang chuẩn bị ôm lấy hắn ta. Cho dù lập trường của hắn ta không hề kém so với Liễu Hạ Huệ nh*ưng cũng phải công nhận rằng Khải Lâm Na quả thực xinh đẹp đáng yêu hơn Đái Lệ Ty kia nhiều..

Mặc dù Đái lệ Ty cũng là một mĩ nữ kiều diễm không hề kém Khải Lâm Na như*ng nếu so về tuổi tác thì tuổi thật của cô nàng mới là mười lăm, vẫn còn đang ở giai đoạn dậy thì. Muốn so sánh với một nữ nhân trưởng thành là Khải Lâm Na thì còn phải đợi thêm chục năm nữa.

Lúc này trên người Khải Lâm Na đang khoác một chiếc áo lông cừu màu trắng. Trong cái rét căm căm của gió và tuyết đan vào nhau này, càng làm tô điểm thêm vẻ đẹp của nàng. Khuôn mặt yêu kiều nở một nụ cười t*ươi tắn như* gió mùa xuân, vào mùa đông lạnh lẽo này càng giống như* nữ thần băng tuyết nở nụ cười ấm áp với những người đang nhìn.

Biết bao nhiêu tình cảm đều được bộc lộ hết ra trong một nụ cười. Cử chỉ cao quý, duyên dáng, lễ độ, kết hợp với vẻ đẹp tuyệt thế của nàng cùng với biết bao nhiêu tình cảm. Từng cử chỉ từng động tác đều lộ ra khí chất cao quý ung dung, khiến cho tâm linh nam nhân rung động. Nụ cười ẩn chứa phong tình vạn trượng khiến cho tâm hồn gã phu xe trẻ tuổi cũng phải bay bổng.

"Chàng toàn nói linh tinh!" Khải Lâm Na đỏ bừng mặt, nàng ta vẫn như* thường lệ, mở rộng vòng tay ôm chặt lấy Lâm Phong.

Bất giác Lâm Phong dường như* cao lên được rất nhiều, bây giờ hắn chỉ thấp hơn Khải Lâm Na có nửa cái đầu. Ôm lấy cơ thể yêu kiều của Khải Lâm Na, ghé sát vào tai nàng nói, "Khải Lâm Na, năm nay nàng cũng hai m*ơi tuổi rồi, nếu như* nàng không đợi được nữa thì tối ngày hôm nay ta sẽ cũng nàng lập tức động phòng."

Khải Lâm Na lúng túng, hai tay sau lư*ng Lâm Phong cấu một cái, thẹn thùng nói, "Chàng có thể nghiêm túc một chút không, vừa mới trở về mà chẳng chịu thành thực chút nào. Mấy ngày này thời tiết rét lạnh, nghe nói ở khu mỏ có mấy người làm việc vất vả bị lạnh mà chết, ngày hôm qua đã xảy ra vài cuộc bạo loạn. Chàng về rồi thì thật tốt, những chuyện này ta quả thật không biết nên xử lí thế nào mới được."

"Những người làm công bạo loạn?" Lâm Phong lập tức nhíu mày lại, noí, "Ba nghìn người làm công nổi loạn, mỗi tháng trả cho họ ba nghìn kim tệ tiền ăn. Cho dù hàng ngày đều ăn gà vịt cá thịt thì cũng vẫn có kim tệ thừa ra để mua y phục, huống hồ mỗi tháng ta còn cho họ năm ngân tệ tiền lương. Làm sao lại có người chết cóng được?"

Một kim tệ đủ cho một gia đình năm người ăn trong vòng một tháng. Nuôi một người, hàng ngày ăn gà vịt thịt cá cũng đủ rồi, bây giờ lại còn có người bạo loạn. Lâm Phong đã lờ mờ nghĩ ra được nguồn gốc của việc nổi loạn.

Hai người bước vào trong sân, Khải Lâm Na nói: "Chi bằng ngày mai ta cùng chàng tới khu mỏ xem xét một chút. Ta nghe Lâm Nhị nói điều kiện ở đó đúng là không ra sao cả. Người làm công nổi loạn cũng bởi vì không được ăn cơm hoặc không có y phục mùa đông nên mới nổi loạn. Chúng ta vẫn không tới khu mỏ như* vậy rốt cuộc tình trạng nơi đó như* thế nào ai biết được, cũng không thể dám chắc chắn rằng không có kẻ giở thủ đoạn."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29: Một nhà đoàn viên.
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vô Lại Kim Tiên
Chương 61

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 61
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...